Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 91
Cập nhật lúc: 30/03/2026 11:11
Đổng Văn Cường và Đổng Văn Kiệt thấy thế là đủ, liền hớn hở vỗ vai Đổng Văn Trung:
“Chuyện này chú cứ đợi đấy."
Nói xong hai bóng người biến mất trong màn đêm.
Trần Yên Nhiên nhìn hai người rời đi, từ bên cạnh một gốc cây đại thụ bước ra, cô ta nhìn Đổng Văn Trung an ủi:
“Văn Trung, anh cũng đừng quá đau lòng.
Nếu không phải Từ Oánh ép chúng ta thì chúng ta cũng không làm ra chuyện làm tổn thương cô ấy."
Đổng Văn Trung vốn dĩ còn một chút áy náy, nghe Trần Yên Nhiên nói vậy thì trong lòng lại ngập tràn hận thù.
Nếu không phải bố Từ sắp xếp cho hắn những công việc nặng nhọc nhất, mệt mỏi nhất thì hắn cũng không đến mức báo thù Từ Oánh như thế này, nói cho cùng là do cả nhà họ quá tàn nhẫn.
“Ừm, tính tình Từ Oánh quá ích kỷ, cũng nên để cô ta chịu chút khổ cực mới phải."
Đổng Văn Trung nói xong nhìn Trần Yên Nhiên với ánh mắt đầy tình ý.
Trần Yên Nhiên bị hắn nhìn thì có chút ngại ngùng, cúi đầu thẹn thùng vô cùng.
Đổng Văn Trung nhìn bộ dạng này của cô ta, càng cảm thấy sự lựa chọn của mình là đúng đắn, dù ngày tháng có vất vả một chút hắn cũng cam lòng.
“Yên Nhiên, sau này ngày tháng của chúng ta có lẽ sẽ luôn vất vả thế này, nhưng em yên tâm, khi có cơ hội anh chắc chắn sẽ tìm được việc làm."
Đổng Văn Trung kiên định nói.
Trần Yên Nhiên gật đầu, trong lòng rối bời.
Chương 72 Bánh bao nhân cá
“Mẹ, con đi làm đây."
Từ Oánh lau khóe miệng rồi hét lên một tiếng rồi chạy đi luôn.
Hôm qua điểm hảo cảm tăng vù vù, trực tiếp giúp cô mở khóa được ba lần thực đơn, còn tiện thể mở khóa được một khu vực không gian nhỏ, cộng thêm một ít đồ chín và nhu yếu phẩm hàng ngày.
Sáng nay cô ăn món cổ vịt cay vừa mới mở khóa hôm qua, đúng là thơm nức mũi, ngoài việc hơi cay ra thì không có gì để chê.
Cô còn uống thêm một ly trà sữa, sướng rơn người, chỉ là lượng calo hơi cao một chút.
Từ Oánh đạp xe đến quán cơm quốc doanh, các đồng nghiệp khác cũng vừa mới thay xong quần áo.
Trong đó Trần Xuân Phượng đang đeo đôi ống tay màu trắng trên cánh tay, Từ Oánh mặt đầy thắc mắc hỏi chị ta:
“Chị Trần, sao hôm nay lại đeo ống tay thế ạ?"
Trần Xuân Phượng cười chất phác nói:
“Hôm nay chúng ta lại phải gói bánh bao rồi, thường ngày chúng ta đều bán bánh bao cháo trước mười hai giờ, sau mười hai giờ mới bán món xào.
Hôm qua là vì nguyên liệu không đủ nên cả ngày mới bán món xào đấy, cô biết gói bánh bao không?"
Chị ta nói xong thì vỗ đầu một cái, hối hận nói:
“Xem cái trí nhớ của tôi này, quên mất cô không giống tôi, Từ Oánh cô biết trộn nhân bánh bao không?"
Từ Oánh gật đầu, nhân bánh bao và nhân sủi cảo thực ra cũng tương tự nhau, chẳng qua một cái gói thành sủi cảo, một cái gói thành bánh bao.
Đúng lúc hôm nay mở khóa được nhân thịt nên hôm nay có thể dùng đến rồi.
“Ái chà, đều đang bận rộn cả nhỉ, hôm nay có cá rồi này, để trong bếp cho mọi người nhé."
Người của phòng thu mua nói xong thì đi luôn.
Từ Oánh nhìn đám cá mà sướng phát điên, cả một chậu lớn đấy, đúng là không ít chút nào.
“Từ Oánh cô biết làm những loại nhân bánh bao nào?"
Đầu bếp Cát tò mò hỏi.
Hôm qua món Từ Oánh làm ông đã ăn rồi, chẳng kém cạnh gì ông, chỉ là món nhân bánh bao này không biết thế nào.
Nếu không bằng ông thì ông sẽ nhân cơ hội này chỉ dạy cho con bé một phen, rồi nhân lúc đó nói ra chuyện nhận cô làm đồ đệ.
Đầu bếp Cát mặt đầy vẻ tính toán.
Từ Oánh chẳng hề chú ý, nghĩ đến nhân sủi cảo vừa mở khóa hôm qua, cô hớn hở nói:
“Cháu biết làm nhân hẹ trứng này, rồi nhân cá này, nhân thịt lợn cải thảo nữa ạ.
Hôm nay đúng là trùng hợp quá, đúng lúc có thịt cá nên có thể làm món bánh bao nhân cá."
Đầu bếp Cát nghe vậy mặt đầy kinh ngạc, ông chưa từng được ăn bánh bao nhân cá bao giờ.
Thịt cá cũng có thể gói bánh bao sao, món này vị thế nào nhỉ?
“Đương nhiên là gói được bánh bao rồi ạ."
Từ Oánh vừa nói vừa rửa vài củ cà rốt, đáng tiếc là không có rau tệ thái, nếu có rau tệ thái trộn cùng thì còn ngon hơn nữa.
Đừng hỏi tại sao Từ Oánh lại biết, vì trong thực đơn mở khóa có trộn thêm rau tệ thái.
Nhưng giờ thì cũng có thể tạm bợ được, thịt cá phải chọn loại càng ít xương càng tốt, cá quán cơm đưa đến lần này là cá lóc, xương khá ít.
Lượng thịt lợn quán cơm cung cấp quá ít nên Từ Oánh không dùng thịt lợn để trộn nhân.
Cô băm nhỏ thịt cá rồi trộn đều cùng cà rốt, nấm hương, hành tây, cải thảo... sau đó lần lượt cho gia vị vào rồi trộn đều, nhân cá đã hoàn thành.
Nhân hẹ trứng thì dễ làm hơn, Cao Quế Hoa và mấy người khác đều biết làm.
Họ nhìn món nhân cá Từ Oánh làm mà tò mò vô cùng.
Nhân hẹ thì họ đều đã ăn qua, nhân thịt lợn cải thảo cũng đã ăn rồi, nhưng nhân cá thì đúng là chưa từng nghe thấy bao giờ.
“Từ Oánh, bánh bao nhân cá có ngon không?"
Từ Oánh gật đầu:
“Ngon lắm ạ!"
Trần Xuân Phượng với vẻ mặt như người chưa từng thấy sự đời hỏi:
“Từ Oánh cô đúng là giỏi thật đấy, sao biết nhiều loại nhân bánh bao thế nhỉ.
Ngoài mấy loại này ra cô còn từng ăn loại nào khác không?"
Từ Oánh nhắc đến chuyện này là lại nhớ đến những loại bánh bao cô ăn hồi mạt thế:
“Còn có nhân thịt bò này, nhân dưa tuyết này, nhân miến này, nhân cà rốt xúc xắc này, nhân đùi gà hai lạng này..."
Nếu mà nói về chuyện này thì đúng là không bao giờ hết.
Mấy người ngồi lại cùng nhau, vừa tán gẫu vừa gói bánh bao.
Đầu bếp Cát ở bên cạnh nấu cháo kê, thỉnh thoảng lại xen vào một câu.
Nghe thấy Từ Oánh biết nhiều thực đơn mà ông chưa từng nghe qua, trong lòng đầu bếp Cát ngoài kinh ngạc ra thì chính là tự hổ thẹn.
Ông đã sống hơn nửa đời người rồi mà còn chẳng biết nhiều bằng một cô gái nhỏ, uổng công ông còn có cái danh hiệu ngự đầu bếp, thật là xấu hổ vô cùng.
Mọi người chín giờ đã đến quán, sau đó là bận rộn trộn nhân nhào bột, gói bánh bao nấu cháo.
Bận rộn xong cũng đã gần mười giờ rưỡi, khách khứa đều căn đúng giờ mà kéo đến.
Loáng một cái, trong quán cơm đã chật kín người:
“Hôm nay có những loại nhân bánh bao nào, có canh gì thế?"
Tôn Lệ Phương vẫn phụ trách gọi món, cô ta không thèm ngẩng đầu lên mà nói:
“Cá, hẹ trứng, rau xanh nấm hương, canh có cháo kê, rồi cháo ngũ cốc, cháo khoai lang trắng."
Thường ngày chỉ có mấy loại bánh bao nhân chay, hôm nay vậy mà còn có cả nhân mặn, tuy rằng nghe bánh bao nhân cá có chút kỳ lạ nhưng mọi người vẫn không nén nổi tò mò.
