Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 97
Cập nhật lúc: 30/03/2026 11:12
Những thanh niên tri thức khác và thanh niên trong thôn nhìn Từ Oánh cũng đầy vẻ chê bai, mở miệng nói theo:
“Từ Oánh, sao cậu gan to thế, muộn thế này còn đi hẹn hò riêng với đàn ông."
Người nói là một nữ thanh niên tri thức cũng thích Đổng Văn Trung, lời cô ta nói ra thật sự rất đáng ghét.
“Lưu tri thức, cô nói năng kiểu gì thế, đừng có ở đây mà ăn nói bậy bạ."
Lục Đại Nha chạy đến nghe thấy lời này, tức đến mức toàn thân run rẩy, cô nhanh bước đi tới trước mặt Từ Oánh, ra dáng gà mẹ bảo vệ con thơ.
Từ Oánh đặt tay lên vai Lục Đại Nha, ra hiệu mình không sao:
“Lưu tri thức, cô không biết nói chuyện thì đừng nói, miệng đầy phân thối ch-ết đi được.
Hôm nay tôi về muộn là vì tan làm hơi trễ, trời tối cưỡi xe nhìn đường không rõ đ-âm vào tảng đ-á bị ngã."
“Thế còn anh ta, sao anh ta cũng ở đây."
Lưu tri thức nhìn Hoắc Thần, định gọi là “đồ sói con", nhưng chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Hoắc Thần, cô ta vội vàng đổi giọng.
Hoắc Thần nheo mắt, trong mắt lóe lên vẻ hung ác, chậm rãi nói:
“Trước đây Từ Oánh từng cứu tôi và Lão Hôi, hôm nay tôi tình cờ lên huyện gặp Từ Oánh, nghĩ trời quá tối cô ấy là con gái đi một mình không an toàn nên cùng cô ấy về.
Thanh giả tự thanh, tôi cứ ngỡ thanh niên tri thức các người đều là những người có học thức, không ngờ lại giống như hạng đàn bà chanh chua, chỉ biết thọc mạch chuyện người khác."
Lời này làm những người trong nhóm thanh niên tri thức muốn xem trò cười của Từ Oánh mặt mày lúc xanh lúc trắng.
Nhưng mà, lời người ta nói hình như cũng khá đúng.
Lưu tri thức tức nổ đốm mắt, đối mặt với Hoắc Thần cô ta không dám phát tác, bao nhiêu lửa giận chỉ đành nuốt ngược vào trong.
Từ Oánh muốn vỗ tay khen hay luôn, không ngờ miệng lưỡi người đàn ông này lại tốt thế.
Trần Yên Nhiên dáo dác nhìn quanh, cô không tin chuyện chỉ đơn giản như vậy.
Hai anh em nhà họ Đổng đâu rồi, hai người đó chạy đi đâu rồi, chẳng lẽ không thành công sao.
Trần Yên Nhiên tức đến mức giậm chân.
Từ Oánh tự nhiên không bỏ sót biểu cảm này của cô ta, trong lòng lập tức nảy sinh nghi ngờ.
Xem ra chuyện hôm nay có uẩn khúc đây.
“Oánh Oánh, cậu mau về đi, chú Đội trưởng và thím lo sốt vó lên rồi, cứ tìm cậu mãi."
Vẻ mặt Lục Đại Nha đầy vẻ lo lắng.
Từ Oánh nghe vậy, vội vàng vỗ vào Hoắc Thần một cái:
“Về thôi, ch.ó c.ắ.n anh một miếng, anh còn nhất định phải liều mạng sống ch-ết với nó à?"
Hoắc Thần gật đầu, thấy cũng có lý.
Chương 77 Suýt chút nữa thì muộn
“Ôi chao, con gái yêu của mẹ, chuyện này là sao thế này, sao lại bị thương đầy mình thế kia?"
Mẹ Từ thấy trên cánh tay con gái đầy vết trầy xước, quần áo còn bị rách mấy chỗ, lập tức xót xa vô cùng.
Hoắc Thần chột dạ đứng sang một bên, không dám ngẩng đầu nhìn mẹ Từ, nhỏ giọng lầm bầm:
“Thím Từ, xin lỗi!
Là con chở Từ Oánh nên bị ngã ạ."
Mẹ Từ nghe thấy lời này, giận dữ trừng mắt nhìn Hoắc Thần, nếu là người khác cô đã múa may chân tay đ-ánh người rồi, nhưng nhìn thấy Hoắc Thần cao hơn mét tám, mặt mày hung dữ, mẹ Từ hơi sợ nói:
“Hoắc Thần.
Cậu cao ráo thế kia mà sao vụng về vậy, cưỡi xe kiểu gì mà để ngã được, cái đôi chân dài của cậu chống xuống một cái là xe có đổ được đâu!"
Trong lòng mẹ Từ bực bội vô cùng, quay đầu nhìn hai đứa con trai.
Anh cả Từ và anh hai Từ cũng xót em gái, nhưng nghĩ đến cái tính hung tợn của Hoắc Thần, cả hai đều có chút sợ hãi.
Tuy nhiên vẫn đứng ra, xắn tay áo muốn đ-ánh nh-au.
Mẹ Từ vội vàng ngăn lại:
“Làm gì thế, chúng ta là người văn minh mà, hơn nữa, trước đây Hoắc Thần còn cứu em gái các con đấy."
Mặc dù cô cũng muốn tẩn Hoắc Thần một trận nhưng chuyện không nắm chắc cô không dám làm.
Anh cả và anh hai Từ nghe mẹ nói thế thì lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Hai người mà lên thật cũng chưa chắc đ-ánh thắng được thằng nhóc này.
Nhưng cái tính khí nên có thì vẫn phải có, anh hai Từ trừng mắt giận dữ quát:
“Hoắc Thần, nể tình cậu cứu em gái tôi, lần này tha cho cậu, lần sau còn dám để em gái tôi bị thương thì xem tôi có đ-ánh ch-ết cậu không."
Hoắc Thần đứng bên cạnh gật đầu, không dám hé răng nửa lời.
“Mẹ, con buồn ngủ rồi, muốn đi ngủ."
Từ Oánh nhìn Hoắc Thần có vẻ như đang bị mẹ chồng ác nghiệt mắng nhiếc, thấy tội nghiệp một cách lạ kỳ.
Mẹ Từ vừa nghe con gái buồn ngủ, lập tức thay đổi sắc mặt, cười tươi rói đi đến trước mặt con gái, khoác lấy tay cô:
“Ôi chao, con gái mẹ đi làm cả ngày chắc chắn là mệt lử rồi.
Vợ cả, con mau đi đun ít nước nóng cho em nó tắm rửa, cho nó vào phòng ngủ sớm đi, không thì mai phải dậy sớm đấy, vạn nhất muộn giờ thì làm thế nào."
Chị dâu cả nghe xong vội vàng chạy vào bếp.
Hoắc Thần tay xách một đống đồ, nhìn mẹ Từ hỏi:
“Mấy thứ này để đâu ạ?"
Mẹ Từ đầy vẻ tò mò ngẩng đầu nhìn con gái.
“Mẹ, đây đều là con mua đấy, chị Thu Diệp và Phúc Anh nhường phần mua hàng lỗi của các chị ấy cho con nên con mua hơi nhiều một chút.
Trời sắp lạnh rồi, phích giữ nhiệt mỗi phòng một cái.
Cái này đưa chị dâu và anh cả dùng, cái này đưa anh hai dùng."
Từ Oánh nói đoạn nhét phích nước cho hai người anh trai.
Anh cả và anh hai Từ vui mừng nhìn em gái.
Anh hai Từ sờ nắn cái phích nước, yêu không nỡ rời tay, cười như một thằng ngốc nói:
“Em gái, bao nhiêu tiền thế, đợi anh hai phát lương sẽ đưa cho em."
Từ Oánh cũng không khách khí, anh em ruột cũng phải tính toán rõ ràng.
“Năm đồng một cái."
Anh cả Từ thấy thế, xoay người định vào bếp hỏi xin tiền vợ.
Từ Oánh ngăn anh cả lại:
“Anh cả, anh đừng đưa tiền cho em.
Cái phích nước này là em tặng chị dâu.
Trước đây chị dâu gả vào nhà mình, mang theo bao nhiêu đồ đạc, phần lớn đều cho em hết, em mua một cái phích nước còn chưa đắt bằng một phần năm đống đồ chị dâu tặng em đâu!"
Anh cả không đồng ý, khăng khăng muốn về phòng lấy tiền.
Từ Oánh cầu cứu nhìn mẹ Từ.
Mẹ Từ sa sầm mặt nhìn con trai:
“Không nghe em gái con nói à, đây là nó tặng chị dâu nó, con ở đây chen ngang làm gì."
Mẹ Từ nói xong thì thấy xót ruột vô cùng, đó là năm đồng bạc đấy, con gái cô mắt không chớp cái nào đã đem tặng đi rồi.
Anh cả Từ vẻ mặt ngại ngùng, lúc này mới không đi lấy tiền nữa.
