Thập Niên 80: Mang Theo Không Gian Từ Tận Thế, Nữ Phụ Đá Bay Nữ Chính Trà Xanh - Chương 149: Khâu Khâu Vá Vá Lại Ba Năm
Cập nhật lúc: 23/04/2026 11:58
Tuy nói tích tiểu thành đại, số tiền này cộng lại cũng là một con số khổng lồ.
Nhưng dã tâm của con người là được nuôi lớn dần.
Bọn họ bắt đầu nghi ngờ Mẹ Phó rốt cuộc vẫn có sự giữ lại với bọn họ, dù sao thì làm gì có ai khuỷu tay cứ gập ra ngoài mãi được chứ?
Không chừng số tiền Phó Dục kiếm được, Mẹ Phó chi cho bọn họ cũng chỉ là một phần ba.
Chung quy vẫn là có sự đề phòng.
Dù sao bọn họ cũng chỉ là nhà mẹ đẻ mà thôi.
Mẹ Phó sao có thể tiêu hết tiền cho nhà bọn họ được.
Nhà bọn họ hiện giờ vẫn ở nhà đất, đoán chừng là để giả nghèo với bọn họ.
Như vậy đến lúc nhà bọn họ thiếu tiền, Mẹ Phó có thể lấy cớ đó để thoái thác.
Những lời này, sau lưng lúc Mẹ Phó không có ở nhà mẹ đẻ, chị dâu cả và mẹ ruột bà ta thường xuyên lén lút bàn tán.
Thậm chí còn tỏ ra bất mãn với bà ta.
Cảm thấy cuộc sống nhà mẹ đẻ đã thế này rồi mà bà ta vẫn còn giữ lại.
Nếu bà ta giao hết tiền trong túi ra thì cuộc sống nhà bọn họ chắc chắn sẽ lên một tầm cao mới.
Cần gì để đứa cháu đích tôn nhà bọn họ sắp ba mươi tuổi mới miễn cưỡng cưới được vợ.
Nếu Mẹ Phó hào phóng sớm hơn một chút thì có khi bây giờ bà ta đã được bế cháu rồi.
Đáng hận biết bao!
Những lời này của mẹ ruột và chị dâu cả Mẹ Phó may mà chỉ lén lút bàn tán sau lưng.
Nếu để Mẹ Phó nghe trực tiếp thì chắc lòng cũng lạnh ngắt.
Đây đâu chỉ là nuôi một lũ vô ơn.
Đơn giản là một cái động không đáy, dốc hết sức cũng không lấp đầy được.
Mấu chốt là còn không biết đủ.
Nghĩ thôi cũng thấy phiền lòng.
Mấy năm nay tuy Phó Dục đi biển kiếm được rất nhiều tiền lương.
Nhưng nói thật cũng chẳng để ra được bao nhiêu vốn liếng.
Dù sao một mình Phó Dục phải nuôi sống cả hai gia đình.
Hơn nữa người nhà mẹ đẻ Mẹ Phó không những tiêu tiền như nước mà còn coi Mẹ Phó như cái máy rút tiền tự động.
Trong nhà cứ thiếu tiền là mở miệng đòi Mẹ Phó, hoàn toàn không nghĩ đến việc bản thân trai tráng khỏe mạnh có thể tự kiếm tiền bằng bản lĩnh.
Đúng là một chút khổ cũng không muốn chịu.
Dù sao trong mắt bọn họ, Phó Dục kiếm được tiền, Mẹ Phó lại chịu tiếp tế, có phúc thế này mà không hưởng thì chẳng phải là ngốc sao.
Cho nên lâu dần bọn họ tự nhiên cảm thấy tất cả những gì Mẹ Phó làm cho nhà bọn họ đều là điều đương nhiên.
Không những không có chút lòng biết ơn nào mà còn cảm thấy tất cả đều là lẽ thường tình.
Cho nên lúc này cả nhà bọn họ chẳng ai quan tâm đến sống c.h.ế.t của Mẹ Phó cả.
Nghe công an bảo giao nộp mấy cái váy ra.
Mẹ ruột và chị dâu cả Mẹ Phó lập tức nhìn nhau.
Ý tứ của hai người rất thống nhất, đó là váy này tuyệt đối không được giao ra.
Váy giá đó đâu phải váy thường, đơn giản là tiền biết đi.
Đợi giải quyết xong chuyện này, bọn họ sẽ tìm cách đem mấy cái váy này ra chợ đen bán, đổi lấy tiền thì nhà bọn họ có thể ăn thêm bao nhiêu bữa xương sườn.
Cho nên khi đối mặt với câu hỏi của đồng chí công an, thái độ của hai mẹ con dâu bọn họ thống nhất đến lạ kỳ.
Tất cả đều chối bay chối biến, hai người đồng thanh nói:
“Đồng chí công an, các anh đừng nghe nó nói bậy, chúng tôi đâu biết váy đó ở đâu, không chừng nó biết váy đắt tiền nên lén đem đi đổi tiền rồi cũng nên, chứ làm gì có ở nhà chúng tôi!”
“Đúng vậy đúng vậy, các anh nói váy gì chúng tôi chưa từng thấy, đồ không có ở nhà chúng tôi, chắc chắn các anh tìm nhầm chỗ rồi!”
“Không chừng là con tiện nhân này muốn lừa gạt các anh nên mới bảo nó để đồ ở nhà chúng tôi, đây chẳng phải là vu oan trắng trợn sao?”
“Nhà chúng tôi ngày thường đối xử với mày cũng không tệ, mỗi lần mày về nhà mẹ đẻ, nhà chúng tôi đều coi mày như thượng khách, có gì ngon ngọt đều mang cho mày trước.”
“Kết quả mày là đồ táng tận lương tâm lại đối xử với chúng tao như thế này à?”
“Cút, bà đây không có đứa con gái không biết xấu hổ như mày, mày cút ngay khỏi nhà tao!”
Nói xong, mẹ ruột và chị dâu cả Mẹ Phó nhìn nhau rồi trực tiếp lao vào đẩy đoàn người Mẹ Phó ra khỏi sân.
Dù sao thì váy đúng là đang ở trong tay bọn họ.
Nếu bọn họ không giao ra thì cũng là một vấn đề.
Cho nên hiện giờ nếu muốn giữ lại váy thì chỉ có thể dùng cách cực đoan này thôi.
Tuy nhìn có vẻ không hay ho lắm nhưng cũng là chuyện không còn cách nào khác.
Ba Phó và Mẹ Phó trực tiếp bị hành động này của người nhà mẹ đẻ làm cho ngơ ngác.
Đặc biệt là Mẹ Phó, vẻ mặt như bị đả kích nặng nề, rõ ràng là thất hồn lạc phách vô cùng.
Bà ta vạn lần không ngờ, để phủi sạch quan hệ với bà ta, người nhà mẹ đẻ lại có thể làm đến mức này.
Hơn nữa mấy cái váy đó rõ ràng là đã đưa sang nhà mẹ đẻ cho mấy đứa cháu gái mặc.
Mới qua mấy tiếng đồng hồ mà bọn họ đã không thừa nhận rồi.
Hơn nữa đồng chí công an đã nói rồi, nếu tìm được mấy cái váy đó thì còn có thể xem xét giảm nhẹ cho bà ta.
Những lời người nhà mẹ đẻ nói rõ ràng là đang đẩy bà ta vào hố lửa, hoàn toàn không màng đến sống c.h.ế.t của bà ta!
Ba Phó cũng không ngờ bà mẹ vợ này lại có thể làm ra hành động như vậy, quả thực khiến người ta kinh ngạc.
Dù sao hổ dữ còn không ăn thịt con, Mẹ Phó dù thế nào cũng là con gái ruột của bà ta mà.
Nhưng nhà bọn họ đã làm gì?
Để nhanh ch.óng phủi sạch quan hệ, liền vội vã muốn đoạn tuyệt quan hệ với cả nhà bọn họ như vậy.
Tâm địa phải độc ác đến mức nào chứ?
Phải nói là bao nhiêu năm nay, Ba Phó và Mẹ Phó đã kết hôn mấy chục năm rồi.
Cho dù Ba Phó không đến nhà mẹ vợ mấy lần, nhưng nói đi nói lại cũng coi như hiểu sơ sơ về con người nhà mẹ đẻ Mẹ Phó.
Tuy có hơi hám lợi, nhưng về chuyện lớn thì cũng phải là người hiểu chuyện chứ.
Nhưng cứ hễ gặp chuyện của con gái là nhà bọn họ lại có thể tỏ ra không quan tâm.
Hóa ra là hoàn toàn không quan tâm đến đứa con gái ruột là Mẹ Phó này.
Nhưng theo lý thì không nên như vậy chứ.
Nếu thế thì tại sao mỗi lần Mẹ Phó về nhà mẹ đẻ, người nhà mẹ đẻ đối xử với bà ta cũng có thể coi là không tệ.
Ba Phó nghĩ thế nào cũng không thông.
Hoàn toàn không hiểu tại sao sự tương phản lại lớn đến thế.
Ba Phó quả thực không hiểu, nhưng trong lòng Mẹ Phó lại rõ như ban ngày, biết tỏng là chuyện gì.
Dù sao người nhà mẹ đẻ bà ta xưa nay vẫn luôn có cái đức hạnh như vậy.
Lúc này bà ta quả thực là đau lòng tột độ.
Hoàn toàn không biết bước tiếp theo phải làm sao, nếu người nhà mẹ đẻ không giao mấy cái váy đó ra thì bà ta biết làm thế nào đây.
Sắc mặt Ba Phó khó coi vô cùng, trước khi đến bọn họ cũng không ngờ sẽ gặp tình huống này.
Lúc này Ba Phó nguyện ý tin lời Mẹ Phó.
Mẹ Phó đã nói mấy cái váy trộm được đều mang sang nhà mẹ đẻ cho cháu gái mặc, thì câu này trăm phần trăm là thật.
Ít nhất ở điểm này bà ta không thể nói dối, hơn nữa lại là vào thời điểm như thế này.
Nhưng người nhà mẹ đẻ rõ ràng là không muốn giao mấy cái váy này ra.
Ba Phó thật sự không biết phải làm sao nữa.
Giang Tâm thu hết cảnh này vào đáy mắt, nhất là vẻ tham lam trên mặt người nhà mẹ đẻ Mẹ Phó, quả thực là không che giấu nổi.
Giang Tâm động não đoán một chút, chắc là người nhà mẹ đẻ sau khi nghe được giá trị của mấy cái váy đó nên lập tức đổi ý, không muốn trả lại.
Như vậy thì vừa khéo phù hợp với những lời bọn họ vừa nói.
Nếu không thì có người mẹ nào lại dễ dàng đòi đoạn tuyệt quan hệ với con gái ruột của mình chứ.
Đơn giản là quá vô tình.
Hiển nhiên những người nhà mẹ đẻ này của Mẹ Phó đều coi lợi ích là trên hết.
Nếu không thì căn bản sẽ không làm như vậy.
Giang Tâm lúc nào cũng giữ thái độ việc không liên quan đến mình thì treo cao.
Mấy cái váy đó trước khi Mẹ Phó đến đã nói là bị mấy đứa cháu gái nhà mẹ đẻ mặc thử rồi.
Mùa này trời còn nóng lắm, hơi cử động một chút là mồ hôi nhễ nhại.
Nhất là ở nông thôn thời đại này, cơ sở vật chất các mặt đều chưa phát triển, nhiều người không thể tắm rửa hàng ngày.
Mấy cái váy đó bị mấy đứa cháu gái của Mẹ Phó mặc qua rồi, không biết chừng có bao nhiêu mùi mồ hôi ghét bẩn nữa.
Giang Tâm cô xưa nay mắc bệnh sạch sẽ, đồ người khác mặc qua cô mới không thèm.
Cho nên cô càng nghiêng về phương án nếu người nhà mẹ đẻ Mẹ Phó không giao váy ra thì cứ trực tiếp bồi thường tổn thất kinh tế cho cô là được.
Hơn nữa mấy cái váy kiểu dáng công chúa bánh bèo đó Giang Tâm cũng thật sự không hứng thú.
Trong không gian, quần áo đủ loại chất liệu tơ lụa gấm vóc nhiều không đếm xuể.
Cô còn chẳng thèm mặc ấy chứ.
Huống hồ là mấy cái váy công chúa kiểu dáng trẻ con này.
Thế là Giang Tâm cứ đứng nguyên tại chỗ xem náo nhiệt, cũng không mở miệng tiếp lời, cứ đứng đó lẳng lặng nhìn.
Dù sao đến cuối cùng đồng chí công an cũng sẽ giúp cô.
Giang Tâm tin tưởng vào sự công bằng chính trực của pháp luật.
Cảnh tượng cứ giằng co như vậy, thấy người nhà mẹ đẻ Mẹ Phó cứ c.ắ.n c.h.ế.t không nhận, bảo chưa từng thấy Mẹ Phó trộm mấy bộ quần áo của Giang Tâm.
Ba Phó sốt ruột không chịu được, thấy Mẹ Phó đứng đó như cái bao trút giận, một câu cũng không nói.
Vốn dĩ Ba Phó đã khá bực mình, cảm thấy đống hỗn độn này quả thực quá mức phiền lòng.
Ông trực tiếp mở miệng nói với người nhà mẹ đẻ Mẹ Phó:
“Đã có công an tìm đến tận cửa rồi thì các người đừng có chối, chúng tôi chắc chắn đã xác định rồi mới đến nhà các người tìm váy.”
“Giả dụ đồ đang ở nhà các người mà các người không giao ra, thì các người cũng phải chịu trách nhiệm pháp lý nhất định.”
“Cái này gọi là chiếm đoạt tài sản trái phép, là phải đi tù đấy.”
Thật ra Ba Phó cũng không hiểu luật, nhưng con trai cả nhà bọn họ mấy năm trước làm ăn trên trấn có xích mích với người ta, từng lên đồn công an.
Lúc đó Ba Phó cũng có mặt nên ít nhiều cũng hiểu chút chút, tuy không quá rành rẽ nhưng dùng mấy lời này để dọa người nhà mẹ đẻ Mẹ Phó thì vẫn đủ dùng.
Quả nhiên Ba Phó nói xong những lời này, cộng thêm đồng chí công an đang đứng ngay cạnh, người nhà mẹ đẻ Mẹ Phó lập tức lộ vẻ do dự trên mặt.
Dù sao cái nào lớn cái nào nhỏ bọn họ vẫn biết.
Giả dụ vì chuyện này mà bị bắt thì quả thực là được không bù nổi mất.
Danh tiếng và mấy cái váy đặt cạnh nhau thì vẫn là danh tiếng nhà bọn họ quan trọng hơn.
Không thể vì chuyện này mà hủy hoại cả nhà bọn họ được.
Sắc mặt người nhà mẹ đẻ Mẹ Phó khó coi vô cùng.
Nhất là chị dâu cả, mặt đen như đ.í.t nồi, khó coi không tả nổi, lúc nhìn chằm chằm Mẹ Phó ánh mắt như hận không thể ăn tươi nuốt sống bà ta.
Dù sao bà ta nghĩ ngàn lần vạn lần cũng không ngờ váy vừa mới đưa đến nhà còn chưa nóng chỗ đã bị người ta lấy đi.
Nhất là con gái lớn nhà bà ta đã hẹn ngày mai đi xem mắt rồi.
Lúc này nếu giao váy lại thì ngày mai con gái bà ta đi xem mắt lấy đâu ra quần áo mới mà mặc.
Đặc biệt là vào giờ này, tòa nhà bách hóa đã sắp đóng cửa rồi, bọn họ dù bây giờ có đến đó cũng không mua được váy mới.
Vốn dĩ hôm nay trước khi Mẹ Phó đến, chị dâu cả định dẫn con gái lớn đi tòa nhà bách hóa mua một cái váy mới có thể chống đỡ thể diện.
Kết quả chưa kịp ra khỏi cửa thì Mẹ Phó đã lon ton chạy đến, trực tiếp vứt ra năm cái váy mới kiểu dáng cực đẹp.
Lúc đó chị dâu cả còn khá phấn khích, cảm thấy có mấy cái váy này nhà bọn họ có thể tiết kiệm được một khoản chi lớn.
Thật ra cho dù dựa theo điều kiện gia đình bọn họ, kể cả có đi tòa nhà bách hóa mua váy mới cho con gái lớn thì cũng chỉ có thể chọn kiểu rẻ nhất mà mua.
Mục đích là để có một hình tượng mới mẻ, đừng tỏ ra quá lôi thôi, dù sao mấy đứa con gái nhà bọn họ từ nhỏ đến lớn chưa từng được mặc một bộ quần áo mới nào.
Từ đầu đến chân toàn là quần áo cũ hàng xóm cho.
Đi tòa nhà bách hóa mua váy mới cho con gái lớn cũng chẳng phải chị dâu cả thương con gì, thực sự là vì quần áo trong nhà quá không lên được mặt bàn.
Đơn giản là mới ba năm, cũ ba năm, khâu khâu vá vá lại ba năm.
