Thập Niên 80: Mang Theo Không Gian Từ Tận Thế, Nữ Phụ Đá Bay Nữ Chính Trà Xanh - Chương 151: Không Cho Cơ Hội
Cập nhật lúc: 23/04/2026 11:59
Giang Tâm lấy tờ hóa đơn ra, trực tiếp nhếch môi cười.
Cúi đầu nhìn nội dung trên hóa đơn.
Giá của năm cái váy đó vừa khéo tròn sáu trăm linh hai đồng.
Không bớt một xu nào.
Trên đó thậm chí còn có mã hàng của từng cái váy.
Vừa hay mấy cái váy đó chưa cắt mác, chỉ cần đối chiếu qua là khớp ngay.
Hơn nữa cho dù người nhà mẹ đẻ Mẹ Phó có cắt hết mác trên mấy cái váy đó đi rồi.
Thì cũng không phải là không có cách.
Thời đại này cũng chẳng có cách nào khác, mác quần áo nếu cắt ra thì cũng chỉ vứt trong cái phòng này thôi.
Mới qua bao lâu chứ, bọn họ cũng không có thời gian đi xử lý, tìm trong phòng này chắc chắn sẽ thấy.
Đến lúc đó đối chiếu mác, chẳng phải sẽ biết ngay giá của từng bộ quần áo sao.
Giang Tâm xem xong tờ hóa đơn liền đưa cho đồng chí công an đứng bên cạnh.
Sau đó mở miệng nói:
“Đây là hóa đơn mua mấy cái váy đó.”
“Tôi vẫn luôn bảo quản kỹ, năm cái váy đó mua cùng một lúc nên đều viết chung trên một tờ hóa đơn.”
“Hôm nay có các đồng chí công an ở đây, xin các anh làm chứng giúp tôi, xác nhận xem số tiền trên hóa đơn này có đúng là sáu trăm linh hai đồng không.”
“Đây chính là tổng giá trị của năm cái váy đó, nếu các người không tin thì cứ việc kiểm tra xem tờ hóa đơn này rốt cuộc có phải thật hay không.”
Thời đại này vẫn chưa có khả năng làm giả gì.
Cho nên tờ hóa đơn Giang Tâm cầm trên tay tám mươi phần trăm là thật.
Đồng chí công an nhìn qua một cái rồi lạnh mặt nói với Mẹ Phó và người nhà mẹ đẻ bà ta:
“Trên hóa đơn này quả thực viết tổng giá trị của năm cái váy cộng lại là sáu trăm linh hai đồng chẵn.”
“Nếu các người còn nghi ngờ gì thì cứ việc lên đây mà xem.”
Mẹ Phó và đám người nhà mẹ đẻ nghe công an nói vậy, lập tức ai nấy đều kinh ngạc tột độ.
Không ngờ mấy cái váy rách đó lại thực sự trị giá hơn sáu trăm đồng.
Mẹ Phó nhớ lại lời mình vừa nói, chỉ trả lại bốn cái váy, cái còn lại cho cháu gái mặc để ngày mai đi xem mắt.
Tiền cái váy đó do bà ta trả.
Bây giờ tính ra thì cơ bản giá mỗi cái váy đều hơn một trăm đồng, bắt bà ta tự dưng gánh một khoản tiền lớn như vậy.
Quả thực là oan đại đầu mà!
Mẹ Phó lập tức hối hận, dù sao hiện giờ trong tay bà ta thực sự không có tiền.
Hơn nữa tuy bao nhiêu năm nay bà ta vẫn luôn tiếp tế cho nhà mẹ đẻ, nhưng tiếp tế cũng phải có cách chứ.
Tiền dù thế nào cũng phải tiêu vào chỗ cần thiết.
Những thứ Mẹ Phó mua cho nhà mẹ đẻ những năm qua cơ bản đều là đồ dùng thiết yếu.
Như cái váy này, trong mắt Mẹ Phó chỉ là một cái váy thôi, nếu phải tốn số tiền lớn như vậy thì quả thực là quá ngu ngốc.
Hơn một trăm đồng này có thể dùng làm tiền đi chợ nửa năm cho nhà mẹ đẻ bà ta rồi.
Ăn thêm mấy bữa xương sườn không tốt sao, chỉ vì một cái váy mà gánh nợ hơn một trăm đồng, đối với bà ta mà nói đơn giản là quá không đáng.
Trong lúc Mẹ Phó đang do dự.
Mẹ ruột và chị dâu cả bà ta suy tính một hồi, nghĩ thầm có thể chiếm hời tội gì không chiếm.
Liền trực tiếp mở miệng nói với đồng chí công an:
“Đã nói như vậy rồi thì chi bằng cứ làm theo lời chị chồng tôi nói, năm cái váy này chúng tôi trả lại bốn cái, giữ lại một cái cho con gái tôi ngày mai đi xem mắt.”
“Còn khoản tổn thất đó thì để chị chồng tôi bồi thường, dù sao bọn họ cũng là người một nhà, cũng chẳng thiếu một hai trăm.”
Dù sao bọn họ vừa rồi cũng đã tính toán nhanh trong lòng.
Mấy cái váy này nếu đúng là giá đó, bọn họ giữ lại thì quả thực đền không nổi.
Đến lúc đó lỡ vì chuyện này mà liên lụy đến nhà bọn họ thì được không bù nổi mất, không thể tham chút đồ nhỏ nhặt này mà khiến cả nhà bọn họ sụp đổ nửa đời sau.
Đạo lý đơn giản này bọn họ vẫn hiểu.
Chi bằng cứ trả váy cho bọn họ, dù sao giữ lại một cái cũng đủ mặc rồi.
Hơn nữa có Mẹ Phó chủ động mở miệng đề nghị bà ta sẽ chịu tiền cái váy đó.
Bọn họ tự dưng được một cái váy trị giá cả trăm đồng, món hời này sao lại không chiếm chứ?
Hơn nữa quả thực con gái lớn nhà bọn họ ngày mai đi xem mắt đúng là cần dùng đến cái váy này.
Không thể đi xem mắt người ta mà ăn mặc rách rưới được, đến lúc đó lại bị người ta chê cười.
Hơn nữa nếu đối tượng xem mắt không coi trọng nhà bọn họ thì sau này cũng sẽ không tôn trọng nhà bọn họ.
Cho dù trong lòng bọn họ muốn gả con gái vào nhà giàu để sau này nó có thể giúp đỡ nhà mẹ đẻ.
Nhưng điều kiện tiên quyết là trong cái nhà đó con gái bọn họ phải có tiếng nói.
Nếu con gái gả đi mà không có quyền lên tiếng, cũng không nắm quyền kinh tế thì coi như gả công cốc.
Cho nên về mặt này bọn họ phải nhìn cho kỹ, không thể để xảy ra chút sai sót nào.
Có cái váy đẹp để chống đỡ thể diện là vô cùng cần thiết.
Vừa hay hiện giờ có người trả tiền, tội gì không làm?
Mẹ Phó vốn dĩ lúc chưa biết giá mấy bộ quần áo còn ra vẻ thề thốt, cảm thấy chỉ là một cái váy, cho dù bà ta giữ lại một cái thì Giang Tâm chắc cũng chẳng nói được gì.
Dù sao Giang Tâm cũng không có bằng chứng chứng minh giá trị cái váy đó bày ra ở đó.
Bàn tính như thần của Mẹ Phó đ.á.n.h cũng khá đấy, chỉ tiếc núi cao còn có núi cao hơn.
Ai mà ngờ được Giang Tâm ra ngoài lại còn mang theo cả hóa đơn váy chứ.
Đơn giản là quá mức vô lý!
Chỉ cần là người bình thường thì chắc đều không làm như vậy chứ?
Nếu không phải việc Mẹ Phó trộm quần áo của Giang Tâm chỉ là ý định bộc phát, thì Mẹ Phó thật sự phải nghi ngờ có phải Giang Tâm cố ý gài bẫy chờ bà ta chui vào hay không.
Mẹ Phó lúc này rốt cuộc cũng hoảng loạn.
Câu trả lời nằm trong dự đoán, trên mặt Giang Tâm không có vẻ gì là kinh ngạc.
Nghe chị dâu cả Mẹ Phó nói xong, cô liền trực tiếp mở miệng, quay sang nói với Mẹ Phó:
“Lời chị dâu bà nói bà cũng nghe thấy rồi đấy, nếu bà cũng đã nói vậy, tôi cũng không phải người keo kiệt, tôi có thể nhường một cái váy cho các người.”
“Nhưng các người cũng biết mấy cái váy đó của tôi đều là đồ mới tinh, chưa cắt mác.”
“Nếu các người muốn thì phải trả tôi theo nguyên giá, coi như cái váy này tôi bán cho các người.”
Vừa hay như vậy còn có thể nhân cơ hội kiếm một khoản.
Tội gì không làm?
Đúng lúc mấy cái váy đó kiểu dáng đều không phải gu của Giang Tâm, hơn nữa nhìn bộ dạng kia của Mẹ Phó là có thể cảm nhận được, e là trong lòng bà ta cũng chẳng tình nguyện lắm khi bỏ tiền mua váy cho cháu gái.
Dù sao cái danh oan đại đầu này ai mà muốn làm chứ!
Nhưng ai bảo bà ta mạnh miệng sớm quá làm gì, giờ hối hận cũng không kịp nữa rồi.
Huống hồ nhìn người nhà mẹ đẻ bà ta là biết đều là những kẻ khó chơi, nếu bây giờ bà ta đổi ý thì đoán chừng còn cãi nhau to.
Thật ra chuyện này suy cho cùng, có nâng cao quan điểm thế nào cũng liên quan đến mâu thuẫn gia đình.
Cho nên cái váy này nếu Giang Tâm đồng ý nhượng lại nguyên giá thì cũng chẳng có gì là không được.
Cho dù nhượng lại rồi cũng không thay đổi được tội danh nhập nha trộm cắp của Mẹ Phó.
Lời Giang Tâm vừa dứt, chị dâu cả Mẹ Phó lúc này mới hài lòng gật đầu.
Sau đó quay sang bảo đứa con gái lớn từ lúc Giang Tâm và mọi người vào nhà vẫn luôn trốn trong góc không nói tiếng nào:
“Đại Ni Nhi, nghe thấy chưa, mau đi lấy mấy cái váy đó ra đây.”
“Chúng ta phải trả lại cho khổ chủ, đến lúc đó chọn cái con thích nhất giữ lại một cái, rồi để cô con trả tiền.”
Chị dâu cả Mẹ Phó khi nói câu này giọng điệu vô cùng châm chọc.
Chung quy trong lòng vẫn còn chút tức tối.
Dù sao vốn dĩ là năm cái váy, giờ phải trả lại bốn cái, bà ta sao có thể không tức chứ!
Đơn giản là mừng hụt!
Lúc nhìn sang Giang Tâm, ánh mắt liền mang theo một tia dò xét.
Bởi vì bọn họ chưa từng gặp Giang Tâm, nên lúc Giang Tâm bước vào, bọn họ cũng chỉ coi Giang Tâm là người lạ không quen biết.
Đến cuối cùng nói mãi bọn họ mới phản ứng lại, hóa ra Giang Tâm chính là vợ mới cưới của Phó Dục.
Chuyện này trở nên thú vị hơn nhiều rồi.
Chị dâu cả và mẹ ruột Mẹ Phó nhìn Giang Tâm với ánh mắt đ.á.n.h giá, dù sao trong lòng bọn họ thực ra cũng cảm thấy con bé này tuy nhìn còn trẻ nhưng cũng là một kẻ tâm địa độc ác.
Nếu không thì Mẹ Phó lén lấy vài bộ quần áo của nó sao lại nâng lên thành nhập nha trộm cắp được?
Đây không phải là chuyện đùa sao?
Bọn họ đột nhiên cảm thấy Mẹ Phó hình như hơi quá dễ bắt nạt, nếu đổi lại là nhà bọn họ thì chắc đã đ.ấ.m đá túi bụi, dạy dỗ cho một trận xem lần sau còn dám không.
Mẹ ruột Mẹ Phó lại càng nhìn Giang Tâm với vẻ mặt quái dị, con gái mình bà ta đương nhiên hiểu rõ, dù sao nuôi bên cạnh bao nhiêu năm, tính cách thế nào bà ta vẫn rất rõ, nếu không thì cũng chẳng hoành hành bá đạo ở nhà họ Phó bao nhiêu năm nay.
Không những thế còn nắm quyền kinh tế trong nhà, nếu không thì giả dụ Ba Phó chỉ cần là người có chút chủ kiến cũng sẽ không để vợ quản tiền, rồi sau lưng lén lút tiếp tế cho nhà mẹ đẻ.
Kết quả đến bây giờ sao càng sống càng hèn thế này, đến một đứa con dâu cũng không trị nổi, hiện giờ còn bị người ta chơi cho một vố, đây chẳng phải là dễ bắt nạt sao?
Nhìn bộ dạng thật thà chất phác hiện giờ của Mẹ Phó, nghĩ thôi cũng thấy hèn.
Chưa từng nghe nói có mẹ chồng nào sợ con dâu, nếu kể ra thì bị người ta cười cho thối mũi.
Mẹ ruột và chị dâu cả Mẹ Phó mỗi người một suy nghĩ, trong lòng ai cũng có toan tính riêng.
Dù sao cũng chỉ có một mục đích, trong lòng bọn họ đều đang cân nhắc xem Mẹ Phó sau này đối với nhà bọn họ còn giá trị lợi dụng hay không.
Nếu còn thì quan hệ mẹ con này rốt cuộc là cắt hay không cắt còn phải xem xét lại.
Nếu bà ta vẫn có thể như trước kia, động một tí là mang tiền về ủng hộ nhà bọn họ, thì chỉ cần cái danh nhập nha trộm cắp đừng làm quá lớn, nhà bọn họ cũng không phải là không thể coi như chuyện này chưa từng xảy ra.
Dù sao dựa theo tính cách của Mẹ Phó, chỉ cần nhà bọn họ cho bà ta chút ngọt ngào.
Mẹ Phó sẽ lập tức như con ch.ó l.i.ế.m sán lại ngay.
Hơn nữa tiếp đó sẽ còn mang nhiều tiền hơn về cho bọn họ.
Cho nên lâu dần như vậy, bọn họ căn bản không sợ Mẹ Phó sẽ thực sự phủi tay không lo cho bọn họ nữa.
Căn bản chỉ là chuyện động mồm mép.
Cho nên bọn họ mới không sợ hãi gì như vậy.
Nhưng bọn họ tuy có chút ý kiến với Giang Tâm, cảm thấy Giang Tâm dù sao cũng đã gả cho Phó Dục, vậy thì trên danh nghĩa Giang Tâm là vợ Phó Dục, là người nhà họ Phó.
Theo lý thì cô cũng không nên keo kiệt như vậy.
Chỉ là mấy cái váy thôi mà, Mẹ Phó lén lấy quần áo của cô không qua sự đồng ý của cô.
Nhưng cô làm thế này, trực tiếp báo công an, náo loạn ra tòa thì quả thực là quá mức hẹp hòi.
Đơn giản là mất mặt!
Quanh đây mười dặm tám thôn, bọn họ sống bao nhiêu năm, nửa đời người trôi qua rồi cũng chưa từng nghe ai nói chỉ vì mấy cái váy mà báo công an bắt mẹ chồng mình cả!
Đơn giản là quá bất hiếu!
Nếu không thì chỉ cần Giang Tâm là kẻ dễ bắt nạt, biết quần áo bị mất mà chọn cách nhẫn nhịn thì nhà bọn họ chẳng phải sẽ được nhiều hơn bây giờ sao?
Rồi nếu cả năm cái váy đó đều rơi vào tay nhà bọn họ, nhà bọn họ lại có thêm một khoản thu nhập lớn.
Đặc biệt là thời gian gần đây nhà bọn họ còn đang rất thiếu tiền.
Nếu không thì nhà bọn họ cũng chẳng vội vàng muốn gả đứa con gái lớn vừa tròn mười tám tuổi đi như vậy.
Còn chẳng phải vì con trai lớn trong nhà sắp cưới vợ, chỗ cần dùng tiền nhiều vô kể, cơ bản là vét sạch của cải trong nhà rồi.
Nếu Giang Tâm không báo công an, đem mấy cái váy đó đi bán lại, sáu trăm đồng đủ cho nhà bọn họ duy trì cuộc sống rất lâu.
Hoàn toàn có thể sống vô cùng sung túc.
Chỉ tiếc Giang Tâm căn bản không cho bọn họ cơ hội này.
