Thập Niên 80: Mang Theo Không Gian Từ Tận Thế, Nữ Phụ Đá Bay Nữ Chính Trà Xanh - Chương 172: Giảo Biện

Cập nhật lúc: 23/04/2026 12:29

Ba Phó càng nghĩ càng cảm thấy dường như lờ mờ có một chân tướng nổi lên mặt nước.

Chẳng lẽ tiền mua nhà của cháu trai nhà mẹ đẻ Mẹ Phó là lấy từ tiền tiết kiệm nhà bọn họ ra?

Nếu không thì điều kiện nhà mẹ đẻ Mẹ Phó ông cũng rất rõ. Những năm đầu nhà nghèo đến mức ngay cả gạo cũng không có mà ăn, thậm chí lúc đó người nhà mẹ đẻ bà ta đều đến nhà bọn họ cầu cứu, hy vọng nhà bọn họ có thể giúp đỡ bọn họ.

Cũng bắt đầu từ lúc đó Ba Phó đã biết Mẹ Phó vẫn luôn lén lút sau lưng tiếp tế cho nhà mẹ đẻ bà ta.

Nhưng lúc đó nói thật cuộc sống nhà bọn họ cũng mới chỉ khá giả lên một chút, chưa giàu có đến mức độ như hiện tại.

Cho nên lúc mới bắt đầu, cho dù Mẹ Phó tiếp tế nhà mẹ đẻ bà ta thì những thứ lấy đi cũng đều là gạo mì các loại. Không liên quan đến vấn đề tài sản trong nhà, cũng không gây ra tổn thất quá lớn, dù sao đó cũng là nhà mẹ đẻ bà ta, cũng không thể để người nhà mẹ đẻ bà ta c.h.ế.t đói.

Ở điểm này Ba Phó tự nhận mình vẫn rất có lòng đồng cảm. Cho nên khi ông biết Mẹ Phó vẫn luôn lén lút sau lưng mình tiếp tế nhà mẹ đẻ thì cũng dứt khoát mắt nhắm mắt mở cho qua.

Dù sao đổi vị trí suy nghĩ một chút, nếu cha mẹ ông sống khó khăn như vậy ông cũng không thể nhẫn tâm nhìn tiếp, nửa bàn tay cũng không chìa ra, một chút việc cũng không giúp.

Sống qua ngày mà, hai vợ chồng ở với nhau thì phải thông cảm cho nhau.

Nhưng không ngờ nếu tiền tiết kiệm trong nhà thực sự bị Mẹ Phó lấy đi tiếp tế hết cho nhà mẹ đẻ bà ta thì Mẹ Phó quả thực có chút quá mức hồ đồ rồi.

Ba Phó quả thực không dám nghĩ sâu thêm nữa, bởi vì ông cảm thấy ông càng nghĩ dường như chuyện này càng chân thực.

Nếu tiền tiết kiệm nhiều như vậy thực sự đều tiêu hết rồi thì tim ông đừng nhắc đến chuyện tắc nghẽn thế nào.

Nghĩ xem bao nhiêu năm nay nhà mẹ đẻ Mẹ Phó đã sớm từ nhà rách chuyển vào nhà mới, cuộc sống trôi qua không phải là tốt bình thường. Thậm chí hôm đó bọn họ đến, trong nhà mẹ đẻ Mẹ Phó còn đang hầm sườn.

So sánh một chút quả thực là tắc tim, nghĩ xem nhà bọn họ đã bao nhiêu ngày không được ăn thịt rồi.

Ba Phó thầm nghĩ bao nhiêu năm nay ông đúng là mù mắt, vậy mà không phát hiện ra một chút manh mối nào. Rõ ràng lỗ hổng lớn như vậy.

Nghĩ xem anh trai chị dâu nhà mẹ đẻ Mẹ Phó bao nhiêu năm nay vẫn luôn ăn ngon lười làm, lấy đâu ra nhiều tiền như vậy để xây nhà mới cho trong nhà, lại cưới vợ cho con trai, mua nhà trên thị trấn chứ, nhà bọn họ hoàn toàn không có điều kiện đó.

Nếu trông cậy vào mẹ của Mẹ Phó thì càng không thực tế, dù sao cả nhà bọn họ đều nghèo như vậy.

Nhưng cố tình cho dù bọn họ không làm gì, cuộc sống vẫn trôi qua tốt như vậy, cái ăn cái mặc cái dùng đều rất tốt, hoàn toàn không nhìn ra nửa điểm kinh tế eo hẹp.

Hơn nữa bao nhiêu năm nay cháu trai nhà mẹ đẻ Mẹ Phó chỉ vì nhà nghèo mà mãi không lấy được vợ, tại sao đột nhiên lại có thể lấy được chứ.

Vấn đề bày ra ở đó, nhưng cố tình ông lại không phát hiện ra, nếu ông có thể phát hiện sớm hơn một chút thì có lẽ còn có thể bảo Mẹ Phó đòi lại số tiền đó.

Đương nhiên những suy đoán trên đây cũng chỉ là ý nghĩ của Ba Phó mà thôi, chưa biết có phải sự thật hay không.

Cho nên lúc này ông nhắm mắt lại, Ba Phó hít sâu một hơi rồi lại mở mắt ra, nhìn bà vợ già nhà mình, giọng điệu vô cùng nghiêm túc nói:

“Bà nó à, bao nhiêu năm nay con trai chúng ta cũng đưa cho chúng ta không ít tiền, đều do bà bảo quản, chi bằng bà lấy số tiền đó ra, chúng ta đếm kỹ xem trong nhà có bao nhiêu tiền tiết kiệm.”

“Như vậy lúc xây nhà trong lòng chúng ta cũng có cái đáy, dự trù ra một phần vốn để cho con gái chúng ta tương lai lên đại học dùng. Lại dự trù ra một phần vốn dùng làm chi phí trang hoàng nhà cửa.”

“Nếu còn tiền dư thì chúng ta có thể nới lỏng một chút thích hợp.”

Ba Phó nói xong lời này liền nhìn sang con trai thứ của mình, ra hiệu cho anh bằng ánh mắt.

Phó Dục thông minh nhường nào, hai cha con nhìn nhau một cái là đều nhìn ra vấn đề từ trong mắt đối phương.

Mẹ Phó tự cho rằng mình ngụy trang rất tốt, nào biết chút mánh khóe vặt vãnh của bà ta đã sớm bị hai cha con nhìn thấu.

Hiện tại hai cha con này coi như nghi ngờ cùng một chỗ rồi, bọn họ hiện tại nghi ngờ tiền tiết kiệm trong nhà này hoàn toàn bay biến rồi.

Đặc biệt là Phó Dục, tuy hai cha con hoàn toàn không giao lưu gì, chỉ là ánh mắt nhìn nhau ở đó một cái. Nhưng hiện tại trong lòng Phó Dục cũng lờ mờ có ý nghĩ này, anh cũng giống như Ba Phó, nghi ngờ Mẹ Phó có phải đã lén lút cầm tiền đi tiếp tế cho nhà cậu anh rồi không.

Dù sao trước đây anh cũng từng bắt gặp mẹ anh lén lút nhét tiền cho cậu mợ anh. Bị anh nhìn thấy xong thậm chí mẹ anh còn cầu xin anh đừng nói cho ba anh biết, anh lúc đó nghĩ cũng không phải thường xuyên cho nên đã giúp giấu giếm.

Tất cả đều có bằng chứng.

Cho nên lúc này Phó Dục nhận được ánh mắt ra hiệu của cha mình liền cũng mở miệng hỏi:

“Mẹ, ba con nói không sai.”

“Con thấy ông ấy nói rất có lý, bao nhiêu năm nay tiền con đặt trong tay mẹ ước chừng cũng phải có ba bốn nghìn tệ rồi.”

“Ngày thường hai ông bà cũng không tiêu tiền mấy, chi tiêu chắc cũng không lớn, trong lòng hai người chắc đều có tính toán.”

“Trừ đi chi tiêu bình thường trong nhà chúng ta, mẹ tính xem hiện tại tất cả tiền tiết kiệm trong nhà chúng ta còn lại bao nhiêu, chúng ta tính toán trước một chút.”

Lúc Phó Dục nói ra lời này cũng không nghi ngờ tất cả chi tiêu trong nhà, dù sao anh biết rõ vợ chồng già Mẹ Phó và Ba Phó đều là người tiết kiệm cả đời rồi.

Trước đây khi anh về nhà nhìn thấy mấy món rau trên bàn cơm của cha mẹ, ngay cả chút mỡ màng cũng không có thì rất đau lòng.

Anh đã khuyên rất nhiều lần rồi, bảo Mẹ Phó ngày thường lúc rảnh rỗi thì đi dạo chợ rau trên thị trấn nhiều một chút, mua chút thịt thà gì đó gói sủi cảo cải thiện bữa ăn cho trong nhà, dù sao tuổi cũng lớn thế này rồi, bây giờ không ăn nếu đợi thêm mấy năm nữa răng lung lay rồi thì không c.ắ.n nổi nữa đâu.

Đến lúc đó hối hận cũng không kịp.

Cho nên nói vẫn là phải nhân lúc còn trẻ hưởng phúc nhiều một chút, dù sao nhà bọn họ hiện tại cũng có điều kiện.

Nhưng mỗi khi anh nói như vậy Mẹ Phó đều sẽ có vô số cái cớ, không phải là tuổi lớn chân cẳng không tốt không đi được thì là tiền phải tiêu vào lưỡi d.a.o, tiêu vào chuyện ăn uống bọn họ tiếc. Hoặc là muốn tiết kiệm tiền cho trong nhà xây nhà mới.

Bất kể anh khuyên thế nào, mỗi lần anh về trên bàn trong nhà bày biện mãi mãi vẫn là mấy món rau đó.

Phó Dục vì thế cũng cảm thấy rất đau đầu, cho nên chỉ đành nhân mỗi lần anh đi biển về mua nhiều thịt thà cho trong nhà cải thiện bữa ăn.

Cho nên nói cứ theo mức chi tiêu như vậy thì chi tiêu trong nhà chắc chắn là không lớn. Nếu Mẹ Phó vì cái này mà không lấy được tiền ra thì trong đó chắc chắn là có manh mối, đảm bảo là lấy tiền đi tiếp tế cho nhà cậu anh rồi.

Mẹ Phó vừa thấy hai cha con đều nói như vậy, trong lòng cũng rất rõ lần này coi như không giấu được nữa.

Thầm nghĩ sớm muộn gì cũng hỏng, chuyện bà ta tiếp tế nhà mẹ đẻ sớm muộn gì cũng không giấu được, chi bằng nói rõ ràng, dù sao những ngày này vì chuyện tiền tiết kiệm trong nhà áp lực trong lòng bà ta đừng nhắc đến chuyện lớn thế nào.

Hơn nữa hai cha con này hôm nay nhất định phải ép bà ta lấy hết tiền tiết kiệm trong nhà ra rồi.

Mẹ Phó c.ắ.n răng, bộ dạng bất chấp tất cả đi đến bên giường lò, đến chỗ ngày thường bà ta giấu tiền lôi hết vốn liếng ra.

Mẹ Phó bao nhiêu năm nay vẫn luôn dùng một cái hộp gỗ đựng tiền. Bà ta lấy cái hộp tiền đó ra, do dự đưa cái hộp tiền đó cho con trai thứ trong nhà, không đưa cho ông chồng già của bà ta.

Phó Dục trầm mặc trong giây lát, cuối cùng vẫn nhận lấy cái hộp đựng tiền của bà ta từ tay Mẹ Phó.

Hộp tiền vừa nhận vào tay anh đã cảm nhận rất rõ sự bất thường. Tiền đựng trong hộp này chắc chắn không nhiều, bởi vì nhìn qua trọng lượng thì trọng lượng của hộp tiền này quá nhẹ.

Chẳng giống có nhiều tiền tiết kiệm chút nào.

Động tác của Phó Dục có chút chần chừ, anh ngẩng đầu nhìn Mẹ Phó một cái, thấy đối phương đã run rẩy không ngừng, dáng vẻ đó rõ ràng là sợ hãi.

Trong lòng Phó Dục lập tức hiểu rõ, e rằng suy đoán của anh và Ba Phó đều là thật.

Ba Phó bên kia cũng hiểu ra. Trong lòng lập tức nổi giận, lửa giận bốc lên tức đến mức thổi râu trừng mắt.

Ba Phó quả thực là không thể nhịn được nữa, không ngờ bà vợ già lẩm cẩm nhà ông lại có thể thực sự làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy, nghĩ xem người nhà mẹ đẻ bà ta đối xử với bà ta thế nào.

Bao nhiêu năm nay rồi bà ta vẫn chưa nhìn rõ bộ mặt thật của người nhà mẹ đẻ bà ta sao? Quả thực khiến người ta lạnh lòng.

Nhưng hộp tiền này còn chưa mở ra, nhìn thấy dáng vẻ do dự của con trai thứ, Ba Phó trực tiếp đứng dậy khỏi ghế, chỉ vào cái hộp tiền nói với con trai thứ:

“Thằng hai à, hôm nay con tranh thủ thời gian mở cái hộp tiền này ra cho ba, ba ngược lại muốn xem xem trong này rốt cuộc có bao nhiêu tiền tiết kiệm.”

“Vốn liếng nhà chúng ta đáng lẽ phải rất dày mới đúng, nếu đều không còn nữa thì...”

Ba Phó nói được một nửa thì giọng điệu khựng lại, ông quay đầu nhìn bà vợ già nhà mình, hy vọng bà ta có thể cho mình một lời giải thích.

Nếu giải thích không thông thì đừng trách ông trở mặt không nhận người, bao nhiêu năm nay con trai ở bên ngoài vất vả kiếm tiền nuôi gia đình, mỗi một đồng kiếm được đều là tiền mồ hôi nước mắt, hai vợ chồng già bọn họ không nỡ ăn không nỡ mặc không nỡ dùng.

Sống những ngày khổ cực bao nhiêu năm nay không nói. Nếu bà vợ già lẩm cẩm nhà ông thực sự cầm tiền đi tiếp tế cho nhà mẹ đẻ bà ta thì ông thật sự đúng là phải hộc m.á.u.

Không có lý nào cầm một khoản tiền lớn như vậy đi làm lợi cho người ngoài, ông chắc chắn phải đến nhà mẹ đẻ bà ta làm ầm ĩ một trận lớn, sau đó đòi lại hết tiền nhà bọn họ.

Chưa nói cái khác, ông còn xót con trai nữa.

Nếu bà vợ già lẩm cẩm nhà ông lấy tiền đi tiếp tế nhà mẹ đẻ bà ta đều là do bà ta tự kiếm thì ông chắc chắn sẽ không nói nhiều.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ tiền Mẹ Phó bao nhiêu năm nay tiếp tế nhà mẹ đẻ đều là do con trai nhà bọn họ kiếm được, bọn họ không có quyền tiêu tiền mồ hôi nước mắt của con trai, hơn nữa xưa nay tiền của thằng hai đặt trong tay bọn họ đều là để bọn họ bảo quản hộ.

Bọn họ lại có quyền gì động vào tiền của người ta chứ?

Lấy tiền của con trai đi nuôi cả nhà em trai mình, quả thực là quá mức vô lý.

Phó Dục nghe lời cha mình xong, trầm mặc mở cái hộp đựng tiền ra.

Chỉ thấy mắt Ba Phó không chớp cái nào nhìn chằm chằm vào cái hộp tiền đó, sau khi hộp tiền mở ra, bên trong rơi lả tả một đống tiền lẻ, đều là mệnh giá nhỏ.

Lẻ tẻ nhìn qua thì nhiều, thực tế cộng lại thật sự chưa đến năm mươi tệ.

Ba Phó đếm từng tờ từng tờ những tờ tiền giấy đó, cộng lại toàn bộ số tiền cũng chỉ có bốn mươi tám tệ hai hào ba xu.

Đây chính là toàn bộ gia sản trong nhà bọn họ.

Ba Phó trực tiếp tức đến đỏ cả mắt, ông không thể nhịn được nữa, tuy bao nhiêu năm nay ông vẫn luôn bị bà vợ già nhà ông bắt nạt. Nhưng nếu đối mặt với chuyện này mà ông cũng phải chịu cái cục tức này thì ông thật sự uổng làm đàn ông.

Ông lập tức gào lên, gào về phía Mẹ Phó:

“Bà thử cho tôi một lời giải thích hợp lý xem, tiền tiết kiệm nhà chúng ta tại sao chỉ còn lại năm mươi tệ?”

Mẹ Phó nghe thấy lời ông chồng già nhà mình xong tròng mắt đảo đảo, trong lòng suy nghĩ nên giải thích thế nào.

Bà ta cộng tất cả các khoản chi tiêu lớn trong nhà những năm này lại với nhau, cuối cùng nhíu mày phát hiện những năm này tiền tiêu cho nhà mình ước chừng còn chưa đến hai trăm tệ.

Vậy mấy nghìn tệ biến mất kia giải thích thế nào đây, hoàn toàn không giải thích thông được, bà ta bịa chuyện cũng không có chỗ để bịa.

Cho nên Mẹ Phó mấp máy môi nửa chữ cũng không thốt ra được, hiển nhiên là mặc nhận rồi.

Nhưng bất kể nói thế nào bà ta cũng vẫn phải mở miệng nói vài câu, cho nên bà ta liền giải thích:

“Con trai thứ nhà chúng ta kiếm được nhiều tiền là nhiều thật, nhưng bao nhiêu năm nay chi tiêu nhà chúng ta cũng không ít mà.”

“Sống qua ngày chỗ tiêu tiền nhiều lắm, ông là một thằng đàn ông không làm chủ gia đình không biết củi gạo dầu muối đắt đỏ, đồ chúng ta ăn, đồ dùng, đồ mặc cái nào không cần tiêu tiền.”

“Tiền đã sớm tiêu hết trong quá trình sinh sống rồi, hiện tại trong nhà xác thực chỉ còn lại năm mươi tệ này thôi.”

Mẹ Phó ở đó vẫn đang cố gắng giảo biện cho mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 80: Mang Theo Không Gian Từ Tận Thế, Nữ Phụ Đá Bay Nữ Chính Trà Xanh - Chương 172: Chương 172: Giảo Biện | MonkeyD