Thập Niên 80: Mẹ Béo Dẫn Ba Con Đổi Đời - 11
Cập nhật lúc: 21/07/2026 04:03
Thẩm Nhược Vi c.ắ.n môi đến bật m.á.u, ôm c.h.ặ.t tập tài liệu chạy nhanh ra khỏi phòng.
Tôi thở ra một hơi dài, nhịp tim dần bình ổn trở lại.
Tôi đi ra phía ban ban công, đứng quan sát dòng người công nhân bắt đầu tan ca đổ ra cổng nhà máy ăn tập thể.
Nhu cầu mua đồ ăn sẵn, ăn sáng của hàng ngàn con người này thực sự quá lớn.
Tôi lấy mẩu b.út chì trong túi ra, cẩn thận ghi chép lại giá tiền của một chiếc màn thầu và một bát cháo ngoài cổng.
Lương thử việc một tháng chỉ có hai mươi đồng, không đủ để tôi nuôi ba đứa trẻ đổi đời nhanh ch.óng.
Tôi phải mở quầy bán đồ ăn sáng càng sớm càng tốt.
…
Buổi tối, trong căn nhà cấp bốn của gia đình họ Tần.
Ba đứa trẻ đã ăn no bát cháo thịt băm nấu với khoai tây, đang ngoan ngoãn ngồi bên bàn học nhỏ làm bài tập.
Cảnh An chủ động lấy khăn ướt lau mặt cho Ninh Ninh, còn Cảnh Hòa thì đang thao thao bất tuyệt kể chuyện với đứa bạn hàng xóm qua bờ tường rào:
“Mẹ tao biết tiếng Anh đấy! Hôm nay mẹ tao còn lên phòng giám đốc sửa số liệu cho nhà máy nữa cơ!”
Lòng tôi ấm áp lạ thường khi nghe tiếng cười đùa của chúng.
Tần Hoài Chinh đi làm về muộn, trên người vẫn còn vương mùi hóa chất phòng thí nghiệm.
Anh đặt chiếc bình thủy lên kệ, quay sang nhìn tôi đang ngồi khâu lại chiếc cúc áo bị tuột:
“Hôm nay ở ban đối ngoại xảy ra chuyện gì?”
Tôi không thêm mắm dặm muối, không khóc lóc kể khổ, chỉ tường thuật lại sự việc ngắn gọn trong ba câu:
“Thẩm Nhược Vi mang tài liệu sai thông số an toàn đến bắt tôi ký nhận.”
“Tôi đối chiếu sổ bàn giao và từ chối.”
“Giám đốc Phạm đã phê bình và ghi cảnh cáo cô ta vào hồ sơ.”
Tần Hoài Chinh nhìn tôi rất lâu, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa những suy nghĩ mà tôi không thể đoán định.
Lần đầu tiên kể từ khi tôi xuyên tới đây, người đàn ông luôn muốn ly hôn ấy... bước lên trước tôi một bước.
Anh trầm giọng hỏi: “Sao cô không tìm tôi hỗ trợ?”
Tôi ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh:
“Đó là công việc của tôi, tôi tự giải quyết được.”
“Tôi không cần dựa vào danh tiếng của chồng để đứng vững ở nhà máy.”
Tần Hoài Chinh nhìn tôi, ánh mắt anh khẽ động đậy, sự tôn trọng hiện lên rõ rệt trong sự im lặng của anh.
Anh nhận ra, người phụ nữ trước mặt thực sự đã hoàn toàn khác trước.
…
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm chiếu rọi khắp hành lang viện nghiên cứu.
Tôi ôm tập tài liệu đối ngoại đi ngang qua khu vực văn phòng kỹ thuật để lên ban giám đốc nộp biên bản.
Thẩm Nhược Vi từ trong phòng bước ra, đúng lúc nhìn thấy Tần Hoài Chinh đang đi ngược chiều tới.
Cô ta lập tức bước nhanh lên, đứng chặn trước mặt anh, khoảng cách cực kỳ gần.
Giọng cô ta nghẹn ngào, mắt rơm rớm nước mắt:
“Hoài Chinh, chuyện ngày hôm qua em thực sự không cố ý hãm hại chị Ninh. Em chỉ muốn giúp anh rà soát tài liệu tốt hơn thôi…”
“Anh đừng vì chuyện này mà ghét bỏ em, có được không?”
Đúng lúc đó, tôi đi ngang qua sau lưng cô ta.
Mấy đồng nghiệp ở các phòng ban xung quanh đều ló đầu ra cửa sổ, nín thở chờ xem người vợ béo chua ngoa của kỹ sư Tần sẽ lao vào đ.á.n.h ghen xé áo như mọi khi.
Tôi nhìn thấy tình cảnh đó, mặt không đổi sắc, bước chân không hề giảm tốc độ, định coi như không thấy mà đi qua.
Nhưng Thẩm Nhược Vi nhìn thấy tôi, cô ta cố tình bước lùi một bước, giơ tay giữ c.h.ặ.t lấy khuỷu tay tôi:
“Chị Ninh, chị đi ngang qua thì làm chứng cho tôi với! Chị đừng hiểu lầm tình cảm của tôi dành cho Hoài Chinh!”
Tôi nhướng mày, định gạt tay cô ta ra.
Đúng lúc ấy.
Tần Hoài Chinh bất ngờ bước lên một bước dài.
Thân hình cao lớn của anh đứng sừng sững ngay giữa hai người chúng tôi, hoàn toàn che chắn cho tôi phía sau lưng anh.
Anh giơ tay, lạnh lùng gạt phắt những ngón tay của Thẩm Nhược Vi ra khỏi tay áo tôi.
Tần Hoài Chinh nhìn Thẩm Nhược Vi, giọng bình tĩnh nhưng đủ khiến cả hành lang lặng ngắt:
“Cô ấy là vợ tôi.”
“Nếu tôi cần giúp đỡ trong công việc hay cuộc sống, tôi sẽ tự tìm vợ mình.”
Anh nhìn thẳng vào gương mặt đang tái mét đi của Thẩm Nhược Vi, từng chữ nói ra lạnh như băng tuyết mùa đông:
“Còn đồng chí Thẩm, từ nay về sau hãy tự trọng và giữ khoảng cách.”
Cả hành lang viện nghiên cứu c.h.ế.t lặng, không một tiếng động.
Thẩm Nhược Vi lùi lại hai bước, mặt cắt không còn giọt m.á.u, hai tay run rẩy ôm lấy n.g.ự.c.
Tôi đứng sau lưng Tần Hoài Chinh, nhìn tấm lưng rộng lớn của anh, khóe môi khẽ cong lên một chút.
Thẩm Nhược Vi nhìn sang tôi, ánh mắt cô ta không còn vẻ dịu dàng giả tạo nữa, mà tràn ngập sự oán hận và lạnh lẽo.
Tôi biết, cô ta sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy.
Tờ đơn ly hôn vẫn nằm trong ngăn kéo.
Nhưng sáng hôm sau, Hứa Chiêu Ninh đã bước ra khỏi khu gia thuộc để tìm việc.
Không ai biết rằng chỉ một câu tiếng Anh của cô—
Sắp khiến cả nhà máy chấn động.
Tôi từng nghĩ chỉ cần nuôi tốt ba đứa trẻ, kiếm đủ tiền và giữ khoảng cách với cốt truyện là được.
Nhưng khi Thẩm Nhược Vi quay đầu nhìn Tần Hoài Chinh, tôi mới hiểu—
Có vài người sẽ không vì tôi tránh né mà buông tha.
Nguyên nữ chính đã xuất hiện.
Mà mục tiêu đầu tiên của cô ta, chính là người chồng đang chờ ly hôn với tôi.
5.
Tôi có việc làm rồi.
Nhưng tiền lương thử việc phải cuối tháng mới phát.
Trong nhà lại có ba đứa trẻ đang lớn.
Vì vậy, sau ba ngày đi làm, tôi quyết định mở một quầy ăn sáng trước cổng nhà máy.
Lương thử việc ở ban đối ngoại là hai mươi đồng một tháng, rất ổn định.
Nhưng số tiền đó phải chờ đến kỳ phát lương, hiện tại trong nhà có quá nhiều khoản cần chi tiêu ngay.
Tiền t.h.u.ố.c bổ thêm cho Ninh Ninh vừa mới dứt sốt, tiền mua sách vở mới cho Cảnh An chuẩn bị vào học, rồi quần áo của Cảnh Hòa cũng đã ngắn cũn cỡn.
Chưa kể, tôi còn phải tích cóp để trả nợ ba cân gạo cho dì Trương hàng xóm.
Tôi lật cuốn sổ tay, ngồi ở phòng khách tính toán dưới ánh đèn dầu.
Tần Hoài Chinh ngồi đối diện, khẽ gạt tàn t.h.u.ố.c: “Tiền lương của tôi đủ nuôi con, cô không cần vất vả thế.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh: “Lương của anh đủ sống, nhưng không có nghĩa là chúng ta được phép lãng phí cơ hội.”
“Mấy ngày qua đi làm, tôi nhận thấy công nhân ca sáng đi qua cổng phụ rất đông.”
“Nhà ăn tập thể của nhà máy mở cửa quá muộn, món ăn vừa đắt vừa nguội, nhiều người chỉ ngậm ngụm nước ấm rồi nhịn đói vào xưởng.”
Tôi đã tính kỹ, nếu mỗi buổi sáng bán khoảng vài chục phần ăn với lợi nhuận nhỏ, tiền thu về mỗi ngày sẽ không hề ít.
Cảnh An rất hiểu chuyện, thằng bé lập tức chạy lại cầm b.út giúp tôi ghi chép các con số.
Cảnh Hòa tò mò ghé đầu vào: “Bà định bán món gì ngon thế?”
Ninh Ninh ngồi bên cạnh khẽ nói: “Bán bánh ngô áp chảo trứng hôm nọ đi mẹ, ngon lắm.”
Tôi nảy ra ý định cải tiến món bánh ngô đó, vừa rẻ, vừa no lâu, lại dễ cầm theo vào phân xưởng.
Tần Hoài Chinh nhìn thời gian biểu tôi vạch ra, nhíu mày: “Năm giờ ba mươi đến bảy giờ sáng? Như vậy cô sẽ không có thời gian nghỉ ngơi, quá sức đấy.”
“Tôi sẽ thử bán trong ba ngày.” Tôi khép sổ lại. “Nếu ảnh hưởng đến sức khỏe hoặc công việc chính, tôi sẽ tự dừng.”
Anh nhìn bản tính toán chi tiết, lần đầu tiên không hỏi tôi có làm được hay không.
Anh chỉ hỏi:
“Cô định bán món gì?”
…
