Thập Niên 80: Mị Là Mẹ Kế Có Cửa Hàng Tích Điểm - Chương 223: Màn Trả Thù Của Lê Sam
Cập nhật lúc: 27/03/2026 17:08
Hai vợ chồng này đúng là không nể mặt chút nào, đều là người tàn nhẫn cả!
“Vâng vâng vâng, tôi nhất định nhớ kỹ lời chị dâu.”
Trên sân tập võ đã đến lượt người tiếp theo.
Tâm trí Thẩm Ninh lại đặt hết lên người Lê Sam, đặc biệt là nhìn thấy họ quyền đ.ấ.m cước đá vào thịt, chiêu nào cũng hiểm, thật sự là toát mồ hôi hột thay cho anh.
‘Hệ thống, hệ thống, có đạo cụ nào có thể giúp Lê Sam không?’
“Hệ thống tích điểm: Bình xịt tê liệt cảm giác đau ngắn hạn 998 điểm/bình, Bình xịt giảm đau tan m.á.u bầm Vân Nam Bạch Dược 20 điểm/bình, Cao nối gân liền xương 10.000 điểm/miếng, Thuốc cứu tim hiệu quả nhanh 200 điểm/lọ, Đan bảo mạng 20.000.000/viên, Thuốc bị đ.á.n.h không kêu 400 điểm/viên…”
‘Dừng dừng dừng! Mấy cái này là thứ linh tinh gì vậy hả?’
“Hệ thống cửa hàng tích điểm hân hạnh phục vụ quý khách, có nhu cầu có thể gọi bất cứ lúc nào nha~”
Được rồi, lúc quan trọng thì mấy thứ này chả có tác dụng gì cả!
Hay là thử xem dịch vụ tùy chỉnh nhỉ?
Tùy chỉnh cái gì đây?
“Chị dâu, xin lỗi nhé, vợ nhà tôi gây phiền phức cho chị rồi!”
Đang suy nghĩ thì trước mặt lại có một người ôm cánh tay đến xin lỗi cô.
Thẩm Ninh hơi ngẩn người, động tác của Lê Sam nhanh thế sao?
“Ừ, lời xin lỗi của chú tôi nhận rồi.” Lại lặp lại những lời vừa nói lúc nãy.
Tha thứ cái con khỉ!
Tha thứ cho họ là việc của Thượng đế, cô không tin Thượng đế.
Lê Sam trên sân lại quật ngã thêm một người nữa.
Xem ra không cần lo lắng cho anh rồi, thân thủ này được đấy chứ!
“Ai là Lưu Đại Thành?”
Một người đàn ông có tướng mạo thật thà giơ tay đứng dậy, nuốt nước bọt, trong mắt mang theo vài phần sợ hãi.
“Tôi, tôi đây.”
Nếu có thể anh ta đều muốn hét lớn một tiếng ‘Mẹ ơi cứu con!’
Lê đoàn trưởng đ.á.n.h hăng quá, với cái tay cái chân này của anh ta mà lên đó, e là không đỡ nổi ba chiêu đâu!
“Lên đây, để tôi xem cậu luyện tập thế nào.”
Hai chiêu, đã đ.á.n.h anh ta nằm đo ván, đầu còn đập xuống đất, sưng lên một cục to tướng.
“Tôi nhận thua, tôi nhận thua, ái chà chà…”
Ôm lấy cái đầu của mình, nước mắt suýt chút nữa không kìm được, đau c.h.ế.t đi được!
“Đi đi, biết phải làm gì rồi đấy.”
Thẩm Ninh hôm nay có lẽ là người nổi bật nhất ngoài Lê Sam ra, gần như mỗi người đều lê cái thân thể đau đớn đến xin lỗi cô.
Lê Sam chính là kiểu thái độ ‘Tôi không xử lý được vợ các cậu, tôi còn không xử lý được các cậu sao?’.
Không hiểu sao vẫn khiến cô cảm thấy sướng rơn một chút.
Cô không biết, chuyện sướng hơn còn ở phía sau, các đồng chí kết thúc buổi tập ở sân võ đang nén một bụng lửa giận không có chỗ phát tiết đây!
Lưu Đại Thành ôm trán, dọc đường đi cứ che che giấu giấu, nhưng càng như vậy càng dễ bị người ta chú ý.
Người quen đều phải hỏi một câu: “Đại Thành, đầu cậu bị sao thế?”
Sưng lên một cục to tướng cao ngất, màu sắc lại còn tím xanh pha đỏ, nhìn kinh khủng khiếp, đặc biệt dọa người.
Anh ta chỉ đành ấp a ấp úng nói mình tự ngã, mất mặt c.h.ế.t đi được.
Rầm một tiếng, một cước đá văng cánh cửa, dọa người phụ nữ trong nhà giật nảy mình.
“Ông muốn c.h.ế.t à, dọa c.h.ế.t… khoan đã, đầu ông bị sao thế kia?”
“Bà còn mặt mũi mà hỏi tôi!” Anh ta tức giận đặt m.ô.n.g ngồi xuống, lại động đến thắt lưng, đau đến nhe răng trợn mắt, “Ái chà chà, người này ra tay cũng thật là độc.”
“Ai! Là ai làm, ai đ.á.n.h ông ra nông nỗi này?”
“Ai?” Anh ta lườm mụ vợ này một cái, tức không chịu được, “Hôm nay Lê đoàn trưởng gọi bọn tôi ra sân tập võ so chiêu.”
“Cái gì! Cậu ta đ.á.n.h đầu ông ra thế này á? Tôi đi tìm cậu ta, chuyện này nhất định phải cho một lời giải thích!”
“Bà đứng lại cho tôi! Bà còn chê chuyện chưa đủ lớn à? Bà chẳng lẽ còn không nhìn ra sao? Người ta Lê đoàn trưởng chính là đang trút giận cho vợ mình đấy, tôi vớ phải cái mụ vợ xui xẻo như bà đúng là đen đủi, ngày mai đi cùng tôi đến xin lỗi người ta đi.”
“Tôi mới không đi, cậu ta đ.á.n.h đầu ông ra thế này rồi, đoàn trưởng thì sao chứ…” Hơn nữa, bà ta cũng không bỏ được cái sĩ diện đó xuống, cũng đâu phải một mình bà ta đồn đại chuyện đó, vả lại chẳng phải đã tìm ra kẻ nói xấu sau lưng rồi sao, bà ta còn đi làm gì!
“Bà có đi không? Bà có tin tôi đ.ấ.m bà không! Nhất định phải đi, bà còn muốn tôi bị đ.ấ.m nữa à? Hơn nữa, cái đầu này của tôi là do tôi tài nghệ không bằng người, tự mình đập xuống đất không được à!”
“Hả?”
Chồng của Tiết Vinh Quang, Phan Tam Trụ về đến nhà cũng mặt mũi bầm dập, vô cùng t.h.ả.m hại, quan trọng là anh ta vác cái mặt đầy thương tích này thì trốn đi đâu được.
Cộng thêm chuyện tốt mà mụ vợ nhà anh ta làm, nhà ăn người qua kẻ lại đông như thế, cả khu đều biết rồi.
Mất hết mặt mũi, mất hết mặt mũi rồi!
Vừa vào cửa đã nghe thấy tiếng nức nở, còn có tiếng an ủi của người khác.
“Chị dâu, chị đừng khóc nữa, chúng ta tìm chỗ khác xem sao, kiểu gì chẳng có chỗ làm việc.”
“Đúng vậy đúng vậy, bây giờ nơi tuyển công nhân nhiều lắm.”
“Chị dâu, khóc nhiều hại thân đấy!”
Phan Tam Trụ vừa vào cửa đã thấy vợ mình gục xuống bàn khóc, bên cạnh có hai nữ đồng chí đang an ủi, họ cũng đều là người nhà trong khu.
Đều là người quen.
Cũng đều là đám người có chồng bị đ.á.n.h thê t.h.ả.m.
Họ nhìn thấy Phan Tam Trụ mang theo khuôn mặt đầy thương tích trở về thì đều vẻ mặt kinh ngạc, sau đó là xấu hổ.
“Anh Phan, anh về rồi à, anh bị thương sao? Hôm nay làm sao thế?”
Nén cơn giận trong lòng xuống, nhưng giọng điệu cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu: “Các cô có rảnh hỏi tôi, chi bằng về nhà xem chồng các cô đi!”
Vừa nghe thấy chồng mình cũng bị thương, ai nấy đều lo sốt vó, cũng chẳng màng an ủi Tiết Vinh Quang nữa, nói một câu về nhà trước đây, rồi vội vã rời đi.
Lau nước mắt, Tiết Vinh Quang mới phát hiện chồng mình mặt mũi đầy thương tích, chuyện này dọa bà ta sợ c.h.ế.t khiếp.
“Ông ba à, mặt ông bị sao thế? Sao lại bị thương nặng thế này!”
Bốp một tiếng, một cái tát giáng mạnh vào mặt bà ta, cắt ngang lời bà ta chưa nói hết, ôm mặt kinh hãi tột độ.
“Phan Tam Trụ, ông dám đ.á.n.h bà đây à! Bà đây liều mạng với ông!”
Lao vào, vừa đ.á.n.h vừa c.ắ.n, ném bát đập chậu, gây ra động tĩnh rất lớn, hai người đều chẳng ai được yên thân, trên mặt vết thương chồng chất vết thương.
Cuối cùng vẫn là Tiết Vinh Quang sức lực yếu thế hơn ôm gối khóc lóc.
“Bà về quê đi!”
Phan Tam Trụ nhẹ nhàng thốt ra câu này, khiến người đang khóc cũng sợ đến mức nín bặt.
“Dù sao công việc ở nhà ăn cũng mất rồi, về chăm sóc mẹ già đi.”
“Cái gì!”
Tiết Vinh Quang thực sự sắp điên rồi, “Tôi không về, tôi về mẹ ông nhất định sẽ hành tôi c.h.ế.t mất, ông đ.á.n.h đi. Ông đ.á.n.h c.h.ế.t tôi tôi cũng không về!”
Mẹ chồng bà ta chỉ muốn bà ta sinh con, đến đây còn có thể chăm sóc ông ba nhà bà ta, còn có thể kiếm tiền, nếu về rồi, thì chẳng phải suốt ngày bị soi mói, nhìn ngang nhìn dọc sao!
