Thập Niên 80: Mị Là Mẹ Kế Có Cửa Hàng Tích Điểm - Chương 260: Một Phương Gặp Nạn, Tám Phương Chi Viện
Cập nhật lúc: 27/03/2026 17:13
Một phương gặp nạn, tám phương chi viện, có thể giúp đỡ được những người dân vùng lũ lụt kia, cô cảm thấy tất cả đều xứng đáng.
“Sang trái một chút nữa, đúng đúng đúng, chính là như thế, anh treo lên đi.”
Thẩm Ninh chỉ huy người trên xe treo băng rôn cho ngay ngắn. Trên tấm băng rôn nền đỏ chữ trắng viết những dòng chữ to tướng: ‘Siêu thị Hoa Trung viện trợ vật tư vùng lũ’, ‘Một phương gặp nạn, tám phương chi viện’, ‘Siêu thị Hoa Trung cùng bà con vùng lũ vượt qua khó khăn’, vân vân.
Đã quyên góp vật tư rồi thì đương nhiên phải để cho mọi người cùng biết chứ, cô không tin vào cái kiểu làm việc tốt không cần lưu danh, cứ im ỉm mà làm đâu.
Cứ phải xuất phát một cách rầm rộ, hoành tráng.
“Bà xã, thật sự phải treo thế này sao?”
Lê Sam nhìn trận thế lớn như vậy thật sự có chút tặc lưỡi, chuyện này có chút khác biệt một trời một vực so với sự giáo d.ụ.c mà anh nhận được từ trước đến nay.
Làm việc tốt không cần lưu danh, học tập tấm gương tốt của các đồng chí đi trước.
“Tại sao không được treo? Có phạm pháp không?” Thẩm Ninh khó hiểu mấp máy môi.
“Cái này thì không.”
“Thế thì được rồi.”
Chỉ là treo cái băng rôn thôi mà, cũng đâu có phạm pháp, Thẩm Ninh nói với vẻ hơi tinh nghịch: “Hơn nữa anh không cảm thấy làm như vậy rất có thể kích thích tâm lý cạnh tranh của các doanh nghiệp tư nhân khác sao? Người khác nhìn thấy băng rôn của chúng ta cũng có thể sẽ được thôi thúc quyên góp vật tư cho vùng lũ, điều này chẳng lẽ không tốt à?”
Ba câu hai lời đã khiến Lê Sam bị cuốn theo, anh dường như cũng cảm thấy hình như đúng là nên làm như vậy, cổ vũ mọi người cùng nhau quyên góp vật tư cho vùng lũ.
Đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t nháy mắt giãn ra, đôi mắt đen thẫm rũ xuống, yết hầu chuyển động, lúc này mới có chút khó khăn mở miệng: “Bà xã, anh...”
Thẩm Ninh vừa nhìn thấy bộ dạng này của anh là biết anh muốn nói gì rồi.
Cô khẽ thở dài một tiếng: “Có phải anh muốn nói với em là anh cũng muốn đi đến vùng lũ không?”
“Có được không em? Anh cũng biết lái xe, thêm một người là thêm một phần sức mạnh.”
Đây mới chính là Lê Sam của cô, chính trực thiện lương, có phẩm chất tốt đẹp, luôn khắc ghi sứ mệnh của mình.
Nếu thật sự giữ anh ở lại đây, e là anh cũng sẽ ăn không ngon ngủ không yên mất!
“Vậy anh phải hứa với em, anh nhất định phải bảo vệ tốt chính mình. Cứu người thì được, nhưng không được liều mạng. Thiên tai vô tình, anh đừng có quên mình xả thân, anh phải nhớ kỹ, anh còn có em, còn có ba đứa con, nhất định phải bình an trở về, biết chưa?”
Mặc dù biết lần này anh đi, chắc là sẽ không đến tuyến đầu đâu, nhưng vẫn không nhịn được mà dặn dò anh hết lần này đến lần khác.
Dù sao đó cũng là vùng thiên tai, nhỡ đâu anh mải mê cứu hộ mà quên mất bản thân thì sao, nói chung là vẫn khiến người ta không yên tâm.
“Anh thề!” Lê Sam giơ tay phải lên quá đầu, bộ dạng trịnh trọng, kiên định như sắp đi làm chuyện đại sự: “Anh đảm bảo sẽ chăm sóc tốt cho bản thân, bình an trở về, không để mẹ con em phải lo lắng.”
“Được, em tin anh là người nói lời giữ lời, em và các con sẽ ở nhà đợi anh về!”
Thẩm Ninh và mấy đứa trẻ dõi mắt nhìn theo Lê Sam đi cùng đoàn xe vận chuyển vật tư cứu trợ xa dần, trong ánh mắt đều lộ vẻ lưu luyến không nỡ và lo lắng.
“Mẹ ơi, bố đi làm anh hùng ạ?”
Nghe câu hỏi ngây thơ của Tiểu Hoa, Thẩm Ninh cúi đầu xoa xoa đầu con bé, cố tỏ ra thoải mái cười nói: “Đương nhiên rồi, bố của các con từ trước đến nay vẫn luôn là anh hùng, chúng ta cùng ở nhà đợi anh hùng trở về, được không nào?”
“Dạ được! Bố con chính là anh hùng!” Mới không phải như lời người khác nói đâu!
Hai cậu con trai cũng đồng loạt gật đầu: “Bố nhất định sẽ bình an trở về!”
“Chúng con cùng đợi bố về!”
Đội cứu trợ đi một cái là mất mấy ngày, ngày nào Thẩm Ninh cũng theo dõi báo chí, đài phát thanh, cũng như bản tin truyền hình về tin tức mới nhất của vùng lũ.
Mỗi khi nghe được tin tức về các chiến sĩ, cũng như khu vực nào đã kiểm soát được tình hình thiên tai, nơi nào nơi nào lại cứu được bao nhiêu quần chúng bị mắc kẹt, trong lòng cô đều thở phào nhẹ nhõm.
Mọi chuyện đều đang phát triển theo chiều hướng tốt, tin rằng rất nhanh thôi sẽ hoàn toàn chiến thắng được tai họa, giải cứu người dân gặp nạn, xây dựng lại quê hương tươi đẹp.
Kể từ sau khi Lê Sam đi, Thẩm Ninh cũng không còn quá giữ kẽ nữa, đi dép lê, vẫn có thể xuống đất đi lại, cảm giác tự do hơn vài phần.
Chỉ là vừa mới đến siêu thị được một lúc, Trạch Diễm Mai đã vội vã chạy tới, vẻ mặt cấp thiết, thở hồng hộc.
Thẩm Ninh còn không nhịn được trêu chọc hai câu: “Sao thế này? Chạy dữ vậy? Có ch.ó đuổi theo chị à?”
Chị ấy hít sâu mấy hơi, lúc này mới hoàn hồn lại, giọng gấp gáp nói: “Bà chủ, không xong rồi, Đàm tỷ bảo tôi qua báo cho cô biết, Kiến Quốc và Kiến Quân đ.á.n.h nhau ở trường học, đ.á.n.h dữ lắm, bảo cô mau ch.óng qua trường một chuyến!”?
Thẩm Ninh cảm thấy quả thực không thể tin nổi, hai đứa nhỏ này xưa nay luôn ngoan ngoãn, cho dù Kiến Quân có hơi bốc đồng một chút thì cũng sẽ có Kiến Quốc ở bên cạnh ngăn cản thằng bé.
Lần này thế mà cả hai đứa đều đ.á.n.h nhau, vậy thì chắc chắn là đã xảy ra chuyện lớn gì rồi.
Trong chốc lát cô lo lắng không thôi, định đi ra ngoài, may mà Tiểu Tình bên cạnh vội vàng ngăn lại.
“Bà chủ cẩn thận chân, chân còn chưa khỏi hẳn đâu!” Ngón tay chỉ ra bên ngoài: “Có xe đạp, để em chở chị qua đó!”
Trong mắt Thẩm Ninh tràn đầy cảm kích: “Cảm ơn em, Tiểu Tình!”
Vội vội vàng vàng chạy đến trường học, từ xa đã nghe thấy tiếng c.h.ử.i bới trong văn phòng giáo viên, Thẩm Ninh thầm kêu không ổn, cũng chẳng màng đến nhiều thứ nữa, trực tiếp xông vào.
Chỉ thấy một người phụ nữ to béo vạm vỡ một tay ôm con mình, một bên chỉ vào hai đứa trẻ đang đứng dán vào tường mà c.h.ử.i ầm lên.
Kiến Quốc và Kiến Quân cúi gằm mặt xuống, cô không nhìn thấy biểu cảm của chúng, nhưng lửa giận đã bốc lên tận đỉnh đầu.
Cô đưa tay ra, chộp lấy ngón tay đang định chọc vào đầu bọn trẻ của mụ đàn bà kia, dùng sức đẩy một cái, khiến mụ ta loạng choạng.
“Cô là ai hả!”
Thẩm Ninh khí thế hùng hổ chắn trước mặt hai đứa con, trừng mắt nhìn lại không chút yếu thế. Người phụ nữ trước mặt thấy đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ hung dữ thì sững sờ trong giây lát, bị cô trấn áp.
Vốn dĩ cô đã xinh đẹp, ăn mặc lại thời thượng, trang điểm tinh tế, cả người nhìn qua đã thấy đặc biệt có khí chất, cộng thêm việc sống chung lâu ngày với Lê Sam, dường như trên người cũng vô tình nhiễm chút khí thế quân nhân của anh.
Lúc không cười mà nghiêm mặt lại, gương mặt lạnh tanh tạo cho người ta cảm giác áp bức rất nặng nề.
Người phụ nữ kia nuốt nước bọt, lúc này mới đè nén được cảm xúc kỳ lạ kia xuống, tìm lại giọng nói của mình: “Cô thì ngon lành cái gì chứ!”
Đôi mắt đảo qua đ.á.n.h giá hai đứa trẻ đứng phía sau, lại nheo mắt: “Ồ, tao biết rồi, mày chính là mẹ của hai cái thằng súc sinh nhỏ này chứ gì! Phui!”
Mụ ta c.h.ử.i bới rồi nhổ toẹt một bãi nước bọt: “Quả nhiên là thượng bất chính hạ tắc loạn, mày nhìn xem con nhà mày đ.á.n.h con nhà tao thành cái dạng gì rồi đây này. Tao nói cho mày biết, chuyện hôm nay chưa xong đâu, đừng tưởng mày ăn mặc ra vẻ người mẫu ch.ó mà tao sợ mày, hôm nay dứt khoát phải cho tao một lời giải thích!”
Thẩm Ninh ngay từ lúc mụ ta c.h.ử.i hai đứa nhỏ đã giận sôi m.á.u rồi, bất kể chuyện này ai đúng ai sai, hôm nay chuyện này cô sẽ không để yên!
