Thập Niên 80: Mị Là Mẹ Kế Có Cửa Hàng Tích Điểm - Chương 292: Xe Hơi & Chuyến Hồi Hương
Cập nhật lúc: 27/03/2026 17:17
Thực ra chiếc xe này đã mua xong từ trước rồi, Vương Kiệt thông qua mối quan hệ riêng đã mua lại một chiếc xe cũ từ tay giám đốc một doanh nghiệp nhà nước.
Chiếc xe này được mua bằng công quỹ với lý do ‘xe phục vụ sản xuất’.
Cấp trên có lẽ có phong thanh gì đó, để vị giám đốc doanh nghiệp nhà nước kia biết được, lập tức bán tống bán tháo chiếc xe này đi, để thu hồi một khoản vốn, lấp vào lỗ hổng trên sổ sách.
Nên giá rẻ hơn xe mới rất nhiều.
Xe đã mua về, tiếc là Thẩm Ninh vẫn chưa lấy được bằng lái xe thời này, nên đành phải lôi kéo Lê Sam giúp đỡ.
Kho cửa hàng ở khu Thành Nam vừa mở ra, nhìn thấy chiếc xe con màu đen bên trong, trong mắt Lê Sam có chút bất ngờ, nhìn Thẩm Ninh, lại nhìn chiếc xe.
“Mua rồi đấy à?”
“Bất ngờ không? Ngạc nhiên không?”
Thẩm Ninh cười hì hì, mang theo vài phần tinh nghịch, bước lên mở cửa xe: “Nào, mời tài xế lên xe, chúng ta đi hóng gió chút nào~”
-
Cổng trường tiểu học đang là giờ cao điểm tan học, rất nhiều đứa trẻ ùa ra cổng, hôm nay mấy sạp đồ ăn vặt cổng trường đều mất đi sức hút, ánh mắt mọi người đều bị chiếc xe con đang từ từ chạy tới thu hút.
Hiện tại xe tư nhân không thường thấy đâu, thường là cơ quan đơn vị mới có, nhưng rất ít khi có xe đỗ ở cổng trường học.
Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt tinh xảo, người phụ nữ vươn tay vẫy về phía cổng trường.
“Kiến Quốc, Kiến Quân! Bên này! Bên này!”
Hai anh em Lê Kiến Quốc và Lê Kiến Quân còn đang nói chuyện gì đó với bạn học bên cạnh, đột nhiên bị gọi tên, cả hai đều nhìn về hướng đó, liếc mắt cái là nhận ra người đến.
Là mẹ! Còn có cả xe con!
“Mẹ! Mẹ!”
“Mẹ! Mẹ!”
Hai đứa trẻ chạy như bay về phía chiếc xe con, trên mặt đứa nào đứa nấy đều đầy vẻ ngạc nhiên vui sướng.
Thẩm Ninh bước xuống xe, mở cửa sau cho hai đứa nhỏ: “Mau lên xe đi, chúng ta đi đón em gái.”
“Oa! Bố mẹ, hôm nay đều đến đón bọn con này! Còn có cả xe con nữa!” Kiến Quân lồm cồm bò lên ghế sau, sờ chỗ này ngó chỗ kia, như lần đầu tiên được ngồi xe vậy.
“Vui không? Chiếc xe con này là nhà mình mua đấy nhé, sau này nhà mình có xe rồi!”
Bạn nhỏ Lê Kiến Quốc há hốc mồm, cũng không thể bình tĩnh nổi nữa: “Mẹ, mẹ giỏi quá đi mất!”
“Nghe nói chưa, nhà Thẩm Ninh mua xe con rồi đấy.”
“Mua lúc nào thế? Sao tôi không nghe nói nhỉ?”
“Thế thì tin tức của bà lạc hậu rồi, người ta còn lái xe con đi đón con tan học kìa, con trai tôi vừa về đã kể với tôi chuyện này đấy!”
“Ái chà, cô ta đúng là kiếm được tiền rồi nhỉ!”
“Chứ còn gì nữa, cái Siêu thị Hoa Hưng kia cũng không mở nữa, chẳng phải một mình nhà cô ta độc chiếm sao!”
“Họ đều đến chúc mừng rồi, chúng ta cũng qua xem thử đi.”
Trong cái sân nhỏ nhà họ Lê đã có không ít người đến, Thẩm Ninh mang hạt dưa, lạc, kẹo ra mời mọi người, nhưng cô không cao điệu như họ tưởng tượng, hoàn toàn không lái chiếc xe con về đây.
Vốn dĩ mua xe con đã là chuyện vô cùng nổi bật rồi, lại còn lái về phô trương thì bệnh đau mắt đỏ của mọi người lại tái phát, đến lúc đó ảnh hưởng không tốt đến Lê Sam.
“Mọi người cứ ngồi tự nhiên nhé, Kiến Quốc Kiến Quân mang thêm hai cái ghế ra đây con!”
Thẩm Ninh nhiệt tình mời mọi người ngồi, khiến trong lòng người ta cũng thoải mái, nhao nhao chúc mừng.
“Chị Lê này, xe con nhà chị sao không lái về đây? Để chúng tôi cũng ngắm cái sự mới mẻ chút nào~”
Cô vội vàng xua tay, khiêm tốn nói: “Haizz, đấy là do siêu thị phải chạy nghiệp vụ mà, hai nơi cách nhau xa, hơn nữa chúng tôi còn thường xuyên phải đi tỉnh ngoài, có cái xe rốt cuộc vẫn tiện hơn chút, thế nên cứ để ở bên siêu thị, lúc dùng xe sẽ tiện hơn.”
Nghe nói là mua để phục vụ chuyện làm ăn của siêu thị, mọi người cũng gật đầu lia lịa, miệng nói ‘cũng phải’, còn trong lòng nghĩ thế nào thì Thẩm Ninh càng không quan tâm.
Lê Sam vội vã trở về, khi nhìn thấy nhiều người trong sân như vậy thì ngẩn ra một chút, có chút bất ngờ. Thẩm Ninh thấy sắc mặt anh không tốt lắm, vội vàng bước lên nói: “Mọi người đều nghe nói siêu thị của em mua xe nên đến chúc mừng chúng ta đấy, anh vừa ra ngoài có việc gì à?”
“Mẹ, sắp không qua khỏi rồi.”
Nói rồi đưa bức điện báo trong tay cho cô xem, bên trên viết mấy chữ ‘Mẹ e là không còn mấy ngày nữa, mong về gấp’.
Có chút bất ngờ, mới bao lâu chứ, một bà già cứng rắn như thế, một người ghê gớm như thế, sao nói không được là không được ngay thế nhỉ?
Tuy gia đình này đối xử với Lê Sam và ba đứa nhỏ chẳng ra gì, nhưng điện báo đã đ.á.n.h tới rồi, không về nhìn một cái, lời ra tiếng vào trong thôn lại nhiều, đến lúc đó e là sẽ ảnh hưởng đến Lê Sam.
Thấy sắc mặt hai vợ chồng đều không tốt lắm, người ngồi gần một chút tự nhiên cũng nghe thấy lời Lê Sam nói, đều rất có mắt nhìn mà nhao nhao đứng dậy cáo từ.
Trong nhà chỉ còn lại gia đình họ, Thẩm Ninh mới lo lắng mở miệng: “Vậy em về một chuyến đi, điện báo đã đ.á.n.h tới rồi, chúng ta không về một người, đằng ấy e là không biết sẽ đồn đại chúng ta thành cái dạng gì nữa.”
“Siêu thị của em bận rộn như vậy, để anh về cho.”
Đi đi về về đường sá bôn ba thực sự rất mệt, anh có chút xót vợ.
“Anh chẳng phải vừa mới nghỉ phép sao? Thế này làm sao mà về được?”
“Anh đi làm báo cáo xin nghỉ tang, nhưng chắc thời gian sẽ không lâu đâu, có thể nhiều nhất chỉ khoảng mười ngày.”
Đã như vậy, Thẩm Ninh cũng đưa ra quyết định: “Vậy em về cùng anh, tránh cho anh về bị người ta bắt nạt mà cũng không biết.”
Biết tin Chu Đại Dung sắp c.h.ế.t, Kiến Quốc và Kiến Quân không nói rõ được trong lòng là cảm giác gì.
Những ngày tháng ở trong thôn cứ như là kiếp trước vậy, cuộc sống của chúng khi đến đây ngày càng tốt đẹp, mỗi ngày chúng đều rất vui vẻ, ấn tượng về Chu Đại Dung chỉ là dáng vẻ chống nạnh c.h.ử.i người.
Tuy nhiên, có thể không cần đi học là chuyện rất vui rồi, đáy mắt bạn nhỏ Lê Kiến Quân giấu niềm vui sướng bí mật: “Mẹ, bọn con cũng phải về đúng không ạ!?”
Thẩm Ninh liếc mắt cái là nhìn thấu tâm tư nhỏ của cậu bé, mỉm cười với cậu, nụ cười lây sang cả cậu bé, cậu cũng cười theo, phảng phất như nhìn thấy mùi vị của sự tự do vào ngày mai.
“Con đang nghĩ gì thế, con và Kiến Quốc còn phải đi học, lần này về thời gian cũng không dài, trừ đi thời gian đi lại bôn ba cũng chẳng ở lại được mấy ngày. Con và anh trai ngoan ngoãn đi học, mấy ngày này bố mẹ không ở nhà, các con phải nghe lời bà La nhé, muốn ăn gì thì bảo bà La, còn nữa là phải làm bài tập đầy đủ, không được mải chơi ở bên ngoài quá lâu.”
Thẩm Ninh lải nhải dặn dò rất nhiều, người tí hon trước mặt càng nghe sắc mặt càng xụ xuống, cả người đều ỉu xìu.
“Thế còn em gái ạ?”
Lê Kiến Quốc ngẩng mắt khỏi trang sách trước mặt, liếc nhìn đứa em trai ngốc nghếch nhà mình đang hỏi câu này, bất lực lắc đầu.
