Thập Niên 80: Mị Là Mẹ Kế Có Cửa Hàng Tích Điểm - Chương 304: Đạo Đức Giả
Cập nhật lúc: 27/03/2026 17:18
Vòng vo tam quốc mãi, hóa ra là đ.á.n.h cái chủ ý này. Thẩm Ninh thật sự cảm thấy ghê tởm từ tận đáy lòng.
"Cậu à, cậu và mợ đều đang sống sờ sờ ra đấy, làm gì có chuyện người còn sống mà lại đi gửi gắm con cái cho người khác nuôi? Thế chẳng phải là tự trù ẻo mình sao~"
Cô cười khẩy một tiếng, rồi khoác tay Lê Sam, hai người chẳng muốn dây dưa, định tiếp tục đi ra ngoài. Nhưng da mặt Thẩm Xương Vận dày vô cùng, ông ta chẳng hề bận tâm đến thái độ của họ, tiếp tục chặn đường.
"Khoan đã nào, cháu gái, cháu rể. Em họ ruột thịt nhà cậu thì không mang theo, quả nhiên là con gái gả đi như bát nước đổ đi phải không? Dựa vào đâu mà mang con gái nhà anh cả đi được, mà lại không mang con Đại Nha đi? Cháu có biết con Đại Nha nhà cậu mấy năm nay sống khổ sở thế nào không?"
Ông ta túm lấy cánh tay Thẩm Đại Nha, kéo giật cô ấy lại như một con b.úp bê rách nát: "Cháu nhìn em Đại Nha xem, sắp sống không nổi nữa rồi đây này. Thẩm Đại Nha, mau nói chuyện với chị họ mày đi, nếu không thì mày lại cút về bên kia đi!"
Thẩm Ninh có chút bất ngờ. Rõ ràng hôm đó trên đường chẳng có ai, vậy mà chuyện họ đưa Lê Phán Đệ đi vẫn bị người ta nhìn thấy.
Quả nhiên muốn người khác không biết, trừ phi mình đừng làm.
Đúng là ở đâu cũng có "camera chạy bằng cơm" cả!
Lời này vừa thốt ra, Lưu Vân Trân và Lê Bách cũng ngẩn người, vô cùng ngạc nhiên nhìn vợ chồng Lê Sam.
"Chú ba, con Phán Đệ nhà tôi đi theo chú à?"
Lưu Vân Trân cũng cuống lên, kéo tay Thẩm Ninh không buông: "Thím ba à, Phán Đệ là cục thịt trong tim tôi đấy, các cô các chú tự dưng đưa nó đi thế nào cũng phải nói với bố mẹ nó một tiếng chứ, không thì chúng tôi lo c.h.ế.t mất!"
Là lo không tìm được người để gả bán đi chứ gì?
Thẩm Ninh rất bình tĩnh liếc nhìn bọn họ: "Anh chị nói chuyện lạ thật đấy. Hôm qua trên đường về tỉnh thành chúng tôi đúng là có gặp Phán Đệ, con bé đi bộ một mình trên đường. Chúng tôi làm chú làm thím, nhìn thấy thì phải hỏi han một tiếng chứ. Con bé bảo muốn về trấn trên làm thuê, nên chúng tôi cho nó đi nhờ một đoạn đến trấn. Hôm nay tôi còn hỏi chị dâu cả đấy thôi, chị cũng bảo Phán Đệ đang làm thuê trên trấn, sao giờ lại thành chúng tôi bắt cóc con gái anh chị đi rồi?"
Mấy câu chất vấn này khiến vợ chồng Lê Bách cứng họng. Quả thực Phán Đệ đi làm thuê trên trấn, bọn họ cũng chưa lên đó xem, cũng chẳng biết người có còn ở đó hay không.
Cái tay đang kéo Thẩm Ninh bị cô nhẹ nhàng gạt ra.
Lưu Vân Trân chỉ đành cười làm lành, ngượng ngùng ha hả hai tiếng: "Xin lỗi thím ba nhé, tôi nhất thời cuống quá nên không biết nói gì."
Thẩm Ninh hừ lạnh một tiếng vẻ không vui: "Biết thế đã chẳng hỏi thừa một câu, lại còn rước bực vào người."
Lúc này Thẩm Xương Vận mới sốt ruột. Bất kể thế nào, hôm nay nhất định phải tống được đứa nhỏ đi theo, chỉ có bám vào cái cây đại thụ này thì nhà ông ta mới được hưởng phúc lây.
"Thế thì tốt quá, cậu cũng chưa được ngồi xe hơi bao giờ, còn cả em trai em gái cháu nữa."
Ông ta kéo Đại Nha qua, vẻ mặt đau khổ: "Em Đại Nha của cháu mấy năm nay khổ lắm, thằng chồng nhà nó đúng là không ra gì, mấy năm nay toàn ra ngoài tìm gái, kiếm được bao nhiêu tiền đem cho gái hết. Uống rượu say về là đ.á.n.h con Đại Nha, em cháu khổ lắm, cậu nghĩ cho nó đi theo cháu ra ngoài giải khuây cũng tốt mà!"
Nói thật thì Thẩm Ninh cũng đoán được Thẩm Đại Nha sống không tốt, nhưng nghe từ miệng Thẩm Xương Vận nói ra, cứ có cảm giác như sói đội lốt cừu.
Kẻ đầu sỏ gây ra cuộc sống bi đát của Đại Nha là ai chứ?
Ánh mắt cô nhẹ nhàng lướt qua bọn họ, cũng không bỏ qua tia hy vọng lóe lên trong mắt Thẩm Đại Nha.
"Vậy tại sao không ly hôn?"
Khi Thẩm Ninh đột ngột thốt ra câu này, không khí cả sân chững lại trong giây lát, chỉ còn tiếng nổ lách tách khe khẽ từ chậu than đang cháy.
Giây tiếp theo, tiếng bàn tán xôn xao nổi lên tứ phía.
"Sao mà ly hôn được chứ!"
"Đúng đấy đúng đấy, loại đàn bà ly hôn thì có gì tốt đẹp đâu?"
"Vợ chồng nhà ai mà chẳng cãi cọ ầm ĩ rồi sống với nhau cả đời!"
"Chứ còn gì nữa, ly hôn, ly hôn thì mất mặt c.h.ế.t đi được."
"Đúng vậy, hàng đã qua tay ai mà thèm."
"Đàn ông mà, lúc trẻ ai chẳng thế, sau này già rồi khắc ngoan thôi."...
Những lời bàn tán của đám bà cô bà thím này giống như vô số mũi kim châm vào não Thẩm Đại Nha.
Khiến sắc mặt cô ấy lúc xanh lúc trắng, khó coi vô cùng.
"Không ly hôn, sao mà ly hôn được, ngày tháng cũng đâu phải không sống tiếp được nữa. Cứ ra ngoài giải khuây, tiện thể tìm việc làm kiếm thêm chút tiền, sau này kinh tế khá giả rồi, tình cảm vợ chồng tự nhiên sẽ tốt lên thôi, đúng không!"
Thẩm Xương Vận nói đạo lý đâu ra đấy, hoàn toàn đứng trên góc độ đàn ông để nhìn nhận sự việc. Đứng nói chuyện không đau eo, chính là nói loại người như ông ta.
Thẩm Ninh không thèm để ý đến ông ta, nhìn về phía Thẩm Đại Nha: "Còn em? Em nghĩ thế nào?"
"Em..."
Thẩm Đại Nha khúm núm liếc nhìn những người xung quanh, đặc biệt là bố mẹ mình. Ánh mắt cô ấy né tránh, dường như nhận được ánh mắt đe dọa của bố mẹ, vội vàng lắc đầu.
"Không không không, em không ly hôn, em không ly hôn."
Thẩm Ninh thầm thở dài trong lòng. Người muốn được cứu, trước tiên phải tự cứu mình.
Với kiểu người như Thẩm Đại Nha, không đáng để cứu giúp.
"Em không ly hôn thì ở nhà mà sống cho tốt, ra ngoài lêu lổng làm gì? Ngộ nhỡ ra ngoài gặp chuyện gì, chị biết ăn nói sao với gia đình em?"
Nói xong, cô quay sang cười với Lê Sam: "Ông xã, chúng ta đi thôi."
Dây dưa với đám người này đúng là lãng phí thời gian.
Lê Sam cũng thở phào nhẹ nhõm, may mà vợ anh không mềm lòng đưa người đi thật, nếu không anh thật sự lo lắng đám người này sẽ làm hại cô.
"Đi thôi."
Thẩm Xương Vận không ngờ lòng dạ Thẩm Ninh lại sắt đá như vậy, chẳng xót thương con Đại Nha nhà ông ta chút nào.
"Ấy ấy ấy, cháu..."
Ông ta còn muốn cản lại, nhưng giây tiếp theo, ánh mắt sắc lẹm của Lê Sam quét qua khiến hai chân ông ta bỗng dưng run rẩy. Ông ta dường như mới nhớ ra, người đàn ông trước mặt này không chỉ đơn giản là cháu rể, người ta còn là quan chức quân đội đấy!
"Ông muốn nhét người cho chúng tôi cũng được thôi, bên ngoài có không ít trại trẻ mồ côi đâu. Ông muốn đổi bố mẹ cho con trai ông, tôi cũng có đầy cách."
Thẩm Diệu Tổ chính là cục vàng cục bạc của Thẩm Xương Vận, khó khăn lắm mới có được mụn con trai nối dõi tông đường này, nếu biến thành con người khác thì nhà ông ta tuyệt tự à.
Ông ta vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy Thẩm Diệu Tổ, lắc đầu lia lịa: "Không không không, không có chuyện đó đâu, thằng Diệu Tổ nhà tôi không làm con người khác đâu!"
Lê Sam và Thẩm Ninh dắt Tiểu Hoa nghênh ngang đi ra ngoài, cả nhà đi về phía chiếc xe hơi.
"Chị Tiểu Ninh!"
Một giọng nói vang lên từ phía sau. Thẩm Đại Nha hớt hải chạy ra, chạy đến trước mặt Thẩm Ninh, đuôi mắt đỏ hoe, cảm xúc trong đó thực sự quá phức tạp. Là muốn coi cô như cọng rơm cứu mạng sao?
