Thập Niên 80: Mỹ Nhân Như Mật - Chương 315
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:23
Nghe xong, Cố Thanh Khê đã nắm bắt được tình hình, trong lòng thầm cảm kích Phùng Minh Minh vô cùng.
Phùng Minh Minh lại có chút ngại ngùng: "Cũng không có gì đâu, chỉ là chuyện vặt thôi mà." Cô bạn nói chuyện hay đệm thêm từ "mà" ở cuối câu với giọng kéo dài, khiến cả người trông có vẻ lười nhác mà lại rất đáng yêu.
Đang nói chuyện thì có một nam sinh bưng khay cơm đi tới: "Chào hai bạn, mình có thể ngồi đây được không?"
Cố Thanh Khê nhìn sang, đó là một nam sinh trông khá lanh lợi, cũng đeo kính.
Cô vội gật đầu: "Tất nhiên là được rồi."
Cậu bạn bèn ngồi xuống, thẹn thùng cười rồi tự giới thiệu mình tên là Hồ Hạo, cũng tham gia kỳ thi này.
Hồ Hạo là người khá hoạt ngôn, không chỉ Cố Thanh Khê mà cả Phùng Minh Minh cũng bị cuốn vào những câu chuyện hài hước của cậu ta, thỉnh thoảng lại bật cười.
Đang vừa ăn vừa cười nói vui vẻ thì Mã Hiểu Dĩnh đi tới: "Ái chà, hóa ra mọi người ở đây, làm mình tìm mãi không thấy!"
Cố Thanh Khê hơi thắc mắc, rõ ràng lúc nãy mọi người cùng xếp hàng lấy cơm, là cô bạn tự dưng biến mất đấy chứ, nhưng thấy cô ấy nói vậy nên Cố Thanh Khê cũng không bắt bẻ làm gì.
Lúc này cơm nước cũng đã hòm hòm, mọi người vừa uống nước ngọt vừa tán gẫu.
Qua lời kể của Mã Hiểu Dĩnh, Cố Thanh Khê biết được Hồ Hạo năm ngoái đã đại diện quốc gia đi thi quốc tế và giành được huy chương Bạc.
Mã Hiểu Dĩnh lộ rõ vẻ ngưỡng mộ Hồ Hạo, thái độ nhiệt tình khác hẳn bình thường.
Cô nàng cứ thỉnh thoảng lại hỏi Hồ Hạo dạo này đang học gì, phương pháp học ra sao.
Cố Thanh Khê để ý thấy cô ấy hỏi rất chi tiết, cứ như sợ người khác học lén bí quyết vậy.
Cố Thanh Khê thấy cũng hay hay, ban đầu cô còn tưởng Mã Hiểu Dĩnh thầm thích Hồ Hạo, mà Hồ Hạo ngồi đây lại có vẻ muốn bắt chuyện với mình, giờ nhận ra không phải vậy cô cũng thấy nhẹ lòng.
Cô chẳng muốn lại gặp phải một "Thúy Hoa" thứ hai, suốt ngày soi mói mình với các bạn nam khác.
Phùng Minh Minh vốn ít nói, Cố Thanh Khê lại chưa thân thiết với họ nên cũng không lên tiếng nhiều.
Cuối cùng chỉ còn Hồ Hạo và Mã Hiểu Dĩnh trò chuyện.
Mã Hiểu Dĩnh cứ chốc chốc lại dò hỏi Hồ Hạo, dường như muốn móc hết kiến thức trong đầu cậu ta ra vậy.
Thấy vậy, Cố Thanh Khê bèn rủ Phùng Minh Minh về ký túc xá trước.
Hồ Hạo nghe thế liền nhìn Cố Thanh Khê: "Mình cũng chuẩn bị về phòng, có một đoạn đường đi chung, chúng ta cùng đi nhé."
Thế là mấy người cùng nhau tản bộ ra ngoài.
Trong lúc đi, câu chuyện lại xoay quanh kỳ thi ngày mai, Mã Hiểu Dĩnh tranh thủ thỉnh giáo Hồ Hạo một vài vấn đề.
Cố Thanh Khê đứng bên cạnh nghe cũng thấy rất hứng thú.
Trước đây cô chưa từng tiếp xúc với những kiến thức này, trong khi dường như ai cũng đã quá quen thuộc và biết nhau từ trước.
Cô cũng muốn biết trình độ của mọi người đến đâu, liệu những gì mình tự học có đủ dùng khi đến đây không.
Câu hỏi mà Mã Hiểu Dĩnh đưa ra đúng lúc cô đã từng nghiên cứu qua, đó là một bài toán tổ hợp điểm lưới.
Trước đây cô từng tìm hiểu một bài tương tự, sau khi suy nghĩ kỹ, cô thấy bài này và bài mình từng làm có điểm tương đồng, phương pháp giải hoàn toàn có thể áp dụng chung.
Hồ Hạo giảng giải chi tiết cách làm của mình, trong quá trình đó Mã Hiểu Dĩnh chỗ nào chưa rõ lại hỏi thêm, Hồ Hạo đều kiên nhẫn giải đáp.
Lúc giảng, cậu ta cũng quay sang nhìn Cố Thanh Khê: "Bạn có thắc mắc gì không?"
Cố Thanh Khê lắc đầu, cách giải của Hồ Hạo cô cũng từng thực hiện rồi nên nghe qua là hiểu ngay mạch tư duy của cậu ấy.
Mã Hiểu Dĩnh thấy Hồ Hạo nhìn Cố Thanh Khê liền bâng quơ một câu: "Bạn Cố mới đến, chắc chưa kịp phản ứng đâu, loại đề này có khi nghe cũng chưa hiểu hết được."
Nghe vậy, Cố Thanh Khê mỉm cười đáp: "Mình hiểu mà, trước đây mình tình cờ có làm qua dạng này rồi."
Hồ Hạo lập tức hào hứng: "Thật sao?
Lúc đó bạn làm thế nào?"
Cố Thanh Khê: "Mình dùng hai cách, cách đầu tiên thì gần giống với cách của bạn."
Mắt Hồ Hạo sáng lên: "Vậy còn cách thứ hai thì sao?"
Phùng Minh Minh bên cạnh cũng ngạc nhiên: "Bài này còn có cách giải thứ hai nữa à?"
Mã Hiểu Dĩnh xen vào: "Bài này hiện tại chắc chỉ có một cách giải thôi chứ." Trong lòng cô nàng, người giỏi hơn mình chỉ có Hồ Hạo, cô không tin Cố Thanh Khê lại có thể biết được cách giải thứ hai nào khác.
Thế là Cố Thanh Khê trình bày mạch tư duy cho cách giải thứ hai của mình.
Ý tưởng của cô là toán học hóa vấn đề thực tế, thiết lập các quân bài trong đề bài từ trên xuống dưới là vị trí từ 1 đến n, coi việc rút bài trong đề là phép lặp n-1 lần.
Lúc mới bắt đầu nói, Hồ Hạo vẫn còn chút nghi hoặc và đưa ra chất vấn, Cố Thanh Khê liền giải thích cặn kẽ cho cậu ta.
