Thập Niên 80: Mỹ Nhân Như Mật - Chương 56

Cập nhật lúc: 03/04/2026 05:11

Thế nhưng đến khi Cố Hồng Anh đỗ đại học, lên thành phố, vào lúc Cố Thanh gặp gian nan, cô ấy lại chẳng hề giơ tay giúp đỡ lấy một lần.

Trong ba người bạn cùng phòng ở ký túc xá mỗi ngày, người sau này còn giữ được tình bạn tốt với Cố Thanh cũng chỉ có Bành Xuân Yến mà thôi.

Trong mắt Cố Hồng Anh ánh lên sự đấu tranh mờ mịt: "Thanh à, mình...

mình phải làm sao bây giờ..."

Cố Thanh lặng đi một lúc.

Cố Hồng Anh hiện tại đang đứng trước ngã rẽ cuộc đời, cô ấy đang do dự, phân vân, cần một lực đẩy từ bên ngoài để giúp mình đưa ra quyết định.

Cố Thanh nhìn Cố Hồng Anh, nét mặt thản nhiên: "Cũng chỉ còn một năm rưỡi nữa thôi, cố gắng chịu đựng một chút là sẽ qua.

Nếu từ bỏ bây giờ thì vĩnh viễn không còn cơ hội nữa."

Nói xong, cô quay người bước đi.

Kiếp trước cô giúp Cố Hồng Anh, ban đầu cô ấy tất nhiên là cảm kích.

Cô ấy bảo Cố Thanh là chỗ dựa tinh thần của mình, muốn cùng cô nỗ lực thi đại học.

Về sau Cố Thanh trượt còn cô ấy đỗ, Cố Hồng Anh nhìn lại Cố Thanh bằng ánh mắt cứ như lần đầu mới quen biết, như thể cuối cùng cũng nhìn rõ rằng người bên cạnh mình cũng chỉ đến thế mà thôi.

Được sống lại một lần nữa, Cố Thanh không còn cái thứ tình cảm chân thành ấy để đi khuyên nhủ người khác, nhưng cô cũng chẳng nhẫn tâm ném đá xuống giếng mà cổ vũ cô bạn đi lấy chồng.

Cô chỉ nói một câu nhạt nhòa, phần còn lại cứ để bản thân cô ấy tự quyết định.

---

Một mình đi trên đường, trong đầu cô vẫn không khỏi suy nghĩ: nếu như Cố Hồng Anh chính là kẻ đã đ.á.n.h tráo kết quả thi đại học của mình, thì chẳng phải mình đang nuôi ong tay áo sao?

Nhưng rồi lại nghĩ, ít nhất chuyện đó vẫn chưa xảy ra, cô không thể đẩy một người đang đứng bên bờ vực xuống hố sâu được.

Con người ta hành sự, chỉ cần không thẹn với lương tâm là được.

Ra khỏi huyện lỵ, trên đường lác đác vài người đi bộ, ai nấy đều cúi đầu lầm lũi bước đi.

Có người đạp xe đạp cứ "bộp bộp" mà ngã oạch xuống đường.

Cố Thanh dùng bàn tay đeo găng quẹt ngang mũi, mũi đau nhức vì lạnh, hai bàn chân cũng dường như đóng băng, chẳng còn cảm giác gì nữa.

Cô tìm một cành cây làm gậy, khó nhọc vững bước trên con đường phủ một lớp băng mỏng.

Càng về phía nhà, đường càng hẹp và khó đi, khách bộ hành qua lại cũng thưa thớt dần.

Đúng lúc này trời lại sầm sì, những cơn gió đông lạnh lẽo thấu xương thổi tràn bờ cõi.

Đám mây màu bạc xám cuồn cuộn phía trên, đè nén xuống không gian u ám.

Tiếng gió rít gào vang vọng khắp điền dã khiến lòng người sởn gai ốc, cảm giác như thế giới đã đến ngày tận thế, còn bản thân mình là kẻ duy nhất Cô Độc sót lại trên cõi đời này.

Gió càng lúc càng hung hăng, tựa như những thanh kiếm sắc lẹm đ.â.m thẳng vào người.

Chiếc áo bông trên người hoàn toàn Vô Pháp chống đỡ nổi, Cố Thanh thậm chí cảm thấy mình như đang trần trụi đối mặt với cơn gió căm căm này.

Gương mặt đau rát không chịu nổi, hơi thở cũng trở nên khó khăn.

Cô cố sức quấn c.h.ặ.t áo bông, run rẩy nhặt mấy cành khô bên đường buộc vào đôi giày vải để tăng độ ma sát, sau đó thử chạy lên.

Cách này quả nhiên có hiệu quả, vừa không bị ngã mà khi chạy lên người cũng thấy bớt lạnh hơn.

Ngờ đâu chạy được một đoạn, mấy cành cây rốt cuộc cũng chẳng trụ nổi.

Bàn chân trượt một cái, cả người cô gần như bay bổng lên không trung, không kịp hãm lại, ngã nhào xuống ven đường.

Bên lề đường là một cái mương, mùa hè chắc dùng để dẫn nước tưới tiêu cho hoa màu, giờ đây chất đầy lá khô trộn lẫn với tuyết đã đóng băng.

Đống hỗn độn ấy đ.â.m vào tay chân cô đau nhói, cái lạnh buốt thấu tận xương tủy tràn vào cơ thể.

Cố Thanh nằm bẹp ở đó, hoàn toàn không thể cử động nổi.

Cái lạnh và cái đau như những sợi tơ mỏng lan tỏa khắp cơ thể, chỉ cần nhúc nhích một chút là đau thắt tận gân mạch.

Nơi này hóa ra là một bãi tha ma hoang lạnh, cành khô lá rụng xác xơ.

Tiếng quạ kêu thê lương x.é to.ạc không gian.

Gương mặt Cố Thanh áp sát vào đám lá khô dính đầy vụn băng, cô lặng lẽ nghe tiếng gió gầm rú giữa đồng không m.ô.n.g quạnh, như muốn xé xác nuốt chửng con người ta.

Cố Thanh bỗng thấy nản lòng, thấy tủi thân ghê gớm.

Cô chẳng muốn cử động nữa, chỉ muốn nằm đây mà khóc thật to.

Lạnh quá, lạnh đến mức run cầm cập, bụng dạ cũng bắt đầu cồn cào.

Thực tế thì lương thực của cô chẳng bao giờ đủ ăn, lúc nào cũng chỉ ăn no được bảy phần.

Nhưng cô nghĩ mình là con gái, cũng không cần tiêu tốn nhiều thể lực nên cứ thế mà nhịn thôi.

Bởi lẽ hoàn cảnh gia đình thực sự khó khăn, cha mẹ nuôi cô ăn học đã là một gánh nặng quá lớn rồi.

Nghĩ đến cha mẹ, cô lại nghiến răng đấu tranh để bò dậy.

Cha mẹ miệng không nói ra nhưng trong mắt đều là kỳ vọng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 80: Mỹ Nhân Như Mật - Chương 56: Chương 56 | MonkeyD