Thập Niên 80: Mỹ Nhân Pháo Hôi Nhặt Được Đại Lão Hương Giang - Chương 24

Cập nhật lúc: 11/08/2026 20:02

Ý ông nói quá rõ ràng: [Khuyên cô đừng chọc vào Tố Trân, kẻo bị chơi xấu.]

Bảo Nhân lại khá điềm tĩnh, gật đầu: “Cảm ơn ông chủ Chu đã nhắc nhở. Nhưng lần này tôi đến Dương Thành chỉ ghé qua thôi, sau đó sẽ về quê. Tôi ở trong thôn, họ muốn giở trò cũng chẳng có đất để bày.”

Cô có dị năng trong người, nào phải sợ mấy thủ đoạn mờ ám. Trừ khi thật sự phải liều mạng đối đầu, nếu không thì… chẳng đáng lo.

Thấy cô tự tin, ông chủ Chu cũng không nói thêm, chuyển sang đề tài khác, bảy viên ngọc trai. Những viên ngọc trai lấp lánh, đặt trên tấm nhung trắng, đẹp đến mức khiến ông chủ Chu nhìn không rời mắt.

“Thứ này quá đẹp… nếu chỉ tính theo giá hạt rời thì đúng là thiệt cho cô.” Ông không phải người mở từ thiện, nhưng qua lời nói, cử chỉ của Bảo Nhân, ông thấy được cô không tầm thường. Huống hồ, một lần đã lấy ra được bảy viên ngọc trai chứng tỏ vận may của cô cực tốt.

Mười mấy năm lăn lộn ở Hương Giang, ông tin vào phong thủy, tin vào vận may. Ông dứt khoát ra giá mười nghìn tệ. Đây là con số cực lớn ở thập niên 80, vượt xa dự liệu của Bảo Nhân. Cô sảng khoái gật đầu, để ông viết hợp đồng. Ký xong, cả hai sang ngân hàng làm thủ tục chuyển khoản, rồi trở về hoàn tất giao dịch.

“Lần sau nếu cô có ngọc trai đẹp, cứ mang tới. Tôi sẽ trả giá xứng đáng.” Ông chủ Chu bắt tay, Bảo Nhân cũng cười: “Nhất định, lần sau có thu hoạch, tôi lại đến làm phiền.”

Nói xong, cô vui vẻ rời khỏi tiệm. Quản lý bước tới: “Ông chủ, sao đối xử tốt với con bé quê mùa kia vậy? Nó hình như còn đắc tội với Lưu Tố Trân cơ mà?”

Ông chủ Chu lắc đầu: “Không sao. Nhà họ Chu chúng ta không bằng họ Đường, nhưng đây không phải Hương Giang. Dù Đường thiếu thế lực lớn đến đâu, sang đây cũng chưa chắc xoay trời lật đất được. Còn cô gái kia… nhìn thế thôi, có khi sau này lại thành nhân vật không tầm thường.” 

Con mắt lão luyện của ông ấy đã nhìn ra, Bảo Nhân không phải người thường.

Mà lúc này, nhân vật “không tầm thường” ấy đang làm một việc rất bình thường  cười to giữa đường.

Cũng đúng thôi, mười vạn đồng vừa cầm trong tay, đủ để lo xong chuyện gia đình, mua được cả ngư trường lẫn thuyền cá. Trong người còn cất giữ một viên ngọc trai khổng lồ chưa lộ ra. Đời cô chưa bao giờ thấy mình giàu đến thế!

Đi ngang qua chiếc Rolls-Royce đen đậu bên đường, Bảo Nhân còn ngốc nghếch lấy cửa kính làm gương, buộc lại tóc đuôi ngựa, lè lưỡi tinh nghịch rồi vừa hát vừa đi tìm chỗ ăn. Cô không hề biết trong xe có người.

“Đường tổng…”

Trong xe, thư ký nhìn trộm anh. Ông chủ lạnh lùng ngày thường, nay lại chăm chú nhìn theo bóng một cô gái trẻ. Cảnh tượng đó khiến thư ký toát mồ hôi. Đường Minh Cẩn khẽ nheo mắt. Không phải vì cô gái đẹp, mà vì… thoáng có chút quen.

Nhưng trí nhớ mơ hồ về “cô gái đêm ấy” lại khác hẳn, người đó gầy gò, da ngăm đen. Còn cô gái vừa rồi trắng trẻo đầy đặn, trông như sống sung túc. Thở dài một hơi, anh dặn: “Tiếp tục theo dõi Minh Phát. Bất cứ hành động nào cũng phải báo cáo.”

Nói rồi, xe lăn bánh rời đi.

Bảo Nhân, lúc này đang hí hửng bước vào tiệm cơm quay nướng, mới sực nhớ… nãy mình lấy kính xe làm gương, trong khi trong đó có thể có người! Nghĩ đến thôi cũng thấy xấu hổ. Nhưng rồi cô nhanh ch.óng bỏ qua. Một đứa con gái quê như cô, sắp về làng rồi, có gì đáng ngại? Cái cần lo, là đề phòng Tố Trân còn định giở trò gì.

Nhưng lần này cô lo thừa. Tố Trân còn đang đau đầu vì hệ thống không sửa nổi lỗi. Điểm hút được từ Hải Yến cũng chẳng thể nạp lại vào nhan sắc hay vóc dáng. Mũi to sẽ mãi là mũi to.

Tin dữ này đủ khiến Tố Trân phát điên. Còn Bảo Nhân thì chẳng hay biết. Ăn uống no nê xong, cô vui vẻ leo lên chuyến xe khách trở về nhà.

Ngư trường ơi, chị tới đây rồi! 

Thuyền đ.á.n.h cá ơi, chị tới đây rồi! 

Chương 14:

“Thật… thật sự bán được mười nghìn tệ sao?”

Ba mẹ với anh cả ba người chen chúc vào nhau, dán mắt nhìn cuốn sổ tiết kiệm trong tay Bảo Nhân. Ai nấy đều không dám chớp mắt, sợ vừa chớp một cái đã phát hiện hóa ra mình đang nằm mơ!

“Thật còn hơn cả ngọc trai ấy chứ!” Bảo Nhân gật đầu chắc nịch.

“Chủ yếu là ngọc ốc biển lần này chất lượng quá tốt. Với cả, ông chủ kia lại là dân Hương Giang, lắm tiền, chả thèm mặc cả làm gì.”

Nghe em gái nói vậy, anh cả Trần ngược lại thấy tin ngay. Bởi anh cũng từng hai lần bán cá cho mấy ông chủ Hương Giang, lần nào giá cũng cao ngất.

“Người Hương Giang quả nhiên là có tiền!” Mẹ Từ vừa đếm lại dãy số không trên sổ, vừa thở dài vừa cảm khái.

Còn ba Trần thì kích động đến mức chẳng nói nên lời. Mười nghìn tệ cơ mà! Ông từ tám tuổi đã ra biển làm lụng, ba mươi mấy năm trời gom góp lại cũng chưa từng kiếm nổi một nghìn. Vậy mà giờ, mấy viên ngọc ốc bé xíu lại đổi được cả gia tài. Ý nghĩ “hay là lại đi tìm ngọc ốc nữa” lập tức nảy lên trong đầu ông.

Có điều, kinh nghiệm bao năm làm ngư dân khiến ông mau ch.óng bình tĩnh lại, ngọc ốc đâu dễ mà gặp lần hai. Quả nhiên cha nào con nấy, anh cả Trần cũng đang mơ tưởng cảnh ngày ngày nhặt được ngọc ốc. Anh còn lỡ miệng nói ra. Kết quả là ngay lập tức bị ba mẹ cùng lúc giơ tay vỗ mạnh vào lưng.

“Đã làm ba người ta rồi còn ngồi mơ giữa ban ngày.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.