Thập Niên 80 Mỹ Nhân Trà Xanh Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác - Chương 150: Ai Là Người Một Nhà Với Cô!
Cập nhật lúc: 14/04/2026 16:17
Hạ Vân Đình có chút lúng túng nhìn sang Dịch Nam.
Dịch Nam thở dài, cô nháy mắt ra hiệu với Hạ Vân Đình, anh liền hiểu ý đi vào bếp.
Thấy Hạ Vân Đình rời đi, tiếng khóc của Kiều Kiều nhỏ đi nhiều. Dịch Nam cũng không lên tiếng, đợi đến khi Kiều Kiều ngừng khóc, cô mới lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay, đưa cho con bé.
Kiều Kiều sụt sịt nhận lấy, xì mũi một cái thật mạnh. Con bé nhìn Dịch Nam, hỏi: "Còn khăn tay không? Cái này lau nước mũi rồi, em muốn lau mặt!"
Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn trắng trẻo đáng yêu của Kiều Kiều lúc này đỏ bừng lên. Dịch Nam không nhịn được, "phụt" một tiếng bật cười.
Kiều Kiều bất mãn, bĩu môi.
Dịch Nam xoa đầu con bé, cười nói: "Chị chỉ có mỗi chiếc khăn tay này thôi, để chị đưa em đi rửa mặt nhé!"
Thấy Kiều Kiều vẫn hếch khuôn mặt nhỏ lên, dáng vẻ đầy kiêu ngạo, Dịch Nam cũng không đợi con bé mở miệng, trực tiếp nắm lấy tay con bé đi về phía nhà vệ sinh.
Kiều Kiều dùng nước sạch rửa mặt, tâm trạng cũng bình tĩnh lại đôi chút. Dịch Nam vươn tay, giúp con bé vén lại những lọn tóc rối bên tai.
Kiều Kiều cũng không né tránh, con bé nhìn Dịch Nam, ánh mắt bướng bỉnh nói: "Chị đừng tưởng làm vậy thì em sẽ thừa nhận chị là chị dâu của em!"
Dịch Nam mỉm cười gật đầu, cô hỏi: "Em thật sự không cùng bọn chị về nhà họ Hạ ngủ sao?"
Kiều Kiều kiên định "Vâng" một tiếng.
Thấy Kiều Kiều kiên quyết, Dịch Nam cũng không khuyên thêm, hai người bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Hạ Vân Đình từ trong bếp bước ra, trên tay bưng một bát canh. Anh đặt bát xuống bàn, nhìn Kiều Kiều nói: "Khóc nửa ngày trời, cổ họng chắc khó chịu rồi, anh có nấu canh mộc nhĩ trắng hầm lê tuyết, qua đây uống đi!"
Kiều Kiều đi tới, không thèm nhìn Hạ Vân Đình lấy một cái, cầm thìa lên bắt đầu uống.
Hạ Vân Đình thở dài, đi đến bên cạnh Dịch Nam. Cô nói nhỏ vào tai anh: "Em thấy Kiều Kiều rất sợ ngày mưa sấm sét, vừa nãy em hỏi rồi, con bé không chịu theo chúng ta về đâu!"
Hạ Vân Đình gật đầu, anh đã sớm đoán được kết quả này. Bao nhiêu năm nay, cả nhà anh đã đề nghị vô số lần, nhưng Kiều Kiều nhất quyết không chịu. Hồi Kiều Kiều còn nhỏ, mẹ anh từng đợi con bé ngủ say rồi bế về nhà họ Hạ, nhưng khi tỉnh dậy, con bé liền khóc lóc chạy về.
Nhà họ Hạ đã thuê một bảo mẫu để chăm sóc sinh hoạt hàng ngày cho Kiều Kiều, nhưng con bé không chịu để bảo mẫu ngủ lại qua đêm, bảo mẫu chỉ có thể đến dọn dẹp vào ban ngày.
Những năm qua, Kiều Kiều chỉ chịu để anh cả thỉnh thoảng qua bầu bạn những lúc trời mưa con bé sợ hãi.
Thấy vẻ mặt "đã biết trước" của Hạ Vân Đình, Dịch Nam cũng không nói thêm gì nữa.
Hai người ngồi cùng Kiều Kiều uống xong bát canh, Hạ Vân Đình mang bát đũa đi rửa sạch rồi chào tạm biệt con bé.
Kiều Kiều vẫn giữ vẻ mặt không vui, Hạ Vân Đình nói chuyện con bé cũng chẳng thèm để ý. Thấy hai người chuẩn bị về, Kiều Kiều chậm chạp đi theo sau, tiễn ra đến cửa.
Hạ Vân Đình mở cửa chính bước ra ngoài. Dịch Nam vừa bước một bước, trên trời lại vang lên tiếng sấm, những hạt mưa to như hạt đậu rơi lộp bộp xuống mặt đất.
Bước chân của Dịch Nam khựng lại, một bàn tay cô bị nắm c.h.ặ.t lấy, bàn tay đang nắm lấy cô run rẩy không ngừng.
Dịch Nam quay đầu lại, Kiều Kiều đang cúi gầm mặt, đôi môi tái nhợt.
Dịch Nam nhìn Hạ Vân Đình đang đứng ngoài cửa, lên tiếng: "Vân Đình, anh về trước đi! Đêm nay, em ở lại đây!"
Hạ Vân Đình kinh ngạc nhìn Dịch Nam. Nam Nam xưa nay luôn mềm lòng, nhưng Kiều Kiều chưa chắc đã chịu để cô ở lại.
Hạ Vân Đình vừa định mở miệng, giọng Kiều Kiều đã run rẩy vang lên: "Nếu chị đã mở lời, thì ở lại đi!"
Vừa dứt lời, Kiều Kiều vươn tay, đóng sầm cửa lại, nhốt cả tiếng mưa và Hạ Vân Đình ở bên ngoài.
Hạ Vân Đình sững sờ một lúc, nhìn cánh cửa đóng c.h.ặ.t hồi lâu mới quay người trở về nhà họ Hạ ở ngay sát vách.
Hứa Nham đang lo lắng đi lại quanh quẩn trước cửa, thấy cửa mở, Hạ Vân Đình bước vào.
Hứa Nham vội vàng hỏi: "Vân Đình, Kiều Kiều sao rồi?"
Bà lại nhìn ra cửa, hỏi tiếp: "Nam Nam đâu?"
Hạ Vân Đình kể lại chuyện vừa xảy ra ở nhà họ Kiều cho Hứa Nham nghe.
Trên mặt Hứa Nham lộ vẻ vui mừng. Không ngờ Kiều Kiều lại cho phép Nam Nam ngủ qua đêm ở nhà họ Kiều, bao nhiêu năm nay, ngay cả bà cũng không được.
Không ngờ Kiều Kiều mới gặp Dịch Nam hai lần đã có thể tin tưởng cô như vậy.
Trước đó Hứa Nham còn lo Dịch Nam qua đó sẽ làm Kiều Kiều kích động hơn, xem ra bà đã lo thừa rồi!
Thấy người Hạ Vân Đình đã ướt sũng, Hứa Nham bảo Má Lục lấy khăn mặt ra cho anh lau.
Có Dịch Nam ở cùng Kiều Kiều, Hứa Nham cũng yên tâm. Bà quay người định về phòng nghỉ ngơi, đột nhiên nhớ ra điều gì, liền quay lại nói với Hạ Vân Đình: "Vân Đình, mấy ngày này con ngủ ở phòng sách đi, giường chiếu mẹ đã trải sẵn cho con rồi!"
Dù sao Hạ Vân Đình và Dịch Nam vẫn chưa kết hôn, phải tôn trọng con gái nhà người ta. Tuy đêm nay Nam Nam không có nhà, nhưng vì Dịch Nam đã dọn vào phòng của Hạ Vân Đình, anh nên tạm thời chuyển ra ngoài.
Hạ Vân Đình gật đầu. Anh về phòng lấy túi hành lý rồi sang phòng sách. Mở túi ra, Hạ Vân Đình lấy quần áo bên trong.
Quần áo trong tủ của anh đều từ mấy năm trước. Trải qua mấy năm rèn luyện trong quân đội, anh đã cường tráng hơn trước nhiều, quần áo cũ đều hơi chật. May mà Dịch Nam có mang theo quần áo thay giặt cho anh, nếu không anh thật sự không có đồ để mặc, chỉ có thể mua mới.
Bàn tay đang dọn quần áo của Hạ Vân Đình khựng lại. Trong tay anh chính là đồ lót của mình. Đôi tai Hạ Vân Đình lập tức đỏ bừng, lớp vải trong tay bỗng trở nên nóng rực.
Anh nắm c.h.ặ.t món đồ lót trong tay, bước ra khỏi cửa, đi thẳng vào phòng tắm.
Tại nhà họ Kiều.
Hai người rửa mặt xong liền về phòng ngủ.
Kiều Kiều ôm chăn, ngoài cửa sổ tối đen như mực, gió cuốn theo mưa đập vào cửa kính, nghe vô cùng đáng sợ.
Thấy vẻ mặt sợ hãi của Kiều Kiều, Dịch Nam đi đến bên cửa sổ, kéo rèm lại.
Kiều Kiều cố tỏ ra bình tĩnh, chỉ vào chiếc váy ngủ để bên mép giường, nói: "Đây là đồ em mới mua, cho chị mượn mặc đấy, hời cho chị rồi!"
Dịch Nam cười cầm chiếc váy ngủ lên: "Vậy thì, cảm ơn Kiều Kiều nhé!"
Dịch Nam tự nhiên cởi cúc áo, cởi bộ sườn xám trên người xuống. Đôi mắt Kiều Kiều mở to tròn xoe. Làn da trước mắt mịn màng trắng trẻo, đường cong hoàn hảo thướt tha đầy quyến rũ, chỗ cần thon thì thon, chỗ cần đầy đặn thì đầy đặn, ngay cả nốt ruồi son trước n.g.ự.c cũng mọc đúng chỗ vô cùng.
Khuôn mặt Kiều Kiều ửng đỏ, con bé cúi đầu nhìn lại mình, bĩu môi, dời tầm mắt đi chỗ khác.
"Chị có biết xấu hổ không hả! Sao lại cởi áo tháo thắt lưng trước mặt em!"
Dịch Nam đã thay xong váy ngủ, cô cười nhìn Kiều Kiều, ngồi xuống mép giường nói: "Chúng ta đều là con gái, sau này còn là người một nhà, có gì đâu chứ!"
Kiều Kiều "xì" một tiếng, nhích người sang một bên nhường chỗ cho Dịch Nam, nói: "Ai là người một nhà với chị!"
Dịch Nam cũng không để bụng: "Được được được! Thế cũng có sao đâu! Ở miền Bắc, mọi người còn tắm chung trong nhà tắm công cộng cơ!"
Kiều Kiều kinh ngạc nhìn Dịch Nam, tò mò hỏi: "Mọi người đều cởi trần hết sao?"
Dịch Nam nhìn cái đầu nhỏ tò mò của Kiều Kiều, trên mặt lộ ra vẻ trẻ con, cô bật cười, giải thích về sự khác biệt giữa hai miền Nam Bắc!
Chẳng mấy chốc, Kiều Kiều đã quên mất trận cuồng phong bão táp ngoài cửa sổ, say sưa nghe Dịch Nam kể chuyện.
Thấy Kiều Kiều đã không còn sợ hãi như trước, Dịch Nam bước xuống giường, định tắt đèn.
Kiều Kiều lập tức ngồi bật dậy, trong mắt đầy vẻ hoảng hốt nói: "Không được, không được tắt đèn!"
