Thập Niên 80 Mỹ Nhân Trà Xanh Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác - Chương 208: Người Phụ Nữ Của Đại Ca!

Cập nhật lúc: 14/04/2026 17:06

Dịch Nan cảm thấy buồn nôn, cô chạy vào nhà vệ sinh, ngồi xổm bên bồn cầu nôn thốc nôn tháo.

Hồi lâu sau, Dịch Nan mới từ nhà vệ sinh bước ra.

Cô đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.

Trời đã tối, khắp nơi trong sân đều được tăng cường nhân lực, trên mặt mỗi người không còn vẻ lơ là ban ngày, ai nấy đều nắm c.h.ặ.t s.ú.n.g, cảnh giác quan sát xung quanh.

Dịch Nan nhìn đồng hồ trên tường, còn một tiếng nữa là đến thời gian hành động theo kế hoạch ban đầu.

Dịch Nan nắm c.h.ặ.t t.a.y, cô phải nghĩ cách.

Khóe mắt Dịch Nan lướt qua những bức tranh trên tường, cảnh tượng trong mỗi bức tranh và trang phục của cô đều rất quen mắt. Dịch Nan đi tới bên tường, quan sát kỹ lưỡng.

Có cảnh cô mặc váy cưới, có cảnh ngày cô và Hạ Vân Đình đi đăng ký kết hôn, còn có...

Những cảnh này Hạ Vân Đình đều có mặt, nhưng trong tranh lại không có bóng dáng anh.

Tính theo mốc thời gian thì trùng khớp với thời gian Hạ Vân Liệt xuất hiện. Chi tiết trong những bức tranh này đều tương ứng từng chút một, ngay cả số lượng hoa hồng trên váy cưới cũng chính xác, giống như là vẽ lại từ ảnh chụp.

Liệu có phải những thứ này đều do Hạ Vân Liệt chụp không!

Vậy những bức ảnh đó đâu!

Dịch Nan lục lọi trong phòng, cuối cùng tìm thấy một xấp ảnh trong ngăn kéo đầu giường.

Dịch Nan lật xem từng tấm, cuối cùng cô tìm thấy một tấm khác biệt.

Trong ảnh là Viên Hiên và Hạ Vân Liệt, hai người nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, Hạ Vân Liệt mặc đồ bệnh nhân, chân còn quấn băng gạc.

Đây là ảnh chụp chung sau khi Hạ Vân Liệt cứu Viên Hiên.

Dịch Nan cầm lên quan sát kỹ, bối cảnh bức ảnh là trong phòng bệnh, nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ thì chính là bệnh viện tâm thần. Gần cửa hông có hai người đang hút t.h.u.ố.c, nhìn về phía ống kính.

Dịch Nan cầm bức ảnh chạy ra cửa sổ, cô nhìn về phía cửa hông.

Ở cửa hông có hai người đang đứng, hai người đó chính là hai người trong ảnh.

Dịch Nan sờ sờ túi áo.

Tuy không dám chắc chắn, nhưng cô cảm thấy bức ảnh này xuất hiện trong phòng tuyệt đối không phải trùng hợp!

Dịch Nan đặt bức ảnh về chỗ cũ, đi ra cửa, kéo tay nắm cửa, cửa phòng không khóa!

Dịch Nan xoa bụng, con yêu, con phải cùng mẹ mạo hiểm một lần rồi!

Dịch Nan mở cửa đi ra ngoài.

Tầng này rất yên tĩnh.

Dịch Nan đi đến đầu cầu thang, hai tên lính canh nhìn cô một cái rồi quay đi, không hề ngăn cản.

Đây là sự tự tin của Viên Hiên, hắn chắc chắn cô không thoát được!

Dịch Nan đi xuống một tầng, vẫn không có ai ngăn cản. Ngay khi cô định đi tiếp xuống dưới, từ căn phòng cách đó không xa truyền đến tiếng hét ch.ói tai của phụ nữ.

Giọng nói này rất quen, Dịch Nan rảo bước đi tới, đẩy mạnh cửa phòng.

Trong phòng, Diệp Hương quần áo xộc xệch co rúm ở góc tường, mặt đầy vẻ kinh hoàng. Thấy cửa mở, cô ta chạy ra sau lưng Dịch Nan, chỉ vào người trong phòng nói với Dịch Nan: "Hắn không phải viện trưởng! Tôi không múa cho hắn xem!"

Diệp Hương nắm c.h.ặ.t t.a.y Dịch Nan, run rẩy không ngừng. Dịch Nan biết Diệp Hương vẫn đang giả điên!

Dịch Nan nắm lấy tay Diệp Hương, nhìn vào trong phòng. Người đàn ông trong phòng quay lại, cả hai đều giật mình.

Người đối diện chính là Trình Lập.

Trình Lập kinh ngạc nhìn Dịch Nan, hỏi: "Sao cô lại ở đây?"

Dịch Nan cau mày nhìn Trình Lập. Khi cô vào bệnh viện tâm thần, đám người ở sân rõ ràng không nhận ra cô, nếu không có người đàn ông dẫn đường ngăn lại, có lẽ bọn chúng đã động thủ với cô rồi.

Nhưng người trong tòa nhà lại biết cô, cũng chẳng ngạc nhiên về sự xuất hiện của cô.

Còn Trình Lập lại chẳng biết gì cả, xem ra Trình Lập không được Viên Hiên tin tưởng, chỉ là một nhân vật bên lề.

Dịch Nan xoay chuyển ý nghĩ, trên mặt cũng lộ ra vẻ kinh sợ.

Trình Lập dâm đãng tiến lại gần: "Cô cũng bị bắt vào đây à? Nào, để anh trai thương cô nhé!"

Trước đây Trình Lập không chiếm được, giờ đến đây rồi, Trình Lập chẳng quan tâm bố chồng Dịch Nan là ai nữa. Hắn giờ đã là tội phạm truy nã rồi, còn sợ gì nữa!

Dịch Nan kéo Diệp Hương chạy xuống lầu.

Trình Lập đuổi theo sau hai người.

Lính canh ở cầu thang thấy cảnh này đều sững sờ, bọn chúng nhìn nhau rồi chặn Trình Lập lại.

Trình Lập đẩy hai người ra, chỉ vào mũi bọn chúng mắng: "Bọn mày là cái thá gì mà dám cản tao?"

Một tên giơ s.ú.n.g chĩa vào Trình Lập, tên bên cạnh ngăn lại, lắc đầu với hắn.

"Đại ca đang ở dưới đấy! Không sao đâu!"

Tên kia gật đầu, hạ s.ú.n.g xuống.

Trình Lập nhổ toẹt một bãi nước bọt, tiếp tục đuổi theo.

Nghe cuộc đối thoại của mấy tên kia, Dịch Nan càng khẳng định suy đoán của mình, cô kéo Diệp Hương chạy ra ngoài.

Dịch Nan nhét một vật vào túi Diệp Hương, Diệp Hương kinh ngạc nhìn cô. Dịch Nan nói nhỏ: "Lát nữa tìm cơ hội chạy ra cửa hông, giao đồ ra ngoài!"

Diệp Hương gật đầu.

Hai người chạy xuống dưới lầu tòa nhà, Viên Hiên đang nhìn ra cổng lớn, nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại.

Dịch Nan run rẩy nấp sau lưng hắn, túm lấy vạt áo hắn, ánh mắt đầy kinh sợ nhìn hắn.

Còn Diệp Hương nấp sau cây cột, hét lên với Viên Hiên: "Viện trưởng, tôi không muốn múa cho hắn xem! Cứu mạng với!"

Viên Hiên cau mày nhìn về phía cầu thang, chỉ thấy Trình Lập thở hồng hộc chạy xuống.

Trình Lập nhìn Viên Hiên, thở hổn hển nói: "Đại ca!"

Khóe miệng Viên Hiên nhếch lên nhưng ánh mắt lại không có chút ý cười nào.

"A Lập, làm cái gì thế này?"

Trình Lập nhìn Dịch Nan được Viên Hiên che chở sau lưng, thầm tiếc rẻ trong lòng, vậy mà bị đại ca thu nhận trước rồi!

Trình Lập cười chỉ vào Diệp Hương, nói: "Đã là người đại ca nhìn trúng thì thôi, vậy con kia có thể cho em không!"

Hạt T.ử tuy đối xử với hắn không tệ nhưng không cho phép đàn em động vào những người phụ nữ này. Người duy nhất bị làm nhục là Kiều Lệ Lệ vì cô ta phản bội Hạt Tử.

Tuy Trình Lập không có tình cảm sâu đậm gì với Kiều Lệ Lệ nhưng đó dù sao cũng là vợ hắn. Trong lòng Trình Lập bực bội, hôm nay nhất định phải ngủ với một người phụ nữ.

Con ả Diệp Hương này là đứa có nhan sắc nhất trong bệnh viện tâm thần, hôm nay hắn nhất định phải có được cô ta!

Khóe miệng Viên Hiên vẫn giữ nguyên độ cong, không nói một lời. Trình Lập tưởng hắn đồng ý, liền lao về phía Diệp Hương.

Diệp Hương la hét: "Viện trưởng cứu mạng!"

Cô ta chạy về phía cửa hông.

Hai tên canh cửa hông nhìn nhau, chặn Diệp Hương lại.

Trình Lập dâm đãng tiến lại gần, tay vươn về phía Diệp Hương. Bỗng nghe "đoàng" một tiếng, người Trình Lập khựng lại, hắn cúi đầu nhìn n.g.ự.c mình, m.á.u tươi loang ra một mảng lớn.

Trình Lập không thể tin nổi quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy Viên Hiên đang giơ s.ú.n.g, vẻ mặt lạnh lùng nhìn hắn.

"Anh..."

Trình Lập còn chưa nói hết câu đã ngã gục xuống vũng m.á.u.

Diệp Hương trừng lớn mắt, giãy giụa như điên dại.

Lúc này, từ trong bụi cỏ bên cạnh, một bóng người lao ra, đè ngã hai tên lính canh. Diệp Hương nhân cơ hội mở cửa hông chạy ra ngoài.

Viên Hiên chĩa s.ú.n.g vào người đang vật lộn với lính canh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 80 Mỹ Nhân Trà Xanh Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác - Chương 208: Chương 208: Người Phụ Nữ Của Đại Ca! | MonkeyD