Thập Niên 80 Mỹ Nhân Trà Xanh Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác - Chương 39: Tôi Cưới Em!
Cập nhật lúc: 14/04/2026 16:06
Lửa giận trong lòng Dịch Nan đã bốc lên tận đỉnh đầu, cô cảm thấy đỉnh đầu mình lúc này chắc chắn đã bốc khói rồi, cô đứng phắt dậy: "Anh đúng là đồ khốn..."
Vừa thốt ra mấy chữ này Dịch Nan liền cảm thấy trời đất quay cuồng, thân thể ngã nhào về phía trước.
Dịch Nan nhắm nghiền hai mắt, lần này xong rồi, thật sự sắp bị hủy dung rồi.
Không có đau đớn như trong tưởng tượng, Dịch Nan ngã vào một l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp cứng rắn, cô mở mắt ra liền chạm phải một đôi mắt đen láy sáng ngời, mắt Hạ Vân Đình rất đẹp, chỉ là mày mắt anh quá sâu, lại luôn cau mày bộ dáng lạnh lùng khiến người ta không dám nhìn thẳng, giờ phút này Dịch Nan dường như bị đôi mắt lấp lánh như sao trời này hút vào, ngẩn ngơ nhìn anh.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp ẩm ướt của nhau, làn da người phụ nữ mịn màng như có thể b.úng ra nước, trắng nõn trong suốt lộ ra màu hồng nhạt, cái miệng nhỏ đỏ mọng khẽ mở căng mọng như trái anh đào.
Tai Hạ Vân Đình trong nháy mắt đỏ bừng, thế giới dường như đột nhiên yên tĩnh lại, có thể nghe thấy tiếng tim đập "thình thịch" của mình, tim anh đập ngày càng nhanh, Hạ Vân Đình khẽ ho một tiếng, nhẹ nhàng đặt Dịch Nan xuống chiếc áo khoác trải trên mặt đất bên cạnh.
"Cẩn thận chút!" Giọng anh dịu dàng hơn nhiều, Dịch Nan có chút ngại ngùng dời mắt đi, nhẹ nhàng gật đầu.
Người phụ nữ vừa rồi đỏ mặt mơ màng trông rất quyến rũ, nghĩ đến nếu giờ phút này bên cạnh cô là người đàn ông khác, vậy có phải cô cũng sẽ ngã vào lòng người khác không, Hạ Vân Đình nheo mắt, bồi thêm một câu: "Sau này giữ khoảng cách với nam đồng chí một chút."
Bầu không khí mập mờ trong nháy mắt tan biến sạch sẽ, Dịch Nan trừng mắt nhìn người đàn ông bên cạnh một cái, cô vậy mà nhất thời bị sắc đẹp làm mờ mắt quên mất cái miệng độc địa của Hạ Vân Đình, thật là đáng c.h.ế.t!
Cô hừ lạnh nói: "Anh yên tâm đi, tôi có quyến rũ ai cũng sẽ không làm gì anh đâu!"
Hạ Vân Đình nghe lời Dịch Nan nói trong lòng đau nhói, nhưng vẫn mặt không đổi sắc khuyên nhủ: "Tưởng Hách cậu ấy..."
Dịch Nan bây giờ không muốn nghe anh nói chuyện nữa, cô cắt ngang: "Tôi với anh Tưởng thế nào là chuyện giữa hai chúng tôi, Hạ Vân Đình anh có phải quản quá rộng rồi không!"
Trong mắt Hạ Vân Đình thoáng qua tia tổn thương, anh mím c.h.ặ.t môi mỏng, cúi đầu lẳng lặng lật cá nướng.
Hai người im lặng một hồi, đột nhiên bụng Dịch Nan phát ra tiếng "ọc ọc" phá vỡ sự yên tĩnh của ngôi miếu thổ địa, Hạ Vân Đình kinh ngạc nhìn Dịch Nan vẻ mặt xấu hổ, anh cầm một con cá nướng lên xem xét, đưa cho Dịch Nan nói: "Con này được rồi, mau ăn đi."
Tuy rằng tức giận nhưng Dịch Nan sẽ không để bụng mình chịu thiệt, cô nhận lấy cá nướng ăn ngấu nghiến, cá nướng không cho bất kỳ gia vị nào, nhưng lại cực kỳ tươi ngon, sau khi ăn hết một con cá, Dịch Nan thỏa mãn ợ một cái.
Đã lâu không ăn uống, tướng ăn của Dịch Nan cũng không đẹp mắt, có thể nói là như hổ đói vồ mồi, có ít vụn thức ăn rơi vãi, bây giờ cô ăn uống no say, cúi đầu kiểm tra quần áo của mình.
Vừa nhìn cái này Dịch Nan liền phát hiện không đúng, cúc áo sơ mi bên trong áo khoác của mình không có cái nào cài đúng vị trí, sau khi rơi xuống nước cô chắc chắn toàn thân ướt sũng, mà bây giờ quần áo trên người một chút hơi ẩm cũng không có, cô ngẩng đầu cau mày nhìn về phía Hạ Vân Đình.
Hạ Vân Đình cảm nhận được ánh mắt của cô, toàn thân căng cứng, anh có chút không tự nhiên nói: "Tôi, lúc đó tôi nhắm mắt cái gì cũng không nhìn thấy, tôi sợ cô bị cảm lạnh, cho nên, cho nên tôi, tôi..." Anh càng nói càng lắp bắp.
Gần đây khu vực này mưa dầm liên miên nhiệt độ rất thấp, Dịch Nan đương nhiên biết Hạ Vân Đình làm vậy là muốn tốt cho cô, cô là người xuyên sách từ hiện đại tới chứ không phải người bảo thủ phong kiến như vậy, nhưng nhìn bộ dạng làm chuyện trái lương tâm áy náy bất an này của Hạ Vân Đình, trong lòng Dịch Nan sướng rơn, cô hả hê nhìn anh, nghĩ đến những lời chọc tức người ta của anh trước đó, Dịch Nan cố ý bóp giọng tủi thân nói.
"Vậy anh đều sờ người ta như thế rồi, người ta còn lấy chồng thế nào được nữa! Còn ai thèm lấy người ta nữa chứ!" Nói rồi Dịch Nan ra sức dụi mắt, mắt đỏ hoe nhìn Hạ Vân Đình.
Hạ Vân Đình hoảng hốt đứng dậy, cá nướng trong tay rơi xuống đất cũng không thèm nhìn một cái, mặt anh lúc này đỏ bừng, dưới ánh lửa Dịch Nan nhìn rõ mồn một, thấy bộ dạng luống cuống tay chân này của Hạ Vân Đình, Dịch Nan cố nhịn cười, nhịn đến mức chảy cả nước mắt.
Thấy cô nước mắt giàn giụa, Hạ Vân Đình vội vàng giải thích: "Tôi với Tưởng Hách cùng nhau lớn lên, cậu ấy hiểu kiến thức cấp cứu, sẽ không vì cái này mà không cần cô đâu, tôi trở về sẽ đích thân giải thích xin lỗi cậu ấy, cô, cô đừng khóc."
Dịch Nan quệt nước mắt trên mặt: "Anh cũng không phải anh Tưởng, sao anh biết anh ấy nghĩ thế nào! Nhỡ đâu... hu hu."
Hạ Vân Đình buột miệng nói: "Nhỡ đâu thật sự như vậy, tôi cưới em!"
Lần này Dịch Nan không diễn nữa, cô kinh ngạc nhìn Hạ Vân Đình, Hạ Vân Đình cũng phản ứng lại, anh khựng lại một giây rồi xoay người rảo bước đi ra ngoài.
Dịch Nan khẽ há miệng nhìn bóng lưng chạy trốn của Hạ Vân Đình, cô hình như đùa quá trớn rồi, biết rõ tính cách của Hạ Vân Đình, cô không nên trêu chọc anh như vậy, lần này là xấu hổ thật rồi.
Dịch Nan tiến lên nhặt con cá nướng rơi trên mặt đất lên, gạt bỏ chỗ dính bụi bẩn, đợi nửa ngày cũng không thấy Hạ Vân Đình trở lại, cô gác cá nướng sang một bên ngồi bên đống lửa.
Đêm đã khuya, trong miếu thổ địa vô cùng yên tĩnh, thỉnh thoảng truyền đến tiếng "lép bép" của tàn lửa nổ, Dịch Nan có chút sợ hãi rụt cổ lại, đột nhiên nghe thấy tiếng động ngoài cửa sổ rách nát, cô sợ hãi vớ lấy thanh gỗ bên cạnh, giọng run rẩy nói: "Hạ Vân Đình, là anh sao?"
"Ừ, tôi đây, không cần sợ."
Ngoài cửa sổ truyền đến giọng nói của Hạ Vân Đình, Dịch Nan thở phào một hơi, nói vọng ra chỗ đó: "Anh vào đi!"
Ngoài cửa sổ không còn tiếng động, ngay khi Dịch Nan tưởng rằng Hạ Vân Đình sẽ không vào thì một bóng dáng cao lớn bước vào.
Dịch Nan ho một tiếng nói: "Là tôi không đúng, tôi nghĩ rồi, anh nói đúng, anh làm vậy là muốn tốt cho tôi, lời vừa rồi anh cứ coi như tôi chưa nói, chuyện này cứ coi như chưa từng xảy ra đi."
Hạ Vân Đình im lặng đứng hồi lâu, khẽ "ừ" một tiếng.
Như vậy trong lòng Hạ Vân Đình sẽ không có gánh nặng nữa, Dịch Nan cảm thấy mình quả thực là quá chu đáo, cô dặn dò Hạ Vân Đình mau ăn con cá đã hâm nóng đi, sau đó liền nằm nghiêng xuống.
Hạ Vân Đình nhìn bóng lưng Dịch Nan, trong lòng vô cùng mất mát, khoảnh khắc vừa rồi trong lòng anh trộm vui mừng, có phải mình có một tia cơ hội hay không, nhận ra mình buột miệng nói ra suy nghĩ bỉ ổi này, trong lòng anh lại vô cùng áy náy, không còn mặt mũi nào đối mặt với Dịch Nan.
Mọi chuyện vốn dĩ là không thể nào, trước kia là vậy, bây giờ cũng vậy, Hạ Vân Đình cười tự giễu, dựa vào cây cột ở cửa ngồi cả đêm.
Ngày hôm sau, Dịch Nan bị tiếng chim hót bên ngoài đ.á.n.h thức, trong miếu thổ địa không thấy bóng dáng Hạ Vân Đình, mà trên mặt đất trước mặt cô đặt một con cá nướng được gói bằng lá cây, Dịch Nan cầm lên xem, chính là con cá tối qua, Dịch Nan nhíu mày, Hạ Vân Đình tối qua vậy mà cái gì cũng không ăn?
Lúc này Hạ Vân Đình bưng một cái lá to đựng đầy quả dại đi vào, thấy Dịch Nan tỉnh anh đưa quả trong tay cho cô nói: "Ăn chút đi, lát nữa phải lên đường rồi, đường xá xung quanh đều bị chặn, chúng ta chỉ có thể trèo qua sườn núi đối diện, dưới chân sườn núi chính là Vương Gia Thôn, theo tôi quan sát tạm thời sẽ không mưa nữa, chúng ta phải đến nơi trước khi trời mưa."
Dịch Nan gật đầu, cô nhìn về phía Hạ Vân Đình: "Anh không ăn chút gì sao?"
Hạ Vân Đình lắc đầu: "Tôi ăn rồi, cô ăn đi."
Dịch Nan lót dạ xong hai người liền lên đường, suốt dọc đường Hạ Vân Đình cau mày, trán rịn mồ hôi, Dịch Nan hỏi thăm anh cũng nói không sao, nhìn bóng lưng bước đi vững vàng của anh, Dịch Nan chỉ có thể nén nghi ngờ xuống.
Khi đi qua một bụi cỏ, Hạ Vân Đình đột nhiên nhận ra điều gì, anh quay đầu hô lớn: "Cẩn thận!"
