Thập Niên 80: Người Thân Ở Hải Ngoại Của Pháo Hôi Văn Niên Đại Đã Về Rồi - Chương 118
Cập nhật lúc: 17/01/2026 16:19
John cười ha hả rồi lái xe đi mất.
Mắt người nhà họ Tô rất tinh, họ phát hiện người bạn gái bên cạnh ghế lái của ông ta lại đổi người khác rồi. Quan trọng là người ta còn làm chuyện đó một cách công khai, chẳng hề lén lút hay né tránh gì cả.
Phó tổng Phan cũng nhìn thấy mấy người họ, bước tới hỏi: “Mọi người ăn cơm chưa?”
Tô Tiến Sơn vội vàng đáp: “Ăn rồi ạ, chiều tan làm là chúng tôi ăn luôn. Chúng tôi vừa đi dạo một lát, lát nữa ca đêm chúng tôi lại tiếp tục đi học.”
Phó tổng Phan cười nói: “Không cần phải liều mạng như vậy đâu, mọi người chỉ đến để học thôi, không cần phải tăng ca.”
“Có cơ hội được học hỏi thêm, chúng tôi không thể lãng phí thời gian được. Dù sao về sớm cũng không ngủ được. Chúng tôi không thể phụ lòng sự chăm sóc này của Phó tổng Phan.”
Trong lòng Phó tổng Phan cảm thấy hài lòng.
Ban đầu ông còn lo lắng người thân của Tô tổng ở nông thôn hẻo lánh sẽ thô lỗ, không hiểu chuyện, gây ra nhiều phiền phức cho mình.
Không ngờ mọi người lại rất hiểu chuyện.
Điều này khiến ông không nảy sinh cảm giác chán ghét nào cả. Mặc dù việc giúp đỡ Tô tổng là chuyện đương nhiên ông sẵn lòng làm, nhưng quá trình giúp đỡ đó có vui vẻ hay không cũng rất quan trọng.
Sau khi chào hỏi xong, cả gia đình họ Tô quay trở lại vị trí làm việc của mình để học tập.
Tô Bảo Linh cảm thấy rất vui vẻ ở vị trí làm việc. Mọi người biết cô đến để học nên đều đối xử với cô rất hòa nhã. Hơn nữa trong mắt người khác, cô còn là người thân của bạn của ông chủ vải vóc, có tầng quan hệ này mà vẫn dễ gần như vậy, nên càng chẳng có ai gây sự với cô.
"Ông chủ vải vóc" chính là John Brown, vì mọi người biết ông ta họ Brown nên sau lưng đều gọi là ông chủ vải.
Vì sự nhiệt tình của mọi người nên Tô Bảo Linh rất thích bầu không khí ở đây.
Ban đầu, cô còn lo lắng người khác sẽ suy đoán tại sao lớn chừng này rồi mà cô vẫn chưa có đối tượng, sau đó sẽ truy hỏi đến cùng về quá khứ của cô, rồi cô có nên nói ra sự thật hay không.
Nhưng mà chẳng có ai hỏi cả.
Bởi vì công nhân trong xưởng phổ biến cũng tầm tuổi cô, mà ở cái tuổi này độc thân là chuyện bình thường, trong mắt họ, đây mới là độ tuổi ngoài đôi mươi thôi mà. Trẻ trung biết bao.
Có một công việc riêng, có thể ở ký túc xá, mỗi tháng nhận lương. Ai mà vội vàng tìm đối tượng làm gì chứ?
Mọi người có chỗ dựa vững chắc nên đối với việc tìm đối tượng không còn cảm thấy cấp bách nữa. Ai gặp được tình yêu thì kết hôn sớm, ai chưa gặp được cũng không vội. Dù sao trong xưởng đông người, muốn tìm đối tượng cũng rất thuận tiện.
Hơn nữa thời gian tăng ca nhiều, ai nấy đều mệt rã rời, làm gì còn tâm trí đó nữa.
Họ không chỉ thấy ngoài đôi mươi độc thân là bình thường, mà còn thấy việc yêu đương rồi chia tay cũng là chuyện thường tình.
Nói tóm lại, Tô Bảo Linh phát hiện ra rằng, về mặt tư tưởng, mọi người có sự khác biệt rất lớn. Những chuyện mà cô cho là hệ trọng thì trong mắt người khác lại chẳng có gì lạ lẫm.
Mới đến được vài ngày, Tô Bảo Linh cực kỳ muốn biết những người này rốt cuộc có thực sự không quan tâm hay không, cô không nhịn được bèn thử lấy chuyện quá khứ của mình ra làm một câu chuyện kể để thăm dò, cô tìm cơ hội nói: “Ở quê tôi có một người...”
Cô kể lại những lời đồn thổi ác ý của người khác. Dù sao sự thật chẳng ai biết rõ, nhưng thứ khiến cô khổ sở bấy lâu nay chính là những lời đồn.
Tổ trưởng ca sản xuất nghe xong thì cười ha hả: “Chuyện này thì có là gì đâu? Chẳng phải chỉ là nhìn trúng một người đàn ông, muốn yêu đương với anh ta, dùng lợi ích để đổi lấy sự đồng ý của anh ta rồi bị anh ta tố cáo sao? Mấy hôm trước tổ trưởng lớp bên cạnh còn dùng lợi ích lừa nữ công nhân yêu đương với mình kìa, bị người ta kiện lên đến chỗ quản lý, anh ta bị bãi chức tổ trưởng rồi. Nhưng người ta vẫn cứ hiên ngang đi làm đấy thôi, chuyện này có đáng là bao?”
Lại có người kéo tay Tô Bảo Linh hỏi: “Cái anh chàng đó có đẹp trai không? Nếu không thì sao lại bị người ta nhìn trúng được chứ?”
Tô Bảo Linh hồi tưởng lại một chút: “Cũng được ạ.” Hiện tại nghĩ đến khuôn mặt của Tề Lỗi là cô thấy buồn nôn.
“Chắc chắn là trông cũng phải được rồi. Cô nói xem đàn ông mà đẹp trai thì phụ nữ nhìn trúng chẳng phải là chuyện bình thường sao, có gì mà xấu hổ chứ? Ông chủ vải của chúng ta thay bạn gái xoành xoạch đấy thôi, chúng ta cũng đâu có cười nhạo ông ta. Cô không biết bao nhiêu người hâm mộ ông ta đâu.”
“Cái gì mà cưỡng ép với chả không cưỡng ép, cũng đâu có trói anh ta lên giường đâu.” Một người đã kết hôn mạnh dạn phát biểu.
Lại có một nam công nhân cảm thán: “Nếu tôi mà giàu có như ông chủ vải, tôi cũng tìm bạn gái xinh đẹp. Cái cô con gái Đại đội trưởng mà cô nói ấy, nói cho cùng là do ông bố quan chưa đủ lớn, chứ nếu đổi lại là con gái Thị trưởng xem, cô xem anh chàng kia có dám kiện không. Bảo đảm là sẽ thu dọn đồ đạc ngay, đi làm rể hào môn luôn ấy chứ.”
Tô Bảo Linh: ...
Dưới sự xung kích của các tư tưởng bên ngoài, suy nghĩ của mọi người cũng dần dần thay đổi. Trong mắt nhiều người, gia đình có điều kiện tốt, kinh tế vững vàng muốn tìm một đối tượng vừa ý là chuyện hết sức bình thường.
Bất kể theo lẽ thường thì điều này có đúng hay không, tóm lại là những người xung quanh Tô Bảo Linh hiện giờ đều thấy chuyện đó rất bình thường.
Cho dù có là một tin tức sốt dẻo thì cũng chỉ mới nổi lên được hai ngày là hết hứng thú bàn tán. Qua vài ngày là quên sạch. Ai mà rảnh rỗi đem ra nhai đi nhai lại mãi chứ.
Dù sao thì hiện tại Tô Bảo Linh bị những người này ảnh hưởng, cũng dần cảm thấy chuyện của mình thực sự chẳng to tát gì nữa.
Đám người ở quê bàn tán chẳng qua là vì họ thiếu hiểu biết, cả ngày rảnh rỗi nên chỉ biết nhai lại mấy chuyện cũ rích thôi.
Một người có kiến thức như mình thì tốt nhất là đừng chấp nhặt với họ.
Đột nhiên, cô không những không thấy xấu hổ nữa, mà trái lại còn nảy sinh một chút cảm giác ưu việt nhàn nhạt.
...
Tô Tuần đã bắt đầu tìm kiếm nhà cửa ở Hải Thành.
Cô không chỉ muốn mua biệt thự kiểu Tây (đại dương phòng), mà còn hy vọng có một cái sân nhỏ để sau này đỗ xe cho tiện.
Kiểu nhà như vậy thì rất khó gặp.
May mắn là có những người bạn mới quen giúp đỡ để ý, cộng thêm việc Chủ nhiệm Ngô đã giúp cô đ.á.n.h tiếng với bên cục quản lý nhà đất, vì vậy nguồn nhà cũng trở nên dồi dào hơn.
Tô Tuần đã xem qua vài căn nhà, nói thật lòng thì đối với một người chưa từng được ở biệt thự hào hoa như cô, căn nhà nào cô cũng thấy cực kỳ thích.
Cảm thấy được sống trong đó chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.
Nhưng sau khi xem nhiều, nghe người giới thiệu giải thích về cái tốt cái xấu của căn nhà, cô cũng dần hiểu ra một chút chuyên môn bên trong.
Biết rằng không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài hào nhoáng của căn biệt thự mà còn phải khảo sát từ nhiều phía.
Xem nhiều rồi thì cũng biết cách lựa chọn.
Cuối cùng cô đã nhắm trúng một căn biệt thự kiểu Tây nằm ở quận Hoàng Phố, có sân nhỏ, rất tiện cho việc trồng hoa và uống trà. Bên ngoài sân có chỗ đậu xe chuyên dụng. Ngôi nhà có một sân thượng, nếu muốn mời bạn bè tụ tập tiệc tùng gì đó cũng không thành vấn đề.
