Thập Niên 80: Người Thân Ở Hải Ngoại Của Pháo Hôi Văn Niên Đại Đã Về Rồi - Chương 120

Cập nhật lúc: 17/01/2026 16:19

Tuy nhiên cô không thể nói là để tiết kiệm tiền được: “Đang định thay đây, nhưng đồ nội thất trên thị trường tôi đều không thích, tôi định mời nhà thiết kế thiết kế riêng một bộ nội thất phù hợp với căn nhà này. Bây giờ tôi cũng lười bày vẽ thêm, dù sao cũng chưa định dọn vào ở ngay.”

Cậu ấm nhà xưởng nội thất lập tức nói: “Em còn đang định tặng chị một bộ đây. Nhưng mà chắc cũng phải lâu lắm, đồ nội thất nhà em vẫn chưa xuất khẩu sang Hoa lục.”

Tô Tuần cười nói: “Cảm ơn tấm lòng của cậu, sau này tôi mua nội thất nhất định sẽ tìm nhà cậu. Đồ nội thất nhà cậu ở nước ngoài rất nổi tiếng, tôi nhớ một khách sạn mà gia đình tôi đầu tư đã từng hợp tác rồi đấy.”

“Thật sao? Em cũng không biết nữa. Em và chị Tuần đúng là có duyên thật.” Cậu ấm nhà xưởng nội thất cười hớn hở.

Mặc dù không tặng được nội thất, nhưng mọi người cũng đều chuẩn bị quà cáp, ví dụ như một vài món đồ bày trí, tranh treo tường chẳng hạn.

Sau khi nhà cửa dọn dẹp xong xuôi, mọi người còn tổ chức một buổi tụ tập nhỏ trong nhà, ăn một bữa cơm tân gia.

Ban đầu còn có người đề nghị Tô Tuần tổ chức một buổi tiệc lớn, lúc đó chắc chắn sẽ rất náo nhiệt. Mọi người nhất định sẽ nể mặt mà đưa cả các bậc trưởng bối đến tham dự.

Tô Tuần tính toán chi phí xong bèn thôi.

Chủ yếu là cô thấy không cần thiết. Ăn một bữa cơm chẳng thể khiến người ta cho cô tài nguyên gì cả.

Thứ mọi người muốn là sự trao đổi lợi ích, mà Tô Tuần hiện tại trong tay chẳng có lợi ích gì có thể đem ra trao đổi cả. Cho nên bây giờ mời những con cáo già đó ăn cơm hoàn toàn là một vụ mua bán lỗ vốn.

Thế là cô bình thản từ chối: “Chỉ mua một căn nhà nhỏ thế này mà đã phiền hà mọi người ăn uống thì thật là quá rình rang rồi.”

Lời này mọi người đều rất thấu hiểu.

Nhà ai mà chẳng mua vài ba căn chứ? Thực sự là không nên cứ mua một căn lại mời khách một lần. Như vậy sẽ khiến các buổi tiệc của gia đình trở nên mất giá trị. Sau này có mời nữa người ta cũng chẳng muốn đến.

Lý Ngọc Lập làm xong thủ tục là mang theo các giấy tờ chứng minh, tức tốc bay đến Hải Thành ngay.

Cô cảm thấy bản thân bây giờ đúng là có tiền đồ thật rồi. Đi lại toàn bằng xe riêng hoặc máy bay.

Bởi vì sếp của cô, Tô tổng, là một người cực kỳ coi trọng thời gian.

Hoàn toàn không muốn đợi cô mất mấy ngày đi tàu hỏa tới đây.

Hận không thể bắt cô phải có mặt ngay lập tức.

Cho nên mới nói, đi theo một người sếp tốt quan trọng biết bao nhiêu.

Đến cả cấp trên cũ của cô là Giám đốc Chu cũng phải ngưỡng mộ ghen tị, hỏi cô ngồi máy bay là cảm giác thế nào.

Tóm lại là hiện giờ Lý Ngọc Lập đang ở thời kỳ huy hoàng rực rỡ nhất.

Cho đến khi tới căn nhà mới của Tô Tuần, nhìn thấy một hàng xe hơi nhỏ đỗ trước cửa nhà Tô Tuần, cô mới biết mình đúng là ếch ngồi đáy giếng.

Đi làm cho Tô tổng, ngồi máy bay chẳng phải là chuyện bình thường sao?

Xem kìa, đi lại toàn bằng xe hơi nhỏ thôi.

Toàn là xe nhập khẩu cả nhỉ.

Cô gõ cửa, người ra mở cửa là người quen Chu Mục. Lúc này cô mới yên tâm hẳn. May mà có người quen, nếu không cô còn lo mình gõ nhầm cửa nữa.

Chu Mục mở cửa xong thì lại giữ vẻ mặt không cảm xúc đứng trong phòng khách, luôn mắt canh chừng tình hình xung quanh.

Tuy trong nhà này không có người xấu, nhưng vạn nhất Tô tổng có lỡ chân vấp ngã thì cũng là một khả năng cần đề phòng.

Tô Tuần đang được mọi người vây quanh trò chuyện vui vẻ.

Vẫn là chuyện cũ nhắc lại, hỏi Tô Tuần chuyện cùng nhau làm ăn.

Sau khi những người này trở về nhà cũng không mù quáng đòi đầu tư ngay, mà đem chuyện này nói với người trong gia đình.

Các bậc trưởng bối nghe xong, mấy người trẻ tuổi cùng nhau đầu tư làm ăn sao? Chỉ là bỏ ra chút tiền tiêu vặt thôi, vậy thì đương nhiên là ủng hộ rồi.

Dù sao thì có việc gì đó để làm vẫn tốt hơn là học đòi thói xấu, suốt ngày ra ngoài ăn chơi lêu lổng.

Hồi còn ở nước ngoài, họ luôn lo lắng con cái sẽ theo chân đám người xấu, cả ngày chỉ biết đua xe tốc độ, hoặc tham gia vào các buổi tiệc tùng không lành mạnh.

Sau khi trở về, quả nhiên chúng nó ngoan ngoãn hơn hẳn.

Vẫn là môi trường trong nước thuần khiết hơn mà!

Dù sao thì trở về cũng là để khảo sát thị trường, con cháu trong nhà có tâm tư này thì đương nhiên là tốt rồi.

Vì vậy họ để lũ trẻ mặc sức mà chơi.

Chính vì thế mới có chuyện ngày hôm nay nhắc lại việc cũ. Họ đương nhiên có thể tự mình lập nhóm, nhưng chẳng ai muốn đứng ra cầm đầu cả. Bởi vì nếu lỡ lỗ vốn thì đó là chuyện rất dễ làm mếch lòng người khác.

Tiền tiêu vặt thì cũng là tiền mà. Để tiền tiêu vặt của mọi người bị lỗ mất thì sau này gặp mặt sẽ khó xử biết bao? Đến lúc đó có khi còn bị các bậc trưởng bối mắng mỏ nữa.

Vì vậy mọi người vẫn mong đợi Tô Tuần giúp đỡ.

Dù sao Tô Tuần cũng đang đầu tư làm ăn rồi, lại hiểu rõ môi trường đầu tư trong nước. Hơn nữa cô có độ tự do cao, người nhà không quản thúc nhiều. Kiểu người như cô là thích hợp nhất để cầm đầu.

Lần này Bao Phi Dương không còn hớt tay trên nữa, anh ta đương nhiên cũng biết Tô Tuần cũng mong muốn xây dựng các mối quan hệ xã hội. Bởi vì tuy gia đình Tô Tuần đầu tư nhiều nhưng do quanh năm không tiếp xúc với người ngoài nên thực tế ở nước ngoài họ không có các gia tộc qua lại thân thiết.

Bao Phi Dương cho rằng điều này là do ông nội của Tô Tuần xuất thân là công nhân Hoa kiều, bẩm sinh đã lạc lõng với các gia tộc tư bản như họ, do đó mới nhiều năm không giao thiệp. Nhưng Tô Tuần là đời thứ ba của nhà họ Tô rồi, tư tưởng chắc chắn đã thay đổi, có tâm muốn hòa nhập vào vòng tròn này.

Vậy thì anh ta cũng chẳng dại gì mà vì chút quan hệ này mà đi đắc tội với Tô Tuần. Bản thân anh ta chỉ là con thứ hai trong gia tộc, việc gì phải đối đầu với một cô con gái độc nhất nhà người ta chứ?

Tô Tuần cũng chẳng vội vàng, nhà xưởng của cô vẫn còn đang xây dựng kìa, bản thân còn chưa khởi công nữa, nên không vội dẫn đám trẻ đi đầu tư.

Hơn nữa nếu mình tỏ ra đồng ý quá dễ dàng thì sau này người khác lại nảy sinh suy nghĩ khác.

Mấy đứa nhỏ này đừng thấy lúc này gọi "chị Tuần" ngọt xớt thế kia, chứ trong lòng tính toán gì thì chẳng ai nói trước được.

Lẽ nào Tô Tuần lại xem thường chúng nó?

Vài chục năm nữa, tới thời đại mà cô từng sống, đám nhóc này không chừng đều đã trở thành những "ông trùm" tư bản rồi cũng nên.

Bố mẹ bày sạp hàng vỉa hè mà con cái còn có thể sớm học được cách làm ăn.

Huống chi là những gia tộc đã mấy đời làm kinh doanh thế này?

Do đó Tô Tuần tỏ ra không mặn mà lắm: “Mọi người tìm Bao Phi Dương đi, đây là đề nghị của cậu ấy mà.”

Bao Phi Dương: ...

Anh ta cười xua tay: “Tôi đây không có dự án nào phù hợp với mọi người cả, hơn nữa tôi cũng không dám chắc chắn lời mà không lỗ. Tôi còn đang nghĩ nếu cô có dự án nào phù hợp thì tôi cũng muốn theo đầu tư một chút đấy.”

An Lị ôm cánh tay Tô Tuần: “Chị cứ dẫn chúng em chơi cùng đi mà. Tụi em chỉ góp vốn thôi, hứa là sẽ không can thiệp hay chỉ tay năm ngón gì đâu. Tụi em đều rất biết điều mà.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 80: Người Thân Ở Hải Ngoại Của Pháo Hôi Văn Niên Đại Đã Về Rồi - Chương 115: Chương 120 | MonkeyD