Thập Niên 80: Người Thân Ở Hải Ngoại Của Pháo Hôi Văn Niên Đại Đã Về Rồi - Chương 312
Cập nhật lúc: 18/01/2026 12:32
Tiểu Chu ngẩn ra: "Hả, sao anh ấy không nói với em nhỉ?"
"Chuyện chưa định đoạt thì đương nhiên sẽ không nói với cô." Tô Tuần nói xong liền mỉm cười nhìn cô: "Sau này hai anh em cô làm việc cùng một chỗ, sẽ tiện cho việc trò chuyện tán gẫu rồi."
Tiểu Chu nói: "Anh ấy chả thích nghe em nói đâu, toàn thích lên lớp dạy bảo em thôi."
"Dạy bảo cô cũng là vì tốt cho cô thôi, sợ cô phạm lỗi." Tô Tuần nói xong, tiếp lời: "Nhưng Tiểu Chu này, hai người tuy là anh em, nhưng bình thường những chuyện trong công việc thì không được nói năng lung tung đâu nhé."
Dù hai người đều là trợ lý, lại đều là những người đích thân làm việc cho mình, nhưng Tô Tuần cũng phải gõ cửa những người bên cạnh, đừng có nghĩ đến việc lợi dụng mối quan hệ này mà gây chuyện.
Ví dụ như cô gặp vị khách nào, nói câu gì, về nhà cái là buôn chuyện ra ngoài hết.
Đường Miêu căng thẳng nhìn Tiểu Chu. Tuy cô đơn thuần nhưng cô không ngốc. Cô cũng nghe ra rồi, Tô tổng là đang sợ Tiểu Chu cái gì cũng kể với anh trai cô ấy đấy.
Tiểu Chu cũng là một người lanh lợi, nghe Tô Tuần nói vậy, lập tức đáp: "Tô tổng, em giữ bí mật giỏi lắm ạ. Trước đây khách sạn chúng em họp những cuộc họp quan trọng cũng phải ký thỏa thuận bảo mật mà. Từ khi theo chị làm việc, em chưa bao giờ kể chuyện của chị với anh ấy cả. Trợ lý Lý đã dạy em rồi, ở bên cạnh chị thì miệng phải kín."
Nói đến chuyện tại sao Tô Tuần lại thích Tiểu Chu, thì vẫn là thích cái sự lanh lợi này của cô ấy.
Tô Tuần cười nói: "Tôi biết mà, nếu cô không thể hiện tốt, sao tôi lại đề bạt cô chứ? Cô đi công tác bên này, chuyện học hành có bị trễ nải không?"
Tiểu Chu vội nói không trễ nải, vì là lớp buổi tối nên cũng không quá chú trọng chuyện chuyên cần hay không, chỉ cần thi qua là được. Nên thỉnh thoảng nghỉ học cũng không sao. Cô tự mình đọc sách giáo khoa trước. Chỗ nào không hiểu thì gọi điện hỏi giáo viên. Không trễ nải gì ạ.
Tô Tuần mỉm cười gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa. Tiểu Chu thì khá căng thẳng, sau đó thầm nghĩ quay về phải mắng anh trai cô một trận. Vì chuyện của anh ta mà làm cô sợ muốn c.h.ế.t.
Cứ tưởng Tô tổng không cần cô nữa chứ.
Thế thì cô khóc thật đấy. Chỗ của Tô tổng tốt biết bao nhiêu, chưa nói đến chuyện tiền lương cao, mà chỉ riêng chuyện mở mang tầm mắt thôi đã là thứ không nơi nào đổi được rồi. Một người chưa từng học đại học như cô, được nhìn thấy thế giới rộng lớn như vậy, không bao giờ muốn quay lại xó xỉnh nào đó để trú ngụ nữa.
Buổi chiều Tô Tuần ngủ trưa, cô liền về phòng đọc sách, Đường Miêu ở cùng phòng với cô đang ngủ cũng lấy sách ra xem. Còn lấy ra một bộ kim bạc.
Tiểu Chu nhìn mà mắt tròn mắt dẹt.
"Có hiệu quả thật không đấy? Những thứ trên này cậu nhìn có hiểu không? Trời đất ơi, cậu đừng có tự châm hỏng mình nhé." Tiểu Chu thực sự lo lắng.
Trước đây Đường Miêu xem sách y thuật còn khá bình thường, cùng lắm là đọc sách nhiều thôi. Dạo gần đây không biết phát điên cái gì, lại đi hiệu t.h.u.ố.c mua một bộ kim bạc về, tự châm cứu lên người mình luôn.
Đường Miêu cười nói: "Không sao đâu, những thứ trên này đơn giản lắm mà. Cứ chiếu theo trên này mà châm chắc là không có vấn đề gì. Đợi tớ nhận mặt các huyệt vị thuần thục rồi, tớ có thể..." Câu nói sau cô không nói ra.
Tiểu Chu nhìn vẻ mặt tự tin của cô, thầm nghĩ: Cậu tưởng cậu là thần y chắc, còn bảo là đơn giản.
Cái này rõ ràng nhìn như thiên thư ấy.
Thôi kệ đi, dù sao châm cũng là châm lên người Đường Miêu, không hại đến ai, cô cũng không quản nữa. Giờ áp lực của cô cũng lớn lắm.
Tô Tuần thức dậy sau giấc ngủ trưa, liền gọi điện cho John. Buổi tối hai người hẹn nhau ăn một bữa cơm.
John cuối cùng cũng đợi được điện thoại của Tô Tuần. Lần trước Tô Tuần qua đây, mấy cái tên đáng ghét kia lại dám báo cho anh ta sai thời gian. Đợi đến khi Tô Tuần đến miền Nam anh ta mới biết. Thậm chí còn không đi đón được. Sau đó lại nói bận công việc nên mãi không gặp được mặt.
Trong điện thoại, John than vãn về đám Trần An Lợi một trận.
Tô Tuần nói: "Bây giờ họ đều đang bận rộn công tác rồi, cũng rất vất vả. Anh đừng chấp nhặt với họ nữa. Buổi tối ăn cơm rồi nói chuyện tiếp nhé."
Buổi tối, John đã đến chỗ hẹn từ rất sớm. Tô Tuần vì vấn đề an toàn cũng không muốn chạy nhảy lung tung bên ngoài. Mà chọn ăn cơm ngay tại khách sạn. Dù sao đây cũng là khách sạn tốt nhất ở đây rồi. Hà tất phải bỏ gần tìm xa chứ.
Lúc ăn cơm, Tô Tuần nói một chút về việc nhà máy điện t.ử sắp phát triển dây chuyền sản xuất mới để tiêu thụ. John dù sao cũng là một cổ đông, lần đầu bán sản phẩm đương nhiên cũng báo cho anh ta một tiếng. Tuy nhiên Tô Tuần biết anh ta không đáng tin cậy, nên cũng không nói quá rõ ràng.
May mà John cũng không đủ kiên nhẫn để nghe những thứ này, thế là xua tay: "Những việc này tôi đều không muốn quản. Cô phụ trách là được rồi. Dù sao cô chỉ cần nói là sẽ đưa tôi đi kiếm tiền thôi."
Tô Tuần nói: "Vậy được, sau này những việc này tôi sẽ tự mình xử lý. Đúng rồi John, hiện giờ anh đang ở đâu? Tôi muốn mua bất động sản ở đây, không biết anh có gợi ý gì hay không." Đây mới là mục đích chính của buổi gặp mặt với John ngày hôm nay.
Nơi này dù sao cũng không giống như thành phố Đông Châu, không có những bất động sản lớn do các gia đình quyền quý để lại. Ngược lại có một khu chung cư, nhưng Tô Tuần cũng không muốn ở nhà chung cư. Bên cạnh cô có quá nhiều người, không tiện. Tự mình xây nhà cũng được, nhưng phải chọn địa điểm. Không thể tự mình xây một mình được, tốt nhất là tụ tập cùng đám người giàu có này.
John nói: "Vấn đề này cô tìm tôi là quá đúng rồi, hồi tôi mới đến đây thực sự là rất bất tiện, không phải ở khách sạn thì cũng là ở công ty, thật sự là không thuận tiện chút nào." Anh ta phàn nàn một câu, rồi tiếp lời: "Sau đó tôi và mấy người bạn cùng nhau mua đất xây nhà. Biệt thự lớn. Có sân vườn, có hồ bơi, như vậy mới ở thoải mái được. Năm nay có hai gã thực sự không thích nghi được đã về nước rồi. Bất động sản của họ vẫn còn để trống. Nếu cô không chê gu thẩm mỹ của họ kém, tôi có thể bảo họ tặng cho cô."
