Thập Niên 80: Người Thân Ở Hải Ngoại Của Pháo Hôi Văn Niên Đại Đã Về Rồi - Chương 436

Cập nhật lúc: 21/01/2026 09:07

Sắc mặt Hạ Vân Phượng cũng không được tốt lắm, rất tiều tụy.

Là một người có chút đầu óc, cô tự nhiên biết lần này ảnh hưởng xấu đến mức nào.

Cô và em trai tự nhiên không thể đi gánh tội thay, thừa nhận là họ lợi dụng thủ đoạn không quang minh chính đại để chèn ép việc làm ăn của Tô Tuần. Nhưng trớ trêu thay mấy người đó chính là vì muốn lấy lòng cô và Vân Lôi nên mới làm như vậy. Mặc dù là tự ý quyết định, nhưng rốt cuộc là do Vân Lôi đã từng làm trung gian dắt mối nên mới có những chuyện sau này. Nếu không tại sao người ta lại vô duyên vô cớ chèn ép Tôn Khánh Lai? Trong mắt người ngoài sẽ không quản những chuyện khác, chỉ nói chị em nhà họ Hạ nhờ người làm việc, kết quả sự việc bại lộ, bắt người khác gánh tội thay.

Sau này cái danh tiếng của nhà họ Hạ dù có lớn đến đâu thì còn bao nhiêu người thật lòng giúp người nhà họ Hạ làm việc nữa?

Còn không biết bố biết chuyện này xong sẽ thế nào.

"Vân Lôi, bây giờ đã không phải là chuyện chúng ta có làm hay không nữa rồi, mà là mọi người đều cho rằng chúng ta đã làm. Chỉ là không có bằng chứng mà thôi. Kết tội mới cần bằng chứng, nhưng trong lòng họ phán xét chúng ta thì không cần bằng chứng."

Hạ Vân Lôi nghe thấy lời này, trong lòng cũng phiền muộn. Anh ta xưa nay không sợ trời không sợ đất, nhưng cũng không chấp nhận được việc bị người ta oan uổng. Chuyện đã làm thì thôi, chuyện chưa làm sao lại tính cho anh ta chứ?

Tô Tuần kia chắc chắn đang âm thầm cười nhạo anh ta.

Nghĩ đến thôi đã thấy nghiến răng nghiến lợi rồi.

Nhưng có tức giận thế nào cũng vô dụng, chỉ có thể chấp nhận thôi, anh ta buồn bực nói: "Chuyện này chỉ là một hiểu lầm thôi, em cũng hỏi anh Tần rồi, anh ấy cũng không nói gì cả. Chỉ nói là có ân oán với Tôn Khánh Lai, giờ náo thành thế này, cũng không biết làm sao."

Hạ Vân Phượng thở dài: "Vân Lôi, qua chuyện lần này chị cứ tự hỏi liệu Tần Hải Dương này thật sự không có vấn đề gì sao? Ví dụ như những người đó nghi ngờ anh ta là hôn phu của chị, chuyện như vậy sao có thể tùy tiện phỏng đoán chứ?"

Hạ Vân Lôi nói: "Có một số người cứ thích tùy tiện suy đoán quan hệ nam nữ, chị và anh Tần thanh thanh bạch bạch, nhưng đi cùng nhau thì dễ bị người ta hiểu lầm thôi."

"Hiểu lầm là một chuyện, nhưng sao lại hiểu lầm là hôn phu?" Hạ Vân Phượng cũng vì chuyện này mà trong lòng có chút nghi ngờ. Không thể phủ nhận, cô từng rất tán thưởng phẩm tính và tầm nhìn của Tần Hải Dương. Thậm chí từng cân nhắc ngắn ngủi việc để người này ở rể nhà họ Hạ, nhưng sau đó tiếp xúc cũng phát hiện Tần Hải Dương không giống người sẵn lòng ở rể, cô liền từ bỏ ý định đó. Nhưng những chuyện này cô tuyệt đối chưa từng nói ra ngoài.

Cô thở dài: "Cho dù không nói đến chuyện này, chỉ riêng chuyện đối phó với Tôn Khánh Lai thôi, hắn chắc chắn cũng đã ám chỉ rõ ràng với những người đó, nếu không ai lại đi làm chuyện tốn công vô ích chứ?"

Hạ Vân Lôi ngẩn ra một lúc, sau đó nói: "Nhưng ân oán của chúng ta với Tô Tuần, rất nhiều người ở Hải Thành đều biết, chuyện Tô Tuần đầu tư cho Tôn Khánh Lai, rất nhiều người ở Hải Thành cũng biết. Liệu có phải vì chuyện này mà khiến những người đó hiểu lầm là ý của em, nên đã tự ý giúp em chèn ép Tô Tuần không?"

Hạ Vân Phượng nhìn anh ta: "Vân Lôi, danh tiếng của em vẫn chưa lớn đến mức đó đâu, chắc chắn là vì có người đã bày tỏ ý định này một cách rõ ràng, đưa ra một chút hứa hẹn. Vân Lôi, có lẽ lúc mới quen biết chúng ta Tần Hải Dương thật sự không mưu cầu gì, nhưng sau khi bị Tô Tuần cướp mất đối tác sau này, hắn bắt đầu thay đổi rồi. Em xem, trước đây hắn chưa bao giờ nói chuyện làm ăn trước mặt chúng ta, sau này thì nói nhiều hơn rồi. Có lẽ là từ lúc đó bắt đầu đã thay đổi rồi."

Nói xong, cô cũng cảm thán: "Con người là sẽ thay đổi mà."

Được chị nhắc nhở như vậy, Hạ Vân Lôi cũng không khỏi nhớ lại những chuyện này. Hạ Vân Lôi có chút không muốn chấp nhận sự thật này, anh ta thật sự coi Tần Hải Dương là anh em mà đối đãi.

Từ nhỏ đến lớn, những người chơi cùng anh ta đều là vì tiền, chỉ có Tần Hải Dương là ngay cả tiền cũng không cần.

Hơn nữa trong quá trình hai bên chung đụng, Tần Hải Dương cũng chưa bao giờ giống như những người khác nịnh bợ a dua, ngược lại thái độ rất tùy ý, anh ta cũng là lần đầu tiên cảm thấy có một người bạn giao thiệp bình đẳng là vui vẻ biết bao. Hơn nữa bản thân Hạ Vân Lôi từ nhỏ đến lớn cũng biết mình chẳng được tích sự gì, ở nhà ngay cả năng lực kế thừa gia nghiệp cũng không có. Cho nên thỉnh thoảng Tần Hải Dương tìm anh ta than vãn, anh ta giúp Tần Hải Dương giải quyết rắc rối thì thấy rất có thành tựu.

Kết quả bây giờ nói cho anh ta biết, Tần Hải Dương có lẽ chính là cố ý lợi dụng anh ta và chị gái, Hạ Vân Lôi thật sự không chấp nhận nổi. Chẳng phải điều đó chứng minh anh ta thực sự rất ngu ngốc sao?

"Chị, anh Tần thực sự là hạng người như vậy sao? Nếu hắn có tâm tư này, sao không sớm bảo chúng ta giúp hắn làm ăn chứ? Chẳng phải điều này tốt hơn là chèn ép Tôn Khánh Lai sao? Em nghĩ mãi không thông mà."

Đừng nói em trai nghĩ không thông, ngay cả Hạ Vân Phượng cũng thấy nghĩ không thông đây này. Có nhân mạch này dùng để kiếm tiền không tốt sao?

Chèn ép Tôn Khánh Lai có tác dụng gì chứ?

Cả Trung Quốc có biết bao nhiêu xưởng nội thất chứ, chèn ép Tôn Khánh Lai có ích lợi gì?

Cả hai đều nghĩ không thông, nhưng cũng không muốn đi tìm Tần Hải Dương hỏi cho rõ nữa. Lần này náo thành thế này, chị em hai người thực sự không có tâm trí gặp Tần Hải Dương. Cho nên hai người ngay cả điện thoại của Tần Hải Dương cũng không nghe.

Trong lòng đã có nút thắt rồi, có chung đụng thế nào cũng không thấy tự nhiên.

Hạ Vân Phượng sợ em trai Hạ Vân Lôi lại ra ngoài, còn đặc biệt trông chừng anh ta, đồng thời chuẩn bị đưa anh ta về thủ đô.

Hai người đã ở đây hai tháng rồi, những việc cần làm cũng đã làm xong, vốn dĩ đã có thể về thủ đô rồi, giờ có thêm chuyện này, về rồi cũng chẳng biết nói thế nào, chỉ mong bố ở xa tận thủ đô không biết chuyện này. Xem ý của cục trưởng Hoàng kia cũng là muốn xử lý riêng tư. Sẽ không làm ầm lên.

Trưa ngày thứ hai, chị em hai người vẫn đang ăn cơm một cách vô vị thì chuông cửa nhà reo.

Bảo mẫu đi mở cửa, Hạ Ngọc Khôn mặt đen như nhọ nồi bước vào.

Bảo mẫu vốn dĩ làm việc ở nhà từ trước, lần này đi theo chị em hai người tới Hải Thành nên nhận ra Hạ Ngọc Khôn. Chào một tiếng "Hạ tiên sinh".

Hạ Ngọc Khôn bước vào, cũng làm chị em hai người kinh sợ.

Hạ Vân Phượng bước tới: "Bố, sao bố lại tới đây?"

Hạ Ngọc Khôn lườm cô một cái, đi ngang qua cô, bước tới chỗ con trai.

"Bố..." Hạ Vân Lôi một tiếng bố còn chưa gọi xong, đã bị Hạ Ngọc Khôn tát cho một cái nảy đom đóm mắt.

Bảo mẫu và Hạ Vân Phượng đều c.h.ế.t lặng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.