Thập Niên 80: Người Thân Ở Hải Ngoại Của Pháo Hôi Văn Niên Đại Đã Về Rồi - Chương 472
Cập nhật lúc: 21/01/2026 09:12
Những nghiên cứu viên được phái ra ngoài này, ở viện nghiên cứu vốn dĩ không thuộc diện đặc biệt ưu tú, không được coi trọng. Muốn tham gia dự án lớn là chuyện không thể. Không tham gia được dự án lớn thì đương nhiên không nhận được tiền thưởng.
Nói không ngoa, bao lì xì lần này còn nhiều hơn cả số tiền tiết kiệm bao nhiêu năm qua của họ.
Không ngờ đấy, loại dự án chẳng ai muốn tham gia này, thu nhập lại cao đến vậy...
Tô Tuần nhìn biểu cảm hài lòng của mọi người, trong lòng đương nhiên cũng thấy vui.
Cô cũng biết, nhiều người không hiểu rõ về phòng nghiên cứu của cô, nên rất nhiều người không biết nơi này, mà có biết cũng không muốn đến.
Việc Tô Tuần cần làm bây giờ là để mọi người biết rằng, đến đây không hề chịu thiệt. Đến một lần là lại muốn đến tiếp.
Sau này lại càng muốn ở lại đây.
Đối với việc đào tường khoét vách thế này, Tô Tuần cũng không thấy có vấn đề gì. Công ty của cô mở ở Hoa Quốc, sau này cũng sẽ tiếp tục phát triển ở Hoa Quốc. Cô nghiên cứu ra kỹ thuật, so với việc Hoa Quốc tự mình nghiên cứu thì có gì khác nhau chứ?
Biết đâu cô còn tìm được vài nhân tài bị vùi lấp thì sao.
Thế là những nghiên cứu viên đã được thỏa mãn về tinh thần và vật chất này được Tô Tuần sắp xếp người đưa lên máy bay về nhà.
Ngoài người của viện nghiên cứu được Tô Tuần đích thân phát tiền thưởng, người lập công lớn nhất trong số các bảo vệ cũng được đích thân nhận tiền thưởng từ tay Tô Tuần.
Trong số các bảo vệ, người lập công lớn nhất là thành viên của nhóm trinh sát ngầm đã phát hiện ra đối tượng khả nghi ở Đông Châu lần trước.
Cả nhóm trinh sát ngầm này đều nhận được không ít tiền, người đầu tiên phát hiện ra vấn đề nhận được nhiều nhất, bao lì xì đỏ ch.ót trị giá năm mươi nghìn tệ. Đây cũng là mức thưởng hạng nhất trong chế độ khen thưởng bảo vệ mới được Tô Tuần thiết lập.
Bởi vì nếu thật sự để đối phương gài bẫy t.h.u.ố.c nổ thành công, thì người c.h.ế.t không chỉ có một mình Tô Tuần.
Thái độ làm việc tỉ mỉ, năng lực nghiệp vụ xuất sắc của thành viên này đã giúp anh trở thành người đầu tiên nhận được khoản tiền thưởng này.
Anh nhận được sự ngưỡng mộ của tất cả đồng nghiệp.
Năm mươi nghìn tệ tuy không thể so với khoản tiền thưởng khổng lồ của nhà họ Mạnh, nhưng chuyện của nhà họ Mạnh là cần vận may, rất ít người có được vận may đó, và cả đời có khi chỉ có một lần duy nhất. Nhưng tiền thưởng Tô tổng đưa thì lại khác, là năm nào cũng đưa. Hơn nữa dù cả năm không có chuyện gì xảy ra, mọi người cũng có thể nhận được một khoản tiền gọi là tiền thưởng "an toàn tuyệt đối". Tính ra bảo vệ ở mức cơ bản nhất, thu nhập hằng năm cũng được sáu nghìn tệ. Hơn nữa đây là thu nhập thuần, kiểu như bao ăn bao ở bao quần áo. Cho nên thu nhập cao cũng khiến các bảo vệ tuy ngưỡng mộ mấy "đứa con cưng của ông trời" may mắn kia, nhưng cũng sẽ không nảy sinh tâm lý đố kỵ.
Bởi vì trong tình cảnh cuộc sống không lo âu, khao khát đối với tiền bạc cũng không còn rõ rệt như vậy.
Tất nhiên, nhận được nhiều tiền như vậy, mọi người vẫn rất vui vẻ. Họ đang bàn bạc xem nên tiêu khoản tiền này thế nào.
Phần lớn dự định vẫn là mua nhà, mua nhà ở thành phố. Ai có vợ rồi thì mua cho vợ một mặt bằng kinh doanh nhỏ. Ai chưa có vợ thì chuẩn bị về nhà lấy vợ, gầy dựng cuộc sống nhỏ.
Sau khi phát xong tiền thưởng, Chu Mục đến báo cáo tình hình với Tô Tuần.
Mấy người nhận được tiền thưởng khổng lồ lần trước, lần này đều không muốn nhận tiền thưởng Tô tổng đưa nữa, cảm thấy quá nhiều rồi.
Tô Tuần nói: "Chuyện nào ra chuyện đó, không thể tính như vậy được."
Chu Mục lại nói: "Trong đó có ba người lần này định xin nghỉ việc về quê ăn Tết, sau Tết sẽ không đến nữa. Họ nói trước đây khi đi lính đã quanh năm không ở nhà, sau khi xuất ngũ để kiếm tiền nuôi gia đình cũng quanh năm không thể ở bên người thân. Giờ có tiền rồi, định về quê sắm sửa nhà cửa, làm chút kinh doanh nhỏ, ở bên cạnh chăm sóc gia đình, tiện thể bồi dưỡng con cái nên người."
Đây cũng là lẽ thường tình, mỗi người được chia khoản thưởng gần một triệu rồi. Số tiền này thật sự quá nhiều. Trong thời đại mà hộ vạn tệ còn rất nổi bật này, đây đúng là cấp bậc đại gia rồi. Có tiền rồi, ai cũng muốn sống một cuộc sống ổn định.
Tô Tuần gật đầu: "Dù vậy, phần thưởng đáng được hưởng vẫn phải trao cho họ. Không thiếu chút tiền đó. Hãy khuyến khích mọi người về nhà sống cho tốt, đừng vì có tiền mà vướng vào những thói hư tật xấu. Ai không biết làm kinh doanh gì thì cứ lên thành phố lớn mua bất động sản để cho thuê." Sau đó cô lại hỏi thêm một câu: "Trong ba người đó có Khương Tùng Lâm không?"
Chu Mục đáp: "Không có anh ấy, anh ấy không định về. Ngoài ra còn một người nữa định ở lại, muốn điều chuyển công tác, định xin sang làm an ninh ở công ty bên Hải Thành. Sau đó sẽ đón cả nhà sang Hải Thành sinh sống."
Tô Tuần không có ý kiến gì: "Sau này những việc này anh cứ quyết định là được."
Chu Mục vâng dạ, tỏ ý đã biết. Nhưng trong lòng thầm hiểu, lần sau chắc chắn vẫn phải tiếp tục báo cáo. Chuyện quan trọng như an ninh, vẫn phải luôn cho Tô tổng biết những thay đổi, tránh để lâu ngày Tô tổng không yên tâm về anh.
Dù sao Tô tổng thật sự là một người vô cùng thận trọng.
Trong phòng nghỉ, Đường Miêu lại châm cứu chân cho Khương Tùng Lâm thêm một lần nữa.
Khương Tùng Lâm mới nói thật lòng, cảm thấy hình như chân thực sự có chuyển biến tốt. Vì dạo này không chỉ đi lại thấy thoải mái hơn nhiều, mà buổi tối đi ngủ cũng có thể cảm nhận được chỗ bị thương hơi phát nhiệt, âm ấm, rất dễ chịu. Trước đây vì bị thương, trời mưa và mùa đông đều sẽ đau nhức.
Đường Miêu nghe xong quả nhiên vô cùng vui sướng: "Tôi đã bảo là thành công mà, giờ thì anh tin rồi chứ."
Khương Tùng Lâm cười gật đầu, rồi hỏi Đường Miêu: "Đường Miêu, để cảm ơn cô, tôi muốn cho cô đi học. Cô có muốn tham gia thi đại học lại để vào đại học không?"
Đường Miêu sững sờ, ngẩng đầu nhìn anh, thấy Khương Tùng Lâm thực sự rất nghiêm túc, cô nói: "Tôi chữa chân cho anh là việc nên làm mà. Anh xem anh cứu ông chủ Mạnh, ông chủ Mạnh đưa anh nhiều tiền như vậy. Anh cứu tôi mà bị thương, tôi chẳng làm được gì cho anh cả."
Khương Tùng Lâm bảo: "Không thể tính như vậy được. Chẳng lẽ chúng ta cứu người chỉ vì tiền sao? Chuyện ông chủ Mạnh chỉ là ngoài ý muốn thôi."
Đường Miêu nói: "Anh giúp tôi, để tôi không thấy nợ anh. Vậy tôi giúp anh, anh cũng không nên thấy nợ tôi mới đúng."
Khương Tùng Lâm: "..."
Được rồi, cô bé này từ khi đi theo Tiểu Chu, cái miệng cũng học được cách lanh lợi rồi.
