Thập Niên 80: Người Thân Ở Hải Ngoại Của Pháo Hôi Văn Niên Đại Đã Về Rồi - Chương 484

Cập nhật lúc: 21/01/2026 09:13

Vốn dĩ tưởng rằng sếp Tần kia sẽ không đồng ý, kết quả người ta chẳng thèm câu nệ gì mà đồng ý luôn. Ngược lại làm cho cô thành kẻ tiểu nhân.

Vì nhà hàng này đã dùng danh nghĩa Lão Đức Trang nên Hứa Vịnh Mai đương nhiên là dốc lòng qua giúp đỡ để làm tốt nhà hàng này, cũng không làm nhục cái danh Lão Đức Trang. Cô đã xin nghỉ công việc phục vụ nhà hàng rồi.

Kết quả sếp Tần này lật lọng, nói là không can thiệp vào việc làm ăn của nhà hàng, cuối cùng lại không dung nổi cô, bảo cô về nhà trông con. Cô tức quá bèn gỡ luôn tấm biển hiệu xuống.

Giờ Hứa Vịnh Mai đang nén một cục tức, chỉ mong tự mình tích góp tiền cũng mở một quán ăn nhỏ, để Lý Tứ Kim quay lại làm ăn cùng cô. Tuy cô không học tay nghề tổ truyền của gia đình nhưng cũng không phải là hạng không biết gì. Quả trứng vịt trà này chính là một công thức của gia đình. Lúc trước cô chỉ nhìn qua mấy lần là đã học được rồi. Nay cô làm một cái sạp hàng mang ra bán, quả nhiên là buôn may bán đắt. Mỗi ngày cũng thu vào được mười mấy đồng. Trong dịp Tết lại càng bán chạy như tôm tươi, tích góp một hai năm là có vốn làm ăn nhỏ ngay.

Lúc này đang trong giờ làm việc, không có ai đến mua trứng nên cô đi đến sạp báo bên cạnh mua một tờ báo thong thả đọc.

Lần trước Hứa Vịnh Mai đã thấy một mẩu tin, một ông chủ xưởng gỗ một năm kiếm được cả triệu bạc mà bảo không làm là không làm nữa, hóa ra là được một ông chủ lớn đầu tư để làm mảng kinh doanh lớn hơn. Lúc đó cô đã vô cùng ngưỡng mộ rồi.

Đang nghĩ ngợi thì đột nhiên một cái tên quen thuộc xuất hiện ngay trước mắt.

Quảng cáo chiêu thương của Tầm Mộng Đầu Tư!

Xem xong, Hứa Vịnh Mai không ngồi yên được nữa, chạy đến bốt điện thoại gọi theo số điện thoại tư vấn bên trên.

Người gọi điện đương nhiên không chỉ có một mình Hứa Vịnh Mai. Trên đời này chưa bao giờ thiếu những người có ước mơ, cũng không thiếu những người tự tin.

Hơn nữa phương thức đầu tư này của Tô Tuần hiện tại đối với Hoa Quốc mà nói vẫn còn rất mới mẻ. Nó tương đương với việc trực tiếp bày ra cho mọi người thấy rằng tôi có tiền, bạn có ước mơ thì cứ đến đây.

Điều này đã chỉ ra một hướng đi rõ ràng cho nhiều người đang lạc lối, đó là nhận quỹ đầu tư từ Tầm Mộng Đầu Tư!

Ai mà không muốn trở thành Tôn Khánh Lai tiếp theo chứ?

Thế nên ngay trong ngày thông tin được đưa ra vào buổi sáng, đường dây điện thoại tư vấn chuyên dụng mà Giám đốc Chu thiết lập sắp bốc khói luôn rồi. Chỉ riêng tên các loại dự án đầu tư đã được ghi đầy một cuốn sổ nhỏ.

Giám đốc Chu đích thân sàng lọc một chút, thấy có một số dự án đúng là đang nằm mơ.

Ưu thế đầu tư được ghi lại là từng nấu cơm trong một nhà máy lớn, nhận được lời khen ngợi của lãnh đạo. Thấy mình có thể mở khách sạn lớn, tuyệt đối không thành vấn đề.

Lại có người đang làm đầu bếp trong một khách sạn quốc doanh, thấy tay nghề mình khá tốt, chắc chắn có thể mở một khách sạn lớn vượt qua cả khách sạn quốc doanh.

Vô lý nhất là có một người chưa từng nấu cơm, nhưng thấy mình mở nhà hàng chắc chắn sẽ có người đến ăn, chỉ cần có cơ hội là được.

"..."

Giám đốc Chu dù là lần đầu làm cái việc tìm dự án này nhưng anh ta cũng biết sếp Tô tuyệt đối sẽ không để mắt đến những thứ này. Mang những thứ này đến trước mặt sếp Tô đều là do anh ta Chu Đông Thăng vô dụng.

Cũng may không phải tất cả đều là đồ bỏ đi.

Trong số đó có một nhà từng mở cửa hàng bánh kẹo, trước đây cũng từng có chút danh tiếng.

Lại có một nhà làm tiệm mì nước mấy đời gia truyền, có công thức nước dùng đặc chế.

Lại có một nhà được gọi là khách sạn biển hiệu cũ Lão Đức Trang, tay nghề mấy đời. Ông nội bà ta còn từng được mời đến thủ đô làm yến tiệc quốc gia. Chuyện này thì không phải dạng vừa đâu.

Bên này, Tô Tuần và mọi người đã bàn bạc xong công việc rồi. Bữa trưa cũng ăn ở chỗ cô, buổi chiều còn uống trà chiều nữa.

Vì quá thoải mái nên khó tránh khỏi lại tán gẫu chuyện phiếm. Nói về tin tức của một số gia tộc ở Hải Thành.

Tô Tuần cũng nghiêm túc lắng nghe, dù sao giờ cô cũng là người trong vòng tròn này. Thế nên nghe được không ít chuyện bát quái. Trong đó chuyện khiến Tô Tuần lưu tâm nhất chính là tin tức về nhà họ Bao.

Lý Dương nói: "Nghe nói người thừa kế nhà họ Bao có khả năng sẽ thay đổi đấy, Bao Phi Dương đột nhiên nổi lên như cồn, đầu tư bên nước H, thể hiện một tay làm các bậc trưởng bối nhà họ Bao phải kinh ngạc."

Tôn Hiểu Quang nói: "Tôi cũng nghe bố tôi nói rồi, bảo anh ta gan thật lớn, nhưng thủ đoạn cũng thực sự rất tàn độc. Anh trai anh ta so với anh ta thì chẳng khác nào một con cừu nhỏ vậy."

Từ Manh nói: "Không nhìn ra được nha, trước đây tụ tập cùng bọn mình thấy cũng là một người khá bình thường mà."

Tô Tuần: "..."

Cô hỏi: "Bao Phi Dương sắp làm người thừa kế của gia đình rồi sao?"

Trần An Lợi nói: "Chúng tôi là nghe đồn vậy thôi, lúc Tết nghe các bậc trưởng bối nói chuyện, bảo Bao Phi Dương làm ăn sơn dầu ở nước H, trực tiếp dùng mấy thủ đoạn khiến cho các nhà máy sơn dầu lâu đời bên nước H đ.á.n.h trả không kịp. Nhưng cũng đắc tội người ta rồi, những thương nhân sơn dầu kia định tẩy chay anh ta, nhưng nhà họ Bao cũng đâu phải không có thủ đoạn, chú Bao đưa cho Bao Phi Dương một khoản tiền lớn để anh ta mở rộng đầu tư, giờ Bao Phi Dương sắp quay về mở nhà máy sơn dầu lớn rồi, chuẩn bị mở rộng việc làm ăn."

"Nói chung là quá tàn độc, gan cũng rất lớn, nhưng thủ đoạn đúng là thực sự rất tàn độc."

Tô Tuần: "..." Có thể không tàn độc sao? Đó chính là độc kế mà chính các tư bản lâu đời nước ngoài nghĩ ra đấy. Tâm huyết của biết bao nhiêu người mà lị.

Chỉ là không ngờ lại có hiệu quả này, cái gã Bao Phi Dương này sắp được làm chủ gia đình rồi. Tuy nhiên Tô Tuần thấy anh ta quả thực có năng lực làm chủ gia đình đó, kế hoạch tốt và khả năng thực thi phải đi đôi với nhau mới được.

Bao Phi Dương có thể dàn xếp được cục diện này thì đó là bản lĩnh của anh ta.

Hơn nữa giờ cũng không cần lo lắng Bao Phi Dương sẽ khai cô ra nữa. Cái gã này nếu muốn tranh quyền thừa kế thì phải giấu nhẹm chuyện này đi. Độc kế này chính là do anh ta Bao Phi Dương tự mình nghĩ ra, không liên quan đến người khác.

Buổi chiều mới nhắc tới Bao Phi Dương, buổi tối Tô Tuần đã nhận được điện thoại của Bao Phi Dương gọi tới rồi.

Nói là thật không khéo quá, anh ta đã ở miền Nam chuẩn bị đầu tư nhà máy sơn dầu rồi, còn định tìm Tô Tuần ôn lại chuyện cũ cơ, kết quả Tô Tuần lại đến Hải Thành mất rồi.

Tô Tuần nói: "Tôi cũng có dự án đầu tư, nhưng cũng phải chúc mừng Giám đốc Bao rồi."

Bao Phi Dương nói: "Haha, cũng phải cảm ơn sếp Tô nhiều lắm."

Tô Tuần nói: "Liên quan gì đến tôi đâu, chúng ta đã bao lâu không gặp rồi. Giám đốc Bao à, trí nhớ anh không tốt lắm nhỉ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.