Thập Niên 80: Người Thân Ở Hải Ngoại Của Pháo Hôi Văn Niên Đại Đã Về Rồi - Chương 548

Cập nhật lúc: 21/01/2026 09:20

"Những năm qua Lý lão chưa từng từ bỏ, vẫn luôn tìm kiếm các người. Sức khỏe cũng ngày một kém đi. Đây cũng là chấp niệm của ông ấy, ông ấy vẫn luôn cảm thấy chính mình đã hại c·hết các người."

Chu Mục nói: "Đây không phải lỗi của ông ấy."

"Tôi cũng đã khuyên như vậy, nhưng tâm bệnh của lão nhân gia thật khó tiêu tan. Nhất là chuyện này, nếu để ông ấy biết được, chỉ sợ ông ấy sẽ nghĩ quẩn mất. Cho nên chúng ta phải để ông ấy bình tĩnh lại đã, để ông ấy vui vẻ một chút. Ngày mai tôi sẽ đưa cậu đến nhận thân với ông ấy, trước hết hãy để sức khỏe của ông ấy tốt lên đã."

Chu Mục gật đầu.

Lúc Chu Mục về đến chỗ ở thì Khương Tùng Lâm đã đến chỗ anh rồi.

Nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác này của anh, trong lòng Khương Tùng Lâm cũng thấy khó chịu. "Tổng giám đốc Tô bảo tôi qua xem anh thế nào."

Chu Mục giọng khàn đặc nói: "Thay tôi cảm ơn Tổng giám đốc Tô. Tôi đã ổn hơn nhiều rồi, lúc bắt đầu tuy có rất khó chịu, nhưng những gì đã xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi, tôi cũng không phải là người chìm đắm trong đau khổ."

Khương Tùng Lâm vỗ vai anh: "Tổng giám đốc Tô nói sẽ cho anh nghỉ ngơi một thời gian t.ử tế, đợi sau khi nhận thân xong thì hãy chăm sóc ông nội của anh cho tốt. Công việc bên phía anh cứ để Tổng giám đốc Hạ Thư Ninh quản lý giúp anh trước."

Chu Mục gật đầu: "Cảm ơn mọi người, tôi sẽ nhanh ch.óng điều chỉnh lại."

Chu Mục nói thật lòng, cảm xúc của anh tuy đau khổ nhưng dù sao anh cũng còn trẻ. Việc điều chỉnh cảm xúc anh cũng có thể làm được. Hiện tại anh ngược lại không biết phải đối mặt với Lý lão như thế nào.

Anh đã "nhận giặc làm cha" suốt bao nhiêu năm qua, chính anh nghĩ lại cũng thấy khó mà chấp nhận nổi.

Khương Tùng Lâm về đến nhà liền kể lại tình hình của Chu Mục cho Tô Tuần nghe.

Biết được đã đào thấy hài cốt, còn tìm thấy đồng hồ. Mọi thứ cũng coi như đã ngã ngũ rồi. Sau này chính là lúc hai con súc vật nhà họ Chu bị xử b·ắn. Tô Tuần cũng thở phào một hơi dài. Từ khi xuyên không đến nay, lần đầu tiên gặp phải chuyện như thế này, với tư cách là người đứng xem, cũng thấy khá là khó chấp nhận.

Tô Tuần thực sự không muốn gặp phải những tình tiết ẩn tương tự nữa.

"Đợi ngày mai Chu Mục và ông nội anh ấy nhận thân xong, cứ để anh ấy ở lại đây đi, chúng ta thu dọn một chút, chuẩn bị quay về Hải Thành thôi."

...

Ngày hôm sau, Chu Mục vẫn cố gắng chỉnh đốn bản thân thật chỉnh tề, để trạng thái của mình không quá tệ. Dù sao cũng không để lão nhân gia phải lo lắng.

Ngô Tiêu cũng giả vờ vẻ mặt hớn hở đến phòng bệnh thăm Lý lão.

Lý lão tò mò: "Hai ngày nay cậu đi đâu mà chẳng thấy bóng dáng đâu thế?"

Ngô Tiêu cười nói: "Chẳng phải là đi tìm cháu trai cho ngài sao? Trước đây tôi có manh mối nhưng không chắc chắn nên không dám nói với ngài, đành phải bí mật đi điều tra. Đến nay cuối cùng cũng đã xác định được rồi."

Tờ báo trong tay Lý lão rơi xuống, lão nhân gia vẻ mặt không thể tin nổi: "Cậu nói... tìm thấy rồi?"

Ngô Tiêu gật đầu: "Tìm thấy rồi."

Anh lấy miếng ngọc bội ra đưa cho Lý lão.

Lý lão vội vàng nhận lấy xem, đôi tay bắt đầu run rẩy. Lão vuốt ve dòng chữ khắc trên miếng ngọc bội.

Đó là chữ do con trai lão viết, rồi bảo thợ khắc lên.

Là miếng ngọc bội này, chính là nó.

Lão nhìn Ngô Tiêu với vẻ mặt đầy cấp bách: "Vậy, vậy... bọn chúng đâu?"

Trong lòng Ngô Tiêu chợt thấy nhói đau, khẽ nói: "Chỉ tìm thấy đứa trẻ thôi, đứa trẻ đó ngài cũng đã gặp rồi, còn nhớ Chu Mục nhìn thấy hôm kia không? Lúc đó tôi thấy cậu ấy và ngài lúc trẻ trông rất giống nhau, nên mới đặc biệt đi điều tra."

Anh lại đưa tấm ảnh chụp chung của Lý lão cho Lý lão xem: "Ngài xem, cậu ấy giống ngài lúc trẻ đến nhường nào."

Lý lão sớm đã quên mất mình ngày trước trông như thế nào rồi.

Lão nhìn tấm ảnh, phát hiện Chu Mục và chính mình lúc trẻ thực sự rất giống nhau.

Không sai được nữa rồi.

Lúc Lý lão ngẩng đầu lên lần nữa thì Chu Mục đã bước vào phòng bệnh, cực lực kìm nén cảm xúc trong lòng, đối diện với vẻ mặt đầy kích động của Lý lão.

Đã chuẩn bị tâm lý suốt một đêm, Chu Mục biết lúc này mình nên lộ ra thần sắc gì thì mới khiến lão nhân không nhìn ra điều gì bất thường.

Dù không quen nhưng anh vẫn nỗ lực khắc phục, để bản thân gọi lên một tiếng: "Ông nội."

Lý lão vội vàng muốn xuống giường, Ngô Tiêu nhanh ch.óng đến giữ lão lại. Chu Mục cũng bước tới đỡ lão nhân gia. Lý lão nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay anh, quan sát kỹ lưỡng: "Cháu, cháu là đứa trẻ của Kiến An. Không sai được, cháu chính là con của chúng nó. Hèn gì hôm đó, cái nhìn đầu tiên ta thấy cháu đã cảm thấy thân thiết, muốn được gặp mặt cháu nhiều hơn."

Lý lão run rẩy xoa đầu anh: "Cháu còn sống. Cháu còn sống!"

Chu Mục mắt đỏ hoe: "Vâng, cháu còn sống. Ông nội, ông không cần tìm chúng cháu nữa đâu."

Lý lão lập tức ôm lấy cháu trai mà khóc nức nở.

Bao nhiêu năm tìm kiếm, cuối cùng cũng đã có kết quả rồi.

Ngô Tiêu nhìn thấy cảnh tượng này thì quay người đi, lén lau nước mắt.

Sức khỏe Lý lão không tốt, kích động một chút như vậy là người bắt đầu thấy khó chịu rồi. Ngô Tiêu lại cuống quýt đi tìm bác sĩ.

Chu Mục vội vàng nói: "Ông nội, ông phải giữ gìn sức khỏe."

Ngô Tiêu khuyên nhủ: "Lý lão, ngài khó khăn lắm mới tìm thấy cháu trai, nếu không dưỡng tốt sức khỏe thì sau này cậu ấy phải làm sao?"

Lý lão đương nhiên hiểu đạo lý này, lão mỉm cười gật đầu.

Sau đó nhìn Ngô Tiêu, định hỏi gì đó nhưng cuối cùng vẫn không hỏi ra miệng.

Thực ra cũng nên biết rồi. Đứa trẻ ở đây, hai người lớn kia thì chẳng thấy đâu. Còn có thể là kết quả nào khác chứ?

Lão cũng không muốn hỏi ra miệng trước mặt đứa trẻ.

Lý lão nắm tay Chu Mục, hỏi anh những năm qua đã sống như thế nào.

Nghe thấy Chu Mục tuy lớn lên ở nông thôn nhưng từ nhỏ đã được quân đội để mắt tới, được chọn đi lính, sau này làm cũng khá tốt thì rất vui mừng.

Lại quan tâm hỏi: "Sao lại giải ngũ rồi?"

Chu Mục nói: "Đó lại là một câu chuyện khác, đều đã qua rồi. Sau này cháu sẽ kể cho ông nghe."

Lý lão cũng là một người tinh minh, nghe Chu Mục nói vậy tự nhiên đoán được việc giải ngũ này không phải là giải ngũ bình thường. Ước chừng là bị người ta hãm hại. Đứa cháu trai này của lão nhìn là biết đứa trẻ ngoan, sao có thể tự mình phạm lỗi chứ? Chắc chắn có người hại anh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.