Thập Niên 80: Người Thân Ở Hải Ngoại Của Pháo Hôi Văn Niên Đại Đã Về Rồi - Chương 72

Cập nhật lúc: 17/01/2026 15:22

Ông ta cũng bất động thanh sắc, nói vào vấn đề chính trước.

"Tôi nói trực tiếp vẫn là rõ ràng hơn một chút. Sếp Tô à, chuyện hôm qua, chúng tôi xin lỗi cô trước. Thật sự không ngờ tới lại xảy ra biến cố như vậy. Nhưng cô phải tin rằng, đây là điều mà mọi người đều không muốn thấy. Hôm qua Thị trưởng của chúng tôi cũng nổi trận lôi đình, gọi điện yêu cầu cấp dưới điều tra triệt để. Thế nên rất nhanh đã có kết quả."

Ông ta kể lại toàn bộ lời khai của nhóm Mã Quẻ và Lưu Tam Căn cho Tô Tuần nghe.

Tô Tuần nghe xong, cảm thấy quả nhiên là vậy.

Trước đó cô cũng đã suy đoán là có liên quan đến Lưu Tam Căn. Bởi vì muốn kích động lòng người thì Lưu Tam Căn là kẻ thuận tiện nhất.

Tuy nhiên trên mặt cô không hề biểu lộ ra, ngược lại còn tỏ vẻ rất ngạc nhiên. Sau đó mang theo vài phần giận dữ: "Ông nội tôi một lòng nhớ thương người thân ở quê nhà, còn bảo tôi về đây xây dựng quê hương, vậy mà không ngờ bác cả tôi và gia đình lại bị nhiều người ở quê nhà hãm hại như vậy."

Trong lòng Phó thị trưởng Lưu "thình thịch" một cái, ông ta không ngờ Tô Tuần lại có suy nghĩ này.

Thực ra ông ta muốn nói với Tô Tuần rằng: Chuyện này là ân oán cá nhân của gia đình cô thôi, không liên quan gì đến môi trường đầu tư của thành phố Đông Châu chúng tôi cả.

Kết quả là trọng điểm của Tô Tuần lại không giống như vậy nha.

Chẳng lẽ vì tức giận mà cô sẽ không đầu tư vào quê hương nữa sao?

"Sếp Tô, cô đừng giận. Đây chỉ là trường hợp cá biệt. Nhiều người khác là bị che mắt thôi. Hơn nữa hôm qua sau khi cô đi, lại có rất nhiều người tới, đều là ủng hộ việc đầu tư xây xưởng. Cũng chính là họ đã đuổi người của làng Tiểu Hoắc đi. Nhóm người này mới có thể đại diện cho đa số quần chúng."

Tô Tuần có vẻ như đã chấp nhận lời giải thích này, gật đầu: "Cho nên ban đầu tôi quyết định những ai có mâu thuẫn với nhà họ Tô thì sẽ không được tham gia tuyển dụng, điều đó là đúng đắn. Những kẻ thích gây chuyện như vậy thì không thích hợp vào làm trong xưởng của chúng tôi."

Phó thị trưởng Lưu: "..."

Phó thị trưởng Lưu lúc này thật sự có chút không nói nên lời. Ông ta vốn dĩ còn định nói rằng: "Chính vì trước đó cô nói những lời như vậy nên nhóm người đó mới dễ dàng bị kích động? Chuyện này sếp Tô cũng có một phần trách nhiệm, không thể trách hoàn toàn Đông Châu chúng tôi được."

Hiện tại Tô Tuần nói ra những lời này, ngược lại đã chặn đứng lời ông ta định nói.

Chậc, đáng tiếc thật...

Ông ta lập tức sắp xếp lại suy nghĩ, sau đó tiếp tục khuyên nhủ Tô Tuần: "Lần này lãnh đạo chúng tôi đã họp, quyết định sẽ xử lý nghiêm khắc đối với hành vi gây rối phá hoại sự phát triển như thế này, xử lý nghiêm theo pháp luật. Đồng thời tiến hành cảnh báo và học tập trong toàn thành phố Đông Châu. Cho nên sếp Tô, sau này tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa."

Tô Tuần im lặng nhìn ông ta vài giây: "Thị trưởng Lưu, lần trước ông cũng nói như vậy, rằng sẽ không xảy ra vấn đề gì nữa..."

Mặt già của Phó thị trưởng Lưu đỏ bừng, ông ta ho khan để che giấu sự lúng túng: "Mọi việc đều có vạn nhất, chuyện hôm qua xảy ra là sự kiện ngẫu nhiên do nhiều yếu tố tạo thành. Hiện tại chúng tôi đã lường trước và phòng tránh mọi rủi ro rồi."

Tô Tuần nói: "Nói cho cùng, chuyện lần này lại một lần nữa chứng minh rằng, lời hứa không phải là thứ gì đó đáng tin cậy. Cho nên về việc đầu tư, tôi vẫn cần phải cân nhắc thận trọng. Mấy ngày nay, chúng ta đừng bàn luận về chủ đề này nữa."

"Sếp Tô, không thể nói như vậy được. Có vấn đề thì chúng ta nỗ lực giải quyết, không thể vì thế mà từ bỏ được."

Tô Tuần nói: "Thị trưởng Lưu, tôi không có từ bỏ đầu tư, tôi cũng không phải là người 'không có Đông Châu thì không được'. Hai lần này đã vắt kiệt tình cảm của tôi đối với Đông Châu rồi. Bây giờ tôi cần phải lý trí hơn, bình tĩnh hơn để xem xét các kế hoạch đầu tư của mình."

Vừa nói cô vừa nhìn đồng hồ: "Lát nữa tôi còn phải gọi một cuộc điện thoại liên hệ với công ty hợp tác ở phương Nam. Hôm nay không nói chuyện nhiều được nữa. Có dịp sẽ mời Thị trưởng Lưu dùng cơm."

Phó thị trưởng Lưu: "..."

Lúc này, Phó thị trưởng Lưu cũng thực sự nhận ra rằng, lần này muốn lấy lại sự tin tưởng của Tô Tuần không hề dễ dàng.

Nhưng biết làm sao đây?

Dù là lý do gì thì chuyện này cũng đã xảy ra rồi. Đổi lại là ai đi nữa, hai lần gặp trở ngại ở cùng một nơi, thì đều phải cân nhắc nhiều hơn.

Và có một câu nói của Tô Tuần không hề sai, người ta thực sự không phải là "không có Đông Châu thì không xong".

Vốn dĩ đến nơi này đầu tư là vì tình nghĩa quê hương. Kết quả cả hai lần đều là người của quê hương tạt gáo nước lạnh vào mặt cô. Chuyện này quả thực khiến người ta... như có dị vật trong họng.

Mặc kệ trong lòng tính toán bao nhiêu, trên mặt ông ta vẫn mỉm cười hòa nhã: "Được, vậy tôi xin phép về trước. Chờ chuyện xử lý xong xuôi, tôi lại mời sếp Tô uống trà. Bất kể có đầu tư hay không, với tư cách là chủ nhà, chúng tôi cũng phải làm tốt công tác tiếp đãi."

Tô Tuần cười gật đầu. Cũng đưa ra một thái độ rõ ràng: Chỉ cần không bàn chuyện hợp tác, mọi người chung sống rất hài hòa.

Thái độ này càng khiến tâm trạng Phó thị trưởng Lưu thêm nặng nề.

Rời khỏi khách sạn, quay lại văn phòng, Phó thị trưởng Lưu lập tức gọi điện cho Huyện trưởng Cao. Yêu cầu huyện phải nhanh ch.óng tiến hành quy trình xử lý! Trước khi đầu tư xây dựng nhà máy, kết quả nhất định phải có. Phải quét sạch mọi yếu tố bất hòa ở trấn Bình An. Phải trấn áp những kẻ gây rối phá hoại.

...

Lúc này, thủ phạm Lưu Tam Căn đang khóc lóc t.h.ả.m thiết.

Lão tưởng rằng mình đã phủi sạch mọi liên quan, cho dù sau đó nhà họ Mã bị bắt thì lão cũng có thể thoát thân. Dù sao lão cũng không trực tiếp mở miệng bảo nhà họ Mã đi gây chuyện, chỉ là bản thân ám chỉ vài câu mà thôi.

Nhưng lão đã đ.á.n.h giá quá cao tâm lý của chính mình.

Sau khi đối mặt với sự thẩm vấn của các đồng chí công an kỳ cựu ở huyện, lão thế mà không chịu nổi, đã đổ hết toàn bộ tâm tư trong lòng ra.

Nói xong rồi lão mới thấy hối hận. Cảm thấy bản thân hoàn toàn có thể không cần thành thật như vậy. Điều may mắn duy nhất là lúc đó lão đã c.ắ.n c.h.ế.t không nói ra con trai mình. Một là vì cách này vốn là lão đã nghĩ sẵn trong đầu, con trai chỉ là nhắc nhở một chút. Hai là, trong lòng lão, tiền đồ của con trai chính là mạng sống. Tuyệt đối không thể để bị ảnh hưởng. Vì vậy trong lúc thẩm vấn, lão không hề kéo con trai Lưu Tiểu Cường vào một chút nào.

Đến tận bây giờ, Lưu Tam Căn mới biết bản thân đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản. Lão tưởng chỉ gây rối một chút thì cũng giống như trước đây, qua loa đại khái một chút là xong.

Đám thanh niên trí thức cũng từng gây rối, rồi lần trước ở nhà máy xi măng, bà con lối xóm cũng từng làm loạn, đều chẳng có chuyện gì cả.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.