Thập Niên 80: Người Thân Ở Hải Ngoại Của Pháo Hôi Văn Niên Đại Đã Về Rồi - Chương 946
Cập nhật lúc: 21/01/2026 17:01
Fleming Rockefeller ở bên cạnh lạnh lùng nhìn hắn: "Anh quả nhiên là một tên không thành thật."
Xua tay ra hiệu người đưa Levi vào ngục, anh ta liền rời đi.
Sau khi lên xe, trong lòng anh ta cảm thấy bức bối, tuy không tin lời nói nhảm của Levi, biết hắn đang ly gián, nhưng vốn là người không thích chịu thiệt, lúc này trong lòng anh ta cứ luôn nghĩ đến câu nói đó.
Anh ta suy nghĩ một hồi rồi gọi điện thoại cho Tô Tuần.
Tô Tuần đang cùng bạn bè thưởng thức những món ăn thịnh soạn, trên một chiếc bàn dài bày đầy đồ ăn.
Các món ăn tinh mỹ được bày biện như những tác phẩm nghệ thuật. Dưới ánh đèn rạng rỡ, nó gợi lên sự thèm ăn của mọi người. Cho dù những người có mặt đều đã nếm qua đủ loại mỹ vị nhưng lúc này tâm trạng cũng vô cùng vui vẻ.
Đặc biệt là các "thế hệ thứ hai", lần này coi như đã được nghỉ ngơi một trận, lại còn theo sau lưng Tuần tỷ xem được một vở kịch lớn náo nhiệt, thấy Tuần tỷ trổ hết uy phong giải cứu đồng bào Trung Quốc, còn đưa người của gia tộc Rockefeller vào tù, thật sự là quá hả lòng hả dạ.
Ngày tháng trôi qua thật sảng khoái biết bao.
Khi không khí đang náo nhiệt thì chiếc điện thoại di động của Tô Tuần vang lên. Xem thời gian, người gọi đến lúc này đại khái chính là Fleming Rockefeller rồi.
Tô Tuần mỉm cười đứng dậy, tay cầm một ly rượu vang đỏ, tay cầm điện thoại di động: "Hello."
"Là tôi, Fleming Rockefeller."
Tô Tuần ngạc nhiên: "Sao đột nhiên lại gọi cho tôi, không phải là đi thăm vị người thân kia sao?"
Fleming Rockefeller nói: "Hắn ta nói với tôi một tin tức thú vị, tôi nghĩ đi nghĩ lại vẫn nên báo cho bà biết. Hắn nói hai mảnh đất của bà là mỏ dầu."
Tô Tuần nói: "Thật sao? Vậy tôi phải tìm người đi xem thử mới được."
Đầu dây bên kia, Fleming Rockefeller xoa xoa ngón tay, căng thẳng hỏi: "Bà tin rồi sao?"
Tô Tuần ha ha cười lớn: "Tôi có tin hay không không quan trọng, trọng điểm là ông đã tin rồi. Tên này ông có phải vẫn còn luyến tiếc hai mảnh đất đó không, trước đó đã mấy lần than nghèo, bây giờ còn muốn tìm cái cớ này để đòi lại sao? Ông cảm thấy Levi Rockefeller bây giờ ngồi tù rồi, không dùng đến năng lực của tôi nữa nên muốn qua cầu rút ván à?"
Fleming Rockefeller nói: "Tôi nói thật đấy, lời này là Levi nói."
"Thật sự là mỏ dầu thì sao hắn ta không tự mình khai thác? Phiền ông đừng lấy mấy lời điên rồ của cái tên điên đang bước đường cùng đó ra làm mất hứng thú của tôi. Nếu ông tin hai mảnh đất đó là mỏ dầu thì tôi sẵn sàng đổi với ông. Ông đưa những sản nghiệp kia của hắn cho tôi, thấy sao?"
Fleming Rockefeller: ...
Anh ta thử dò xét: "Có lẽ, tôi có thể dùng mảnh đất khác để đổi với bà."
Tô Tuần lạnh giọng nói: "Có lẽ ông cũng giống như Levi, không để tôi vào mắt, cảm thấy tôi là một tên hề nhảy nhót mà ông có thể tùy ý điều khiển sao?"
Fleming Rockefeller vội vàng nói: "Tôi không có ý đó."
Tô Tuần nói: "Tôi đã làm bao nhiêu việc như vậy, nhưng ông hết lần này đến lần khác không nỡ đưa cho tôi thù lao xứng đáng, bây giờ tôi đã cầm trong tay rồi, ông còn phải mấy phen thử dò xét, thật sự khiến tôi chán ghét cực độ, ông quả thực là một cộng sự tồi tệ! Ông còn vô cùng ngu ngốc nữa, vậy mà lại thật sự bị Levi Rockefeller ly gián rồi, ông đúng là một tên ngốc!"
Nói xong liền trực tiếp cúp máy.
Đã nuốt vào miệng rồi còn muốn bắt cô nhả ra, nằm mơ giữa ban ngày đi!
Bên này Fleming Rockefeller cũng ngây người.
Anh ta ảo não vỗ vỗ đầu, sao vừa rồi mình lại nói mấy lời đó chứ.
Anh ta vội vàng gọi điện cho Tô Tuần nhưng mãi không có người nghe.
Tô Tuần đây là thật sự tức giận rồi.
Lúc này Fleming Rockefeller cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến cái khả năng một phần triệu kia nữa, trong đầu anh ta bây giờ toàn là nỗi phiền muộn vì đã làm rạn nứt quan hệ với Tô Tuần.
Mà tất cả những chuyện này đều là do sự ly gián của Levi Rockefeller.
Cái tên Levi Rockefeller đáng c.h.ế.t đó!
Mãi đến ngày hôm sau khi Tô Tuần thức dậy, Lâm Linh báo với cô rằng vị ngài Rockefeller kia vẫn luôn gọi điện cho cô.
Tô Tuần nói: "Không cần để ý đến ông ta."
Đúng lúc làm rạn nứt quan hệ luôn, đỡ cho ông ta cứ phải tiếp tục thử dò xét, cô cũng phải tiếp tục ứng phó. Hơn nữa cô vốn dĩ đã chuẩn bị tìm đối tác khác rồi, cái này tự nhiên là vứt sang một bên thôi. Vốn dĩ còn nghĩ làm thế này không mấy hay ho, giờ thì đúng lúc nắm bắt cơ hội rồi.
Tuy nhiên Tô Tuần vừa ăn xong bữa sáng lại nhận được một cuộc điện thoại nữa.
Là Đường Miêu gọi đến, cô ấy sắp lên máy bay sang Mỹ rồi.
Trước đó khi Bùi Diên Lâm vẫn luôn hôn mê, Chủ nhiệm Bùi đã gọi điện xin phép, sau đó Bùi Diên Lâm tỉnh lại thì Chủ nhiệm Bùi không để cô ấy qua nữa, tránh gây phiền hà cho đất nước.
Lúc đó một vị lãnh đạo cũ do Đường Miêu phụ trách vừa hay vì mùa đông nên căn bệnh cũ tái phát, không thể rời xa việc châm cứu của cô ấy, Đường Miêu thấy phía Mỹ bên này đã không còn khẩn cấp nữa nên tự nhiên là chưa qua.
Mấy ngày nay sau khi vị lãnh đạo cũ hồi phục, cũng nhớ đến chuyện bên nhà họ Bùi nên đã để Đường Miêu qua xem thử.
Dù sao thì trước đây ông cụ nhà họ Bùi cũng có quan hệ khá tốt với nhiều người.
Tô Tuần nghe thấy Đường Miêu sắp qua cũng rất vui mừng.
Dù sao thì Bùi Diên Lâm sau này không biết có gặp phải rắc rối gì nữa không, có thần y nữ chính ở đây trấn giữ dù sao cũng yên tâm hơn một chút.
Đúng lúc cô định tổ chức một bữa tiệc Giáng sinh náo nhiệt, Đường Miêu cũng có thể đến chung vui.
Lần này cô không chỉ cùng bạn bè đón Giáng sinh mà còn dự định mời một số người có quan hệ hợp tác ở New York đến tham gia yến tiệc, cũng coi như là một lần tiếp xúc chính thức hơn giữa Tô Tuần và mọi người.
Bởi vì lần này mặc dù cô đã cố gắng kín tiếng nhưng những nhà tư bản này tin tức linh thông, không chừng sau lưng đang bàn tán gì về cô đâu. Cô cảm thấy cần phải để mọi người tiếp xúc gần hơn với cô, biết rằng cô thực sự là một người chính trực và lương thiện.
Những tấm thiệp mời này của Tô Tuần vừa phát ra, quả nhiên là dấy lên thảo luận của nhiều người.
Đúng như những gì Tô Tuần nghĩ, kết cục của Levi Rockefeller đã được mọi người chứng kiến rõ ràng.
Mặc dù đa số thời gian là Fleming Rockefeller nhảy ra nhảy vào, nhưng ai là người khơi mào đầu tiên thì mọi người đều hiểu rõ.
Tô Tuần mới đến Mỹ chưa đầy một tháng, tính toán chi li thì cũng chưa đến hai mươi ngày, vậy mà đã đưa được người vào tù rồi. Quả thực là nhanh, chuẩn, hiểm.
Do đó cũng dấy lên sự kiêng dè của một số người.
