Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 119
Cập nhật lúc: 09/01/2026 15:46
Nghĩ đến việc trước đó mình đã tự tưởng tượng ra bao nhiêu chuyện rắc rối, Tạ Tứ Muội thấy ngượng vô cùng.
Phó Ba: “Cho nên, rốt cuộc lại trách tôi rồi?”
Tạ Tứ Muội liếc anh ta một cái không nói gì, rõ ràng là vậy.
Phó Ba bất lực: “Được được được, cô nói gì thì là cái đó vậy.”
Cô muốn trách thì cứ trách, dù sao cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Phó Ba chỉ vào chiếc xe đạp của cô: “Đi thôi. Về thôn hay đến vũ trường?”
Tạ Tứ Muội: “Làm gì?”
“Đưa cô đi mà.”
“Không cần.” Cô về vũ trường, làm thêm một lát nữa, đến lúc tan làm sẽ về cùng người ở làng bên cạnh.
Phó Ba nhíu mày, định nói gì đó nhưng cuối cùng không mở miệng, chỉ gật đầu một cái nói: “Được, cô đi đi.”
Tạ Tứ Muội đạp chiếc xe đạp của cô rời đi.
Chỉ là đi không được bao xa cô đã phát hiện Phó Ba đi theo phía sau.
Lúc đầu cô còn tưởng người này cùng đường, đợi đến khi gần tới chỗ vũ trường rồi mới hiểu ra người này là đang chuyên tâm đưa mình đi.
Chao ôi, đã bảo là không cần rồi mà.
…
Phía bên kia.
Thương Tiểu Quân xách túi của Đỗ Quyên về nhà, giải thích vài câu hẳn hoi với Thương Dung.
Thương Dung nghe nói Đỗ Quyên ở một mình trong khách sạn, cũng bảo anh mau ch.óng qua đó bầu bạn.
Cho nên chưa đầy một tiếng đồng hồ, Thương Tiểu Quân lại chạy đến khách sạn.
Đỗ Quyên kể từ sau khi anh đi đã không ngủ tiếp, thực sự không muốn lúc đang ngủ say thì bị đ.á.n.h thức, dứt khoát ngồi trên giường đợi anh.
Nhưng buồn ngủ quá, đầu cứ gật gà gật gù.
Đợi đến khi Thương Tiểu Quân đến nơi cô gần như không mở nổi mắt nữa, gượng dậy đi mở cửa, sau đó chỉ vào đầu giường bên kia nói: “Tôi ngủ trước đây.”
Hôm nay vừa mới chọc thủng lớp giấy dán cửa sổ với vợ, Thương Tiểu Quân vốn dĩ đang hưng phấn vô cùng, lúc Đỗ Quyên ra mở cửa anh đã muốn ôm một cái hay gì đó rồi, thấy cô buồn ngủ mơ màng nên đành nhịn xuống, nghĩ bụng đêm còn dài, không vội một lúc này, ai ngờ vừa vào cửa Đỗ Quyên đã giáng cho anh một cú sốc.
Đỗ Quyên cũng không biết là do thói quen hay là không muốn gần gũi với anh, vậy mà lại đặt gối của anh ở phía bên kia, muốn giống như trước đây nằm ngược đầu nhau ngủ.
Trước đây nằm ngược đầu nhau ngủ thì cũng thôi đi, chuyện giả làm vợ chồng là do hai bên đã bàn bạc xong xuôi.
Nhưng giờ chẳng phải là định làm vợ chồng thật rồi sao!
Làm gì có đạo lý người vợ lại đuổi chồng mình sang đầu kia ngủ chứ.
Cô có hiểu không vậy?
Mặt Thương Tiểu Quân lại đen thui rồi.
Đỗ Quyên đâu có quản nổi anh, đã nằm lên giường rồi, còn vì không tắt đèn mà trùm kín đầu.
Thương Tiểu Quân: “…”
Tức lộn ruột.
Nhưng…
Thôi bỏ đi, vừa mới làm hòa xong, tạm thời chưa giáo huấn cô vậy.
Thương Tiểu Quân tắt đèn, với khuôn mặt đen xì đi tắm một cái, sau đó mò mẫm lên giường.
Chỉ là không ngủ được nha.
Rõ ràng tối hôm qua hai người vẫn là trạng thái này, nhưng đến hôm nay cảm giác này lại khác rồi.
Cứ có một loại cảm giác bị vợ ruồng bỏ đầy ấm ức.
Cho nên sau khi đấu tranh nội tâm một hồi, Thương Tiểu Quân liền ôm gối chạy sang phía Đỗ Quyên.
Bỏ đi bỏ đi, anh là một người đàn ông to xác, chấp nhặt gì với một người phụ nữ chứ.
Da mặt phải dày một chút, cô đuổi, anh không đi là được.
Đỗ Quyên dạo này vì lý do m.a.n.g t.h.a.i nên ngủ rất say, Thương Tiểu Quân chạy sang cô cũng không biết, chỉ là lại nằm mơ thấy ác mộng, bị một con bạch tuộc quấn c.h.ặ.t lấy, gọi trời trời không thấu, gọi đất đất không hay.
Hơn nữa nóng quá đi, chẳng thoải mái chút nào.
Đỗ Quyên hơn sáu giờ đã tỉnh rồi, liếc nhìn cái đầu đang tì vào đỉnh đầu mình, cuối cùng cũng biết tại sao đêm qua ngủ không ngon rồi.
Tối qua thực sự muộn quá rồi, cũng biết anh ngủ không t.ử tế nên mới sắp xếp anh vẫn nằm phía bên kia như trước, ai ngờ người này lại chạy sang đây.
Đỗ Quyên mang đôi mắt thâm quầng thở dài một hơi, thấy anh vẫn còn ngủ, vốn không muốn làm phiền anh, không ngờ người này quấn c.h.ặ.t quá, cái tay đặt chỗ cũng không đúng.
Đỗ Quyên: “…”
Xoay người định đẩy anh tỉnh, khuôn mặt lúc ngủ của người đàn ông đập vào mắt, cô lại khựng lại.
Nhìn chằm chằm anh ở khoảng cách gần thế này, phải thừa nhận là bộ da này đẹp thật đấy.
Sống mũi này, dáng môi này, còn có xương hàm kiên nghị, không tìm thấy một chút khuyết điểm nào.
Có điều đi Nam Thành một tháng, có vẻ như rám nắng đi một chút rồi.
Cái này cũng không còn cách nào khác, ánh nắng bên đó khá gắt.
Đen đi một chút cũng chẳng ảnh hưởng gì, càng thêm khí chất nam nhi rồi.
Đỗ Quyên không biết tự lúc nào đã có chút bị mê hoặc rồi, ngay cả khi đôi mắt Thương Tiểu Quân đã mở ra một khe hở cô cũng không nhận ra, tầm mắt toàn bộ đặt trên môi anh.
Không mỏng không dày, vừa vặn hoàn hảo, hơn nữa trên cằm anh còn có một nốt ruồi nhỏ màu nâu, không ghé sát vào thì hoàn toàn không nhìn rõ được.
Đỗ Quyên cũng là lần đầu tiên tiếp xúc gần với anh như vậy.
Kiếp trước cô lơ lửng bên cạnh hai cha con, phần lớn thời gian là đi theo con trai, vì mối quan hệ linh thể nên cô nhìn sự vật cũng không đặc biệt rõ ràng, cái nhan sắc này của Thương Tiểu Quân vẫn khiến cô bị hạ gục rồi.
Đỗ Quyên cứ thế nhìn chằm chằm mà ngẩn người, không ngờ khuôn mặt Thương Tiểu Quân đột ngột trượt tới, chuẩn xác mũi chạm mũi, môi chạm môi với cô.
Đỗ Quyên: “…”
Giơ tay định đẩy anh ra thì tay lại bị Thương Tiểu Quân giữ c.h.ặ.t.
“Nhìn trộm người khác thì phải nhận trừng phạt.”
Thương Tiểu Quân nói xong liền hôn cô.
Lần này Đỗ Quyên muốn phản kháng cũng không được rồi, cả người đều bị anh đè c.h.ặ.t lấy.
Thương Tiểu Quân khá là kích động.
Tối hôm qua đã hậm hực nửa đêm, còn tưởng cô chỉ nói mồm vậy thôi, thực tế chẳng thích mình, không ngờ sáng sớm tỉnh dậy đã thấy bộ dạng mê trai đầy mặt của vợ đang nhìn chằm chằm mình.
Đã say mê đến mức này rồi, chắc chắn là thích t.h.ả.m rồi đi.
Thương Tiểu Quân vui phát điên lên được, ôm lấy vợ mà gặm nhấm.
Đỗ Quyên lúc đầu còn có chút không buông lỏng được, về sau bị hôn đến tê dại rồi cũng đành tùy anh.
Hai người cứ thế hôn nhau ròng rã nửa tiếng đồng hồ, về sau Thương Tiểu Quân còn có chút không t.ử tế, bị Đỗ Quyên ấn lại.
