Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 130
Cập nhật lúc: 09/01/2026 15:50
Những lời xì xào của mọi người tất nhiên Đỗ Yến Cầm không nghe thấy, nhưng cô chẳng cần nghe cũng có thể đoán ra được.
Đỗ Yến Cầm từ khi biết chuyện đã bắt đầu xây dựng cho mình hình ảnh hoàn hảo: ngoan ngoãn, hiểu chuyện, lại còn hào phóng xinh đẹp, cô nỗ lực bao nhiêu năm mới tạo dựng được bản thân như thế.
Nhưng ai mà ngờ được, mọi nỗ lực đổ sông đổ bể cũng chỉ trong nháy mắt.
Chu Quế Sinh, Chu Quế Sinh, Chu Quế Sinh!!!
Cứ nghĩ đến hắn là Đỗ Yến Cầm lại cảm thấy mình sắp phát điên.
Cho nên cô cũng không ở nhà lâu, thu dọn đồ đạc xong lại xách túi đi ra ngoài.
Giang Mỹ Cúc đang dọn dẹp mớ rau vừa mua về trong phòng khách, thấy con gái lại định ra ngoài, con d.a.o phay trong tay bà suýt nữa thì c.h.é.m về phía cô.
"Đỗ Yến Cầm, con bị mất trí rồi à, tối ngày cứ nhăm nhe chạy ra ngoài. Con có biết người ngoài nói con thế nào không? Yên phận một chút không được à?"
Giang Mỹ Cúc biết danh tiếng của con gái đã không thể cứu vãn, nhưng...
Bà cũng không biết nói chuyện này thế nào, lúc cuống lên bà thậm chí còn muốn tự vả vào mồm mình, sao lại sinh ra một đứa không nghe lời thế này cơ chứ.
Đỗ Yến Cầm: "Mẹ, mẹ đừng cuống, nhanh thôi mọi chuyện sẽ ổn thôi."
"Cái gì mà đừng cuống, cái gì mà ổn thôi?"
Giang Mỹ Cúc bất lực đến cực điểm, "Yến Cầm à, rốt cuộc con đã làm những chuyện gì ở bên ngoài thế?"
Giang Mỹ Cúc cũng không phải kẻ ngốc, Chu Quế Sinh đã quậy đến mức đó mà con gái vẫn còn dây dưa với hắn, hỏi lý do gì thì một chữ cũng không nói, chắc chắn là bị người ta nắm được thóp rồi.
Cái thóp gì mà khiến cô ngay cả danh dự và hôn nhân cũng không cần nữa?
Giang Mỹ Cúc không nghĩ ra được, bà oà khóc nức nở, lấy tay bịt miệng.
Đỗ Yến Cầm thấy bà như vậy, trong lòng cũng đau xót không thôi.
"Mẹ, mẹ đừng khóc nữa. Con đảm bảo sau ngày hôm nay mọi chuyện sẽ kết thúc, mẹ tin con."
Chương 104 Kẻ tội nghiệp
Đỗ Yến Cầm nói xong định đi, Giang Mỹ Cúc vội vàng kéo cô lại.
"Yến Cầm, con nói thế là ý gì? Kết thúc kiểu gì?"
Giọng điệu này của con gái sao giống như sắp đi làm chuyện dại dột gì đó vậy!
Tim Giang Mỹ Cúc đập thình thịch, mặt đầy lo lắng khuyên nhủ con gái: "Yến Cầm à, người đó là một thằng lưu manh, chuyện gì hắn cũng dám làm, con tuyệt đối đừng có làm bậy đấy."
Giờ mới nói những lời này thì đã muộn rồi.
Nếu Đỗ Yến Cầm sớm biết Chu Quế Sinh là loại người này thì cho cô mười lá gan cô cũng không dám đi trêu chọc hắn.
Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn.
Đỗ Yến Cầm cười khổ một tiếng, "Mẹ, mẹ nghĩ đi đâu thế. Con chỉ là qua đó chia tay thôi, chính thức nói rõ chuyện này ra, nếu hắn không đồng ý thì lúc đó con báo cảnh sát, hắn là lưu manh thì đã sao, chẳng lẽ lại không phạm pháp chắc, như thế là sẽ bị bắt đấy."
Hóa ra là vậy.
Tốt quá, con gái cuối cùng cũng thông suốt rồi.
Chỉ là...
"Yến Cầm, con đừng vội, để mẹ đi tìm anh cả con, bảo nó đi cùng con qua đó. Ngộ nhỡ người đó làm bậy thì nhà mình cũng không đến nỗi chịu thiệt."
Anh cả ư?
"Thôi đi mẹ, anh cả giờ đang chê con làm mất mặt, anh ấy còn chẳng muốn nhìn thấy con nữa là. Mẹ, không sao đâu, con tìm hai người bạn đi cùng."
Đỗ Yến Cầm dứt khoát bỏ đi.
Giang Mỹ Cúc: "Bạn bè bên ngoài sao mà bằng người nhà mình được."
Nhưng Đỗ Yến Cầm đã đi rồi, bà có gọi cũng chẳng được.
...
Đỗ Yến Cầm ra khỏi nhà, việc đầu tiên là đến chợ rau gần đó.
Chợ rau này khá lớn, bên cạnh còn có nhà vệ sinh công cộng.
Cô đi một vòng trong chợ rồi lẻn vào nhà vệ sinh.
Đỗ Yến Cầm thay quần áo bên trong, chỉnh lại kiểu tóc, còn đội thêm một chiếc mũ che nắng màu trắng, lúc bước ra đã hoàn toàn thay đổi diện mạo.
Thần sắc cô tự nhiên, sau đó còn đi tới một cái chợ nhỏ bán thực phẩm phụ và vải vóc cách đó không xa.
Cái chợ này ba mặt đều có cửa, đi lại vô cùng thuận tiện.
Đỗ Yến Cầm giả bộ mua đồ, nhưng thực chất là vẫn luôn quan sát tình hình phía bên kia đường, xác nhận không có ai theo dõi mới vội vàng đi tới một bến xe buýt khác cách nơi này khá xa.
Cô vẫn chưa tra ra được cái tay mắt mà Chu Quế Sinh cài vào khu đại tạp viện là ai, hiện tại chỉ có thể dùng cách này.
Đỗ Yến Cầm bận rộn một hồi, thực tế hôm nay chẳng có ai theo dõi cô cả.
Vốn dĩ cái tay mắt đó cũng có mặt, thấy Đỗ Yến Cầm đi ra đang định bám theo thì bị người mà Phó Ba sắp xếp dùng xe đạp đ.â.m trúng.
Xe đạp đ.â.m vào người, thương tích thì không có nhưng đối phương cứ nhất quyết đòi kéo anh ta đi bệnh viện kiểm tra, cái tay mắt đó bị giữ chân lại rồi.
...
Lúc ra khỏi nhà, Đỗ Yến Cầm nói với Giang Mỹ Cúc là cô đi chia tay với Chu Quế Sinh, còn phải nhờ bạn bè giúp đỡ.
Bạn bè gì đó thì chắc chắn cô sẽ không tìm, gần đây những người xung quanh nghe tin cô hẹn hò với Chu Quế Sinh đều lánh xa như lánh tà, cô chẳng còn người bạn nào nữa rồi.
Lần này Đỗ Yến Cầm ra khỏi nhà là để đi tìm người cùng chơi bài với Chu Quế Sinh, kẻ tội nghiệp tên Cung Bân kia.
Cung Bân cô đã gặp qua hai lần, nhận mặt thì có nhận mặt nhưng người đó sống ở đâu cô lại không rõ.
Nhưng không sao, cô có thể đi nghe ngóng.
Đỗ Yến Cầm bắt xe đến sòng bài mà trước đây Chu Quế Sinh thường hay lui tới.
Chỗ này vì bị tố cáo nên đã bị niêm phong, nhưng ông chủ sòng bài thì sống ngay trên tầng.
Với một khách hàng lớn như Cung Bân, chắc chắn ông chủ phải biết rõ.
Đỗ Yến Cầm chỉ hỏi han qua loa vài câu, rất nhanh đã tìm thấy ông chủ đó rồi.
Rất bất ngờ là người đó chẳng hỏi han gì, trực tiếp đưa địa chỉ của Cung Bân cho cô luôn.
Lúc Đỗ Yến Cầm sắp đi, ông chủ đó còn nói: "Nếu tối qua hắn thức đêm thì tầm này thường là đang ngủ, nếu không thì đa phần là đang câu cá ở bờ sông."
"Vâng, cảm ơn ông chủ ạ."
Không đ.á.n.h bài thì đi câu cá, xem ra đối phương cũng là người có gia thế và nền tảng nhất định, có tiền để mặc cho hắn tiêu xài hoang phí.
Đỗ Yến Cầm tìm đến địa chỉ đó xem thử.
Quả nhiên, đó là một căn hộ chung cư mới xây xong ở trong huyện.
Có thể sống ở đây thì chỉ có tiền thôi là chưa đủ, mà thân phận còn phải không hề đơn giản nữa.
