Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 148
Cập nhật lúc: 09/01/2026 15:56
Năm chiếc xe của Thương Tiểu Quân vẫn là thuê từ bãi xe về, xe cộ thời này là đồ quý giá, người bình thường không mua nổi.
Cũng chính vì nó quý giá nên phần lớn chi phí hàng tháng của đội vận tải đều nằm ở tiền thuê xe.
Đỗ Quyên nghe Thương Tiểu Quân tính toán sổ sách nên tất nhiên hiểu rằng mua xe là tốt nhất, xe mới lái cũng sướng, nhưng hiện tại số tiền trong tay hai người chỉ đủ mua một chiếc.
Thế nên cũng đành chịu vậy, cứ tích cóp tiền trước đã, sau này dư dả rồi tính sau.
Chụp ảnh xong, Đỗ Quyên định đi về trước, đứng ngoài trời gần hai tiếng đồng hồ cô thấy hơi mệt.
Buổi trưa bên này có sắp xếp tiệc liên hoan, nhưng Đỗ Quyên chắc chắn là không đi rồi.
Thương Tiểu Quân gác lại công việc định đưa cô về trước.
Anh dắt xe đạp ra, bảo Đỗ Quyên ngồi cẩn thận, hai vợ chồng vừa định rời đi thì một chiếc mô tô bỗng nhiên từ con đường bên ngoài lao tới với tiếng gầm rú cực lớn.
Cảnh tượng náo nhiệt vốn có lập tức im bặt vì âm thanh đột ngột này.
Vì vừa chụp ảnh xong nên tất cả mọi người vẫn đang đứng ở bãi đỗ xe.
Bọn Phó Ba thấy có mô tô lao về phía này liền xách ghế và gậy gộc sải bước tiến lên, lập tức chặn lại.
Thương Tiểu Quân lúc này cũng xuống xe, đỡ Đỗ Quyên vội vàng lùi lại phía sau.
Nếu Thương Tiểu Quân chỉ có một mình, anh chắc chắn đã cùng anh em xông lên rồi, nhưng bây giờ có vợ ở bên cạnh, cơ thể lại đang nhạy cảm nên anh chỉ có thể cẩn thận che chở.
Ở phía trước đám đông, Phó Ba giơ cây gậy trong tay lên, thấy tên kia lao tới, anh vung gậy "vút" một tiếng đón đ.á.n.h, định đ.á.n.h ngã tên đó xuống.
Đối phương rõ ràng cũng không ngờ được bên này lại hổ báo đến thế, cầm gậy định đối đầu với mô tô nên không hề phòng bị, người nghiêng đi, chiếc xe trực tiếp đổ nhào xuống, theo quán tính trượt dài hàng chục mét mới đ.â.m vào đống rác rồi dừng lại.
Tên đó ngã đau điếng, nằm dưới đất kêu oai oái.
Lúc này, Phó Ba cũng dẫn người xông tới, giật phăng mũ bảo hiểm của tên đó ra rồi ngẩn người.
Họ còn tưởng là tên nào không muốn sống dám tới phá đám, hóa ra lại là ông cậu cả Thương Chấn Xuyên của Thương Tiểu Quân mới ra tù không lâu.
Phó Ba c.h.ử.i thầm một câu, đang định xách cổ tên này dậy thì phía sau đám đông đột nhiên vang lên tiếng chào hỏi cười nói hớn hở.
"Tiểu Quân, chúc mừng cậu nhé."
Lại là tên không có mắt nào chạy tới đây nữa thế?
Mọi người quay lại, liền thấy Trịnh Nguyên mặc áo sơ mi trắng thắt cà vạt hoa đang đứng đó.
Trịnh Nguyên không đi một mình mà còn dắt theo bảy tám gã thanh niên vạm vỡ.
Đám người này nhìn là biết không có ý tốt rồi.
Nếu là bình thường, đối mặt với sự khiêu khích như vậy, Thương Tiểu Quân cũng có thể cười nói tiếp chuyện vài câu.
Nhưng hôm nay, nghĩ đến chiếc xe lúc nãy cố tình lao về phía hai vợ chồng mình, khuôn mặt Thương Tiểu Quân lạnh lùng đến đáng sợ.
"Trịnh Nguyên, mày đặc biệt muốn tìm cái c.h.ế.t có phải không?"
Thương Tiểu Quân tiến lên định bước ra ngoài thì bị Đỗ Quyên giữ lại.
Rõ ràng Đỗ Quyên sợ anh kích động mà đ.á.n.h nhau với người ta.
Hôm nay công ty khai trương, Thương Tiểu Quân đời nào lại đi đ.á.n.h nhau chứ.
Anh nói với Đỗ Quyên: "Để anh đưa em vào văn phòng nghỉ một lát."
Đỗ Quyên nhìn anh với vẻ lo lắng.
Thương Tiểu Quân cười: "Yên tâm, anh không làm bừa đâu."
Đỗ Quyên gật đầu, nghĩ bụng trong văn phòng có điện thoại, lát nữa nếu tình hình không ổn cô còn có thể gọi báo cảnh sát.
Thương Tiểu Quân đưa vợ lên lầu trước.
Anh rời đi, tất cả mọi người ở dưới lầu đều không nhúc nhích, im lặng chờ đợi.
Trịnh Nguyên liếc nhìn đám người kia rồi cười lạnh.
Tốt lắm, những người rời khỏi chỗ anh ta đều đã tụ tập hết ở đây rồi.
Không sao cả, một lũ ăn cháo đá bát, anh ta không thèm.
Chỉ là tài xế thời này không dễ tìm, trong tay không có người thì bên anh ta chẳng thể khởi công được.
Thực ra Trịnh Nguyên không muốn đối đầu với Thương Tiểu Quân, quen biết bao nhiêu năm nay, tuy không thân thiết gì nhưng anh ta cũng hiểu Thương Tiểu Quân là người có chút thủ đoạn.
Cũng chính vì thế nên lần trước anh ta mới xách đồ tới tiệm nhỏ nhà họ Thương, định bụng là để bày tỏ thái độ chứ không phải vừa lên đã sống c.h.ế.t với nhau.
Kết quả là mối quan hệ này chưa kịp gây dựng thì đã nhận được một tràng cảnh cáo, bảo đừng có tới quấy rầy người nhà anh nữa.
Trịnh Nguyên cười thầm trong bụng, đã cho mặt mũi mà không biết điều thì anh ta cũng chẳng cần khách sáo làm gì nữa.
Một lát sau, Thương Tiểu Quân từ trên lầu đi xuống.
Vì không có Đỗ Quyên ở bên cạnh nên mặt anh càng lạnh hơn, đôi mắt thâm sâu như chứa đựng giông bão.
Thương Tiểu Quân đi thẳng tới bên cạnh Trịnh Nguyên, lạnh lùng hỏi hắn: "Tới chúc mừng tao à? Đây là quà gặp mặt đấy hả?"
Thương Tiểu Quân liếc nhìn đám người sau lưng hắn, rồi lại nhìn Thương Chấn Xuyên ở phía xa, tên kia không biết ngã đau ở chỗ nào mà đến giờ vẫn chưa bò dậy nổi.
Trịnh Nguyên thở dài một tiếng: "Tiểu Quân à, lần trước tôi đã nói với cậu rồi, cùng nhau tiến bộ, hòa khí sinh tài.
Tuy tôi không cùng hội cùng thuyền với cậu, nhưng chúng ta quen biết nhau cũng chẳng phải ngày một ngày hai.
Con người tôi cậu rõ mà, làm gì cũng đều chú trọng đúng mực cả.
Thú thực là mớ hỗn độn của Chu Quế Sinh tôi chẳng muốn tiếp quản chút nào.
Nhưng ai bảo nó là em vợ tôi chứ, tôi cũng là hết cách thôi.
Tiểu Quân à, tôi biết nó có lỗi với cậu. Cho nên nó có bị kết án bao lâu tôi cũng không tới tìm cậu xin tha, việc tiếp quản đội vận tải đó tôi cũng đã chào hỏi trước với cậu rồi. Nhưng cậu xem cậu kìa? Lôi hết người đi rồi thì tôi làm ăn thế nào được đây?"
Chương 119 Đồ hèn
Trịnh Nguyên lớn hơn đám người Thương Tiểu Quân năm sáu tuổi.
Khác biệt về tuổi tác, lại không ở cùng một nơi nên không thể chơi cùng hội cùng thuyền được.
Giữa hai bên đều có vòng tròn quan hệ riêng của mình.
Huyện Ninh Giang nơi Trịnh Nguyên ở cách nơi này khá xa, đi xe cũng phải mất hai ba tiếng đồng hồ.
Nhà anh ta và nhà họ Chu cũng vì làm ăn qua lại mới thành thông gia.
Vì ở xa nên Trịnh Nguyên cũng chỉ dịp lễ tết hoặc có chuyện gì mới ghé qua.
Sự hiểu biết của Thương Tiểu Quân về anh ta chỉ giới hạn ở việc là anh rể của Chu Quế Sinh, người có chút năng lực, gia đình làm ăn cũng khá, thường xuyên đi giao hàng lên thành phố.
