Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 150

Cập nhật lúc: 09/01/2026 15:56

Phương Nhị Trụ đã chuẩn bị sẵn tinh thần để khóc lóc t.h.ả.m thiết một trận rồi, câu nói này của Thương Tiểu Quân lại làm cậu ta nghẹn họng chẳng biết nói gì, cậu ta đờ đẫn gật đầu rồi ngồi xuống ăn cơm.

Lần này đi ăn Phó Ba sắp xếp hai bàn.

Mấy anh em cùng vài người tài xế già của đội vận tải ngồi chung một chỗ.

Trong bữa ăn mọi người nói cười vui vẻ, nhắc tới công việc, những khách hàng trước đây, những chuyện phiếm trong cuộc sống, hay những chuyện thú vị của nhà ai đó.

Trên mặt mọi người đều rạng rỡ nụ cười, bầu không khí thoải mái dễ chịu, chỉ có Phương Nhị Trụ là không tài nào xen vào câu nào được.

Tất nhiên cũng là do mọi người không muốn để ý tới cậu ta, hễ cậu ta vừa mở miệng là chủ đề câu chuyện lại bị cắt ngang ngay lập tức.

Dần dần Phương Nhị Trụ cũng chẳng còn gì để nói nữa.

Cho đến lúc sau, những người trên bàn ăn lần lượt rời đi, cậu ta cứ cúi gầm mặt xuống không ngừng và cơm.

Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, cả bàn đầy người đã đi sạch sành sanh rồi.

Chương 120 Ruột gan đều hối hận xanh lè

Phương Nhị Trụ đặt đũa xuống, cũng hiểu rằng trước mặt Thương Tiểu Quân không còn chỗ đứng cho mình nữa rồi.

Có hối hận không?

Chắc chắn là hối hận rồi.

Trước đây có anh Quân dẫn dắt, làm gì cũng chẳng phải lo lắng, chỉ cần đi theo anh Quân là được.

Sau này đi theo Chu Quế Sinh mới biết giữa người với người có khoảng cách lớn đến nhường nào.

Bây giờ anh Quân đã Đông Sơn tái khởi, còn Chu Quế Sinh lại phải vào tù.

Khi chuyện Chu Quế Sinh hãm hại Thương Tiểu Quân bị vỡ lở, Phương Nhị Trụ cũng biết rằng ngay từ đầu anh Quân đã không hề có ý định bán đội vận tải đi, anh chỉ bày ra một cái bẫy để thanh lọc những kẻ không trung thành với mình thôi.

Cho nên dù cậu ta có làm gì đi chăng nữa cũng không có tư cách để ở lại bên cạnh anh được nữa.

Phương Nhị Trụ dụi dụi đôi mắt hoe đỏ, lẳng lặng đứng dậy rời đi.

Cậu ta bây giờ thấy may mắn vì trước đây không dốc hết tâm sức đi theo Chu Quế Sinh như Hoàng Tuấn, nếu không thì giờ này không nằm trên giường bệnh thì cũng đang ngồi trong tù rồi.

Sau đó cậu ta lại tự an ủi mình rằng đã kìm nén được sự tham lam trong lòng khi Trịnh Nguyên đưa ra mồi nhử, kịp thời bán sạch cổ phần của mình đi.

Nếu không thì tình hình hiện tại nếu muốn bán nữa thì Trịnh Nguyên cũng chẳng thèm thu mua lại, mà cũng chẳng có ai khác thèm tiếp nhận đâu, sẽ giống như cái tên ngốc Ninh Đức Tồn kia, tất cả cổ phần đều thối nát trong tay hết cả.

Hầy, thôi vậy.

Những năm qua đi theo anh Quân dù sao cũng tích cóp được chút tiền, sau này tính xem có làm được chút kinh doanh nhỏ gì không, sống những ngày tháng sau này cho thật an phận thôi.

...

Trại tạm giam Thành Nam.

Khi Chu Quế Sinh được đưa ra ngoài, hắn liền thấy Trịnh Nguyên xách một chiếc cặp công văn, dáng vẻ bệ vệ đi theo sau luật sư bước vào.

Ông anh rể này của hắn quả thực là có chút bản lĩnh, vậy mà cũng nghĩ ra cách để vào gặp hắn được.

Theo quy định, khi vụ án chưa được xét xử xong thì Chu Quế Sinh hiện tại chỉ có thể gặp luật sư chứ không được gặp người nhà.

Thế nên lần này Trịnh Nguyên vào đây với tư cách là trợ lý luật sư.

Ngồi xuống trước ô cửa sắt, viên luật sư ban nãy liền kiếm cớ đi ra ngoài.

Trịnh Nguyên lấy một bản thỏa thuận chuyển nhượng ra đưa vào cho Chu Quế Sinh qua khe cửa.

Chu Quế Sinh xem qua, đó là văn bản chuyển nhượng cổ phần của đội vận tải.

Trịnh Nguyên nói: "Mấy anh em của cậu, ngoại trừ Hoàng Tuấn cũng đang bị nhốt trong tù giống cậu ra thì những người khác chạy sạch sành sanh rồi. Tài xế trong đội cũng chạy mất rồi, chỉ còn lại mấy tên học việc mới tuyển sau này, bên kia người ta không thèm nhận nên mới không chạy thoát được thôi."

Chu Quế Sinh: "Anh có ý gì hả?"

Có ý gì ư?

Trịnh Nguyên liếc nhìn Chu Quế Sinh vẫn còn đang phải bó bột tay: "Đúng rồi, cậu cứ ở mãi trong này nên chẳng biết tình hình bên ngoài thế nào phải không? Ơ mà không đúng, theo điều tra của tôi thì đám người Thương Tiểu Quân từ lâu đã có ý định này rồi, chắc là cậu không để ý thấy thôi nhỉ?

Cho nên Quế Sinh à. Tiếp quản cái đội vận tải đó gần hai tháng nay, ngày nào cậu cũng làm cái quái gì thế? Không phải là đ.á.n.h mạt chược thì cũng là bị đàn bà xỏ mũi dắt đi chơi à? Cậu đúng thật là..."

Trịnh Nguyên bày ra vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Chu Quế Sinh lại có chút hoảng loạn, hắn nắm c.h.ặ.t lấy song sắt cửa sổ, sốt sắng hỏi: "Anh rể, anh mau nói đi, rốt cuộc là chuyện thế nào?"

Chu Quế Sinh vẫn rất kính trọng Trịnh Nguyên, nếu không thì trước đây để đề phòng Thương Tiểu Quân có ý đồ bất chính, hắn đã chẳng chuyển nhượng cổ phần cho anh rể rồi.

Trịnh Nguyên: "Thương Tiểu Quân mở một đội vận tải mới rồi. Hôm nay khai trương, năm chiếc xe tải lớn, bảy tài xế, năm học việc, còn có cả bọn Phó Ba nữa, chẳng cần tôi nói chắc cậu cũng biết rồi chứ. Những người đó toàn bộ đều sang bên kia hết rồi."

Chu Quế Sinh nghe xong sắc mặt lập tức biến đổi.

Hắn đờ đẫn ngồi bệt xuống ghế, nhất thời không biết phải phản ứng ra sao.

Vậy nên đội vận tải của mình đã bị vét sạch rồi ư?

Đã như vậy thì số cổ phần mà hắn đã tốn hàng ngàn đồng bạc để mua lại từ đầu rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ?

Chu Quế Sinh thực sự không lường trước được rằng Thương Tiểu Quân vẫn còn chiêu này.

Lúc Thương Tiểu Quân bán cổ phần, để đề phòng một mình hắn nắm quyền lớn nên đã chia nhỏ số cổ phần đó ra, chỉ bán một nửa cho hắn thôi.

Lúc đó Chu Quế Sinh nghĩ rằng bọn Phó Ba, Lý Xuân vẫn còn ở công ty, trong tay cũng nắm không ít cổ phần nên tự nhiên cảm thấy Thương Tiểu Quân không thể có ý đồ gì khác được, cùng lắm chỉ là muốn cướp lại quyền hành thôi chứ không phải là mở hẳn một cái mới.

Hiện tại xem ra tất cả những điều đó đều là hỏa mù mà anh tung ra để đ.á.n.h lừa hắn.

Lúc này Trịnh Nguyên lại nói: "Sau khi cậu gặp chuyện, bọn Phó Ba bắt đầu tìm người để nhượng lại số cổ phần trong tay họ. Lúc đó trong nhà vì chuyện của cậu mà rối như canh hẹ, tôi mới tới đây cũng chẳng rõ chuyện Thương Tiểu Quân định mở đội vận tải, vì để giữ lấy cái công ty này nên tôi đã thu mua lại hết số cổ phần trong tay họ rồi."

Giờ nghĩ lại, ngay cả Trịnh Nguyên cũng đã rơi vào bẫy của họ.

Chỉ là Trịnh Nguyên không muốn thừa nhận thất bại, hắn đổ hết trách nhiệm lên đầu việc mình vừa mới tiếp quản, bận rộn không có thời gian xử lý và ứng phó nên mới dẫm phải hố.

Nếu cho hắn đủ thời gian điều tra, hắn đời nào lại ngu ngốc đi thu mua lại số cổ phần đó để bọn họ rút lui êm đẹp như vậy, tự nhiên tốn không một khoản tiền lớn.

Bởi vì trong hai tháng qua đội vận tải cũ vẫn hoạt động hết sức bình thường, tiền cũng thực sự dễ kiếm, nên khi thu mua lại số cổ phần đó Trịnh Nguyên cũng không nghĩ ngợi nhiều, lại tốn thêm khoảng ba ngàn đồng nữa.

Tính toán như vậy thì đám người nhà họ Chu thực sự đã trở thành những kẻ ngốc nghếch bị dắt mũi.

Tiền thì đã mất mà công ty cũng sắp sụp đổ rồi.

Chu Quế Sinh rõ ràng vẫn chưa thoát ra khỏi cú sốc đó, hắn cứ thế đờ đẫn ngồi im không nói lời nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.