Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 171
Cập nhật lúc: 09/01/2026 17:04
Đợi đến khi đồ đạc được đưa tới trước mặt, cô mới biết anh đi mua đồ.
Nhìn thấy đống thực phẩm bổ dưỡng trong túi, Đỗ Lan đờ người ra, không dám nhận.
Đỗ Quyên nói: “Vội vàng quá, lần sau qua đây em sẽ đưa hai mẹ con đi dạo trung tâm thương mại.”
Đỗ Lan xua tay: “Không cần không cần, thật sự không cần đâu. Em út mang về mà ăn, hoặc là mau đi trả lại đi, thật sự không cần cho chị.”
Đỗ Lan cảm thấy quá quý giá, những thứ này chắc phải tốn không ít tiền.
Lúc này, Thương Tiểu Quân - người đã giơ đồ nãy giờ - lên tiếng: “Cho thì cứ cầm lấy, chị không ăn thì cho con gái ăn. Chị nhìn đứa trẻ gầy gò kìa, cứ như con khỉ nhỏ nuôi trong l.ồ.ng ấy, tôi nhìn mà thấy xót.”
Chương 137 Tỉnh ngộ
Tự mình chịu khổ thì thôi đi, còn bắt con cái chịu khổ theo, điểm này Thương Tiểu Quân nhìn không lọt mắt.
Nhìn xem con bé Lập Hạ này gầy đến mức nào rồi.
Thời đại bây giờ đâu phải là hai mươi năm trước, ruộng đất đã khoán xuống hộ được mấy năm rồi, chỉ cần có tay có chân là đều có thể ăn no mặc ấm, sao chị ta lại nuôi con gái thành ra thế này?
Từ khi biết mình sắp làm cha, Thương Tiểu Quân bắt đầu không chịu nổi những tình huống như thế này.
Nhưng tiếp xúc một lúc anh cũng nhận ra được.
Người chị cả đột nhiên xuất hiện này quá yếu đuối, bị cả nhà chồng lẫn nhà đẻ chèn ép, cuộc sống này mà tốt đẹp được thì mới là lạ.
Thần sắc của Thương Tiểu Quân có chút không kiên nhẫn, giọng điệu cũng không được tốt lắm.
Đỗ Lan nghe vậy thì sợ hãi, ngoan ngoãn nhận lấy đồ đạc.
Đỗ Quyên lườm Thương Tiểu Quân một cái, có chút ái ngại nói với Đỗ Lan: “Chị cả, chị đừng để tâm, anh ấy tính tình là vậy, nói chuyện hơi cộc cằn.”
Đỗ Lan gật đầu: “Chị biết mà.”
Cô đã nhìn ra rồi, Thương Tiểu Quân người này chỉ là khẩu xà tâm phật, lòng dạ rất tốt.
Nếu không cũng sẽ chẳng mua cho cô nhiều đồ tốt như vậy.
Rất nhanh, xe đã đến, Đỗ Lan chào từ biệt hai vợ chồng rồi dắt con gái lên xe.
Xe rẽ một vòng, nhanh ch.óng rời khỏi bến xe.
Đỗ Lan thu hồi tầm mắt, thấy con gái cứ nhìn chằm chằm vào cái túi trong tay mình, liền lấy một ít bánh quy và nước ngọt ra đưa cho con.
Lập Hạ chưa bao giờ được ăn những thứ này, nên vô cùng thích thú.
Tuy nhiên con bé không nhét ngay vào miệng mà cẩn thận lấy ra một miếng đưa cho Đỗ Lan.
Chỉ là Đỗ Lan không biết đã khóc từ lúc nào, cứ cầm khăn tay lau nước mắt liên tục.
Lập Hạ lập tức sợ hãi, con bé vội vàng nhét miếng bánh quy lại vào túi, nói với Đỗ Lan: “Mẹ ơi mẹ đừng khóc, con không ăn nữa đâu. Để dành mang về cho anh ăn.”
Người anh mà Lập Hạ nhắc tới chính là hai đứa con riêng của chồng Đỗ Lan, đứa lớn mười một tuổi, đứa nhỏ chín tuổi, đều là con trai, vừa nghịch vừa bướng, ở nhà còn đ.á.n.h cả Đỗ Lan.
Bình thường để không xảy ra xung đột với hai đứa con riêng, Đỗ Lan luôn nhẫn nhịn đủ điều, cũng thường xuyên dạy bảo con gái đừng tranh giành, đợi đến khi lớn lên gả đi là được.
Lập Hạ còn nhỏ như vậy, người lớn dạy sao thì làm vậy.
Nhưng hôm nay, nhìn đứa con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện, Đỗ Lan nảy sinh tâm lý phản kháng hiếm có.
Cô đích thân lấy bánh quy ra đưa đến bên miệng con gái: “Ăn đi, không sao đâu, đây là dượng mua cho con, không liên quan gì đến Tăng Hâm và Tăng Hải Bình cả. Đây là của chúng ta.”
Lập Hạ vẫn còn chút sợ: “Mẹ ơi, nhưng chẳng phải trước đây mẹ nói những đồ tốt đều phải để dành cho các anh sao? Nếu không, các anh sẽ đ.á.n.h chúng ta.”
Đỗ Lan cười khổ: “Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ. Sau này, cái gì là của chúng ta thì chúng ta sẽ không nhường nữa.”
Đỗ Lan thấy con gái dường như chưa hiểu hết ý nghĩa của câu nói này, liền nếm thử một miếng bánh quy trước, sau đó nói với con: “Ngọt và thơm quá, Lập Hạ cũng mau ăn đi.”
Thế là Lập Hạ cũng bắt đầu ăn theo.
Nhìn khuôn mặt gầy gò vàng vọt của con gái, Đỗ Lan đưa tay dụi đôi mắt đỏ hoe, đột nhiên lại nhẹ nhàng cười lên.
Lập Hạ hỏi cô: “Mẹ ơi, mẹ cười gì thế?”
Đỗ Lan nói: “Cười bản thân mình ngày trước thật là ngốc.”
Rõ ràng mong mỏi bấy lâu mới có được một đứa con của riêng mình, khó khăn lắm mới có được, vậy mà không chăm sóc tỉ mỉ, lại để con phải chịu khổ cùng mình.
Cuộc hôn nhân trước của Đỗ Lan chính là vì không có con nên mới bị đuổi ra khỏi nhà, trong thời gian đó cô đã phải chịu đựng bao nhiêu chua xót và khổ cực chỉ mình cô biết.
Khi đó cô ngày đêm mong mỏi có được một đứa con, sau đó gả vào nhà họ Tăng, cuối cùng cũng mang thai, cô vui đến mức muốn khóc, nghĩ rằng lần này rốt cuộc có thể minh oan cho chính mình rồi, cô có thể sinh nở, chứ không phải là loại gà mái không biết đẻ trứng, kết quả chờ đợi cô lại là sự ghét bỏ của mẹ chồng và sự lạnh nhạt của chồng.
Nhà họ Tăng đã có hai đứa cháu trai rồi, không có nhu cầu tăng thêm nhân khẩu.
Ban đầu cưới Đỗ Lan vào cửa cũng là nghe nói cô không sinh được, rước về để dễ bề chăm sóc hai đứa trẻ, kết quả bụng cô lại to lên.
Bà cụ nhà họ Tăng sợ Đỗ Lan có con riêng sẽ không tốt với hai đứa cháu trai, liền lén nói với con trai: “Nếu là con trai thì cứ coi như lúc sinh ra đã c.h.ế.t rồi. Còn con gái thì cứ nuôi bừa đi, lớn lên gả đi còn kiếm được một khoản tiền sính lễ, cũng không lỗ...”
Đỗ Lan đã nghe thấy.
Cho nên Lập Hạ là cô sinh ra ở ngoài ruộng lúa mạch.
Lúc đó Đỗ Lan đã nghĩ, nếu là con trai, cô sẽ mang con bỏ trốn, còn con gái thì mới bế về.
Kết quả là con gái.
Tốt quá, có thể giữ được đứa trẻ này rồi.
Đỗ Lan cảm thấy vô cùng may mắn, cảm thấy ông trời đang giúp mình.
Chỉ là niềm vui này không kéo dài được bao lâu, cô lại rơi vào lo âu và mịt mờ.
Con gái sống không tốt, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, còn phải chịu sự bắt nạt của người khác.
Đôi khi Đỗ Lan cũng nghĩ, đứa con mà mình ngày đêm mong mỏi có được lại có số phận như vậy sao?
Đỗ Lan nghĩ không thông, sau đó lại bắt đầu tự an ủi mình.
Thôi thì là con gái, có thể sống sót đã là tốt lắm rồi.
Đợi con lớn lên, gả đi là có thể rời xa mọi thứ ở nơi này.
Nhưng khi tính cách nhút nhát của con gái dần lộ rõ, Đỗ Lan lại bắt đầu sợ hãi, vì trên người con cô nhìn thấy hình bóng của chính mình.
Đỗ Lan biết cứ thế này là không ổn, tính cách con gái yếu đuối, sau này lớn lên gả đi cũng sẽ bị người ta bắt nạt giống như cô vậy.
