Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 173
Cập nhật lúc: 09/01/2026 17:05
Phó Ba nghe vậy chỉ cười khổ một tiếng.
Thương Tiểu Quân: “Sao thế, vẫn chưa buông bỏ được à?”
Phó Ba rất muốn mạnh miệng nói là không có, nhưng lời đến cửa miệng lại hóa thành một tiếng thở dài.
“Một chút ạ.”
Thôi vậy, giữa anh em với anh Quân chẳng có gì là không thể nói.
Lần đó sau khi bị Tạ Tứ Muội thẳng thừng từ chối, lòng Phó Ba cứ thấy khó chịu khôn nguôi.
Lúc đầu anh ta cảm thấy có lẽ mình chỉ là bị người ta ghét bỏ, lòng tự trọng cao nên có chút không cam tâm.
Nhưng bình tĩnh lại vài ngày, anh ta lại thấy không phải như vậy.
Vẫn là có chút không buông bỏ được, lần đầu tiên chủ động theo đuổi một cô gái, anh ta đã thật lòng rung động.
Cho nên hiện tại anh ta đang ở trong trạng thái thất tình.
Thương Tiểu Quân bật cười, khinh bỉ nói: “Chỉ là một người phụ nữ thôi mà, có đến mức đó không. Có tí bản lĩnh đó thôi à?”
Nghe vậy Phó Ba chỉ muốn trợn mắt.
Anh ta rất muốn nói: Anh Quân, anh có giỏi thì đứng trước mặt chị dâu mà nói câu này thử xem.
Anh đúng là…
Phó Ba: “Đúng là đứng nói không đau lưng.”
Thương Tiểu Quân cười hì hì.
Xem ra cậu em này thật sự động lòng rồi.
“Đã không buông bỏ được thì nỗ lực thêm chút nữa đi.”
Nỗ lực?
Phó Ba thở dài: “Để sau hãy nói đi ạ.”
Vừa mới bị từ chối mà đã lại sáp vào, cái mặt này anh ta còn cần nữa không đây.
Hai người đang trò chuyện thì Lý Xuân từ bên ngoài đi vào, trên tay cầm một tập hồ sơ.
“Anh Quân, của anh này.”
Một cái túi giấy xi măng lớn giống như phong bì thư.
Thương Tiểu Quân hỏi: “Ở đâu ra thế?”
Lý Xuân: “Lúc em đi gửi hợp đồng ở bưu điện, anh nhân viên bưu điện đưa cho em.”
Vì chỗ này gần nên nhân viên bưu điện khu vực này đã rất quen thuộc với đội vận tải của họ rồi.
Thương Tiểu Quân xem qua, đây là thư bảo đảm gửi riêng cho anh.
Ai lại gửi thứ này cho anh nhỉ?
Thương Tiểu Quân có chút thắc mắc, thuận tay mở ra, sau đó phát hiện bên trong là một xấp ảnh.
Những bức ảnh đó có ảnh của anh, có ảnh của Đỗ Quyên, còn có ảnh hai người ở bên nhau, và cả ảnh Thương Dung đang ngồi đầu ngõ buôn chuyện với mọi người.
Nhìn thấy những bức ảnh này, sắc mặt Thương Tiểu Quân trở nên vô cùng âm trầm, giống như muốn g.i.ế.c người vậy.
Bên cạnh, Phó Ba và Lý Xuân cũng đặt chén trà xuống, thần sắc ngưng trọng.
Rất rõ ràng, có kẻ đang âm thầm điều tra nhà họ Thương.
Phó Ba cầm cái phong bì giấy xi măng lên xem, trên đó không ghi địa chỉ, không biết là gửi từ đâu tới.
Nhưng nhìn dấu bưu điện thì không phải ở vùng này, mà là từ tỉnh gửi về.
“Anh Quân…”
Phó Ba và Lý Xuân đều lo lắng nhìn Thương Tiểu Quân.
Thương Tiểu Quân lúc này đang cầm một mảnh giấy kẹp giữa xấp ảnh, trên đó có một số điện thoại.
Nhìn mã vùng thì là ở phía tỉnh.
Thương Tiểu Quân đặt xấp ảnh xuống rồi đứng dậy, chuẩn bị đi gọi điện thoại.
Nữ nhân viên trực điện thoại trước bàn làm việc thấy anh sa sầm mặt đi tới thì có chút căng thẳng và ngơ ngác.
Phó Ba nhanh chân chạy tới nói với cô nhân viên: “Tiểu Chung, hôm nay đến đây thôi, cô tan làm trước đi.”
“Ồ, vâng ạ.”
Cô nhân viên nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc rồi rời đi.
Thương Tiểu Quân bấm số trên giấy gọi trực tiếp qua đó.
Lần thứ nhất không có người nghe.
Lần thứ hai chỉ vừa reo một tiếng đối phương đã nhấc máy.
Im lặng.
Sự im lặng kéo dài khoảng hai ba giây.
Cuối cùng, một giọng nói non nớt từ đầu dây bên kia truyền đến: “Anh ơi, cuối cùng anh cũng gọi lại rồi.”
Chương 139 Anh ơi, là em
Đã rất nhiều năm rồi Thương Tiểu Quân chưa nghe ai gọi mình là anh ơi theo kiểu nũng nịu như vậy.
Quay về đây, anh nghe nhiều nhất là anh Quân, hay là anh thôi.
Dù sao ở chỗ họ, ngoại trừ những đứa trẻ chưa hiểu chuyện thì cách gọi anh ơi lặp lại này cần phải thật sự có quan hệ họ hàng gì đó mới gọi như vậy.
Nhà họ Thương không có những đứa em họ nhỏ tuổi như thế, mà dù có thì cũng sẽ không gọi trực tiếp là anh ơi mà sẽ thêm tên vào.
Thương Tiểu Quân: “Cô là ai?”
Thật sự không nghĩ ra nên hỏi thẳng luôn.
Giọng của Thương Tiểu Quân trầm thấp đầy uy lực, không hề vì đối phương là một đứa trẻ mà buông lỏng cảnh giác, vô cùng nghiêm túc.
Đối phương nói: “Anh ơi, qua đây đi, chúng ta gặp mặt.”
Thương Tiểu Quân nhíu mày: “Là cô đang giám sát tôi? Hay là các người?”
Nghe giọng thì chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi, Thương Tiểu Quân thật sự không nghĩ ra cô bé có khả năng làm ra những chuyện này.
Cho nên khả năng lớn nhất là cô bé ở đầu dây bên kia chỉ là một con rối.
Đối phương nói: “Không phải, không phải em, là bọn họ, em chỉ đang báo tin cho anh thôi.”
Thương Tiểu Quân: “Dù là cô hay là bất kỳ ai khác, hiện tại các người đều đã chạm vào vạch giới hạn của tôi rồi.”
Trời ạ, cái giọng điệu này, khí thế này, vẫn đáng sợ như vậy.
Cô bé rõ ràng bị trấn áp, một lúc sau mới nói: “Anh ơi, em ở phe anh.”
Thương Tiểu Quân: “Tên của cô.”
Mặc dù đã có vài phỏng đoán nhưng Thương Tiểu Quân vẫn muốn xác nhận lại.
Vì chuyện đã quá xa xưa, không thể chắc chắn đó là những người anh đã gặp trước khi rời đi hay là những người sinh ra sau khi anh đi.
Đối phương nói: “Anh ơi, anh qua đây đi, em có rất nhiều tin tức muốn tiết lộ cho anh.” Bao gồm cả việc em là ai.
Thương Tiểu Quân: “Tôi không thích gặp mặt một người mà mình hoàn toàn không biết gì. Nếu cô không nói thì chúng ta chẳng có gì để bàn cả. Dù là cô, hay kẻ đứng sau lưng cô, hay là những người mà cô nhắc tới. Chỉ cần các người dám đụng đến dù chỉ một sợi tóc của họ, tôi - Thương Tiểu Quân sẽ không bao giờ tha thứ. Nghe rõ chưa?”
Đối phương không biết có phải bị dọa sợ không mà hơi thở cũng nhẹ đi, đấu tranh một hồi lâu cuối cùng mới nói: “Anh ơi, là em, Giản Giai Khanh…”
Cúp điện thoại, Thương Tiểu Quân ngồi thẫn thờ trên ghế suốt nửa tiếng đồng hồ mới thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình.
