Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 219
Cập nhật lúc: 09/01/2026 17:16
Tạ Tứ Muội nhìn Đỗ Quyên.
Đỗ Quyên mỉm cười, tiếp tục nói: "Thực ra tính ra chuyện đó trôi qua mới có nửa năm thôi, em nhìn chị bây giờ xem, kết hôn rồi, mở tiệm rồi, vụ án cũng đã rõ ràng, mọi chuyện đều tốt đẹp cả. Thế nên, đừng bi quan như vậy, em bây giờ không phải có một mình đâu, tuy không có gia đình nhưng lại có người bạn là chị đây, có người đồng nghiệp quan tâm em như chị Đới, còn có Phó Ba nữa. Thực ra cậu ấy vẫn luôn không buông bỏ được em đâu, chỉ là sự từ chối của em khiến cậu ấy phải kìm nén tình cảm của mình lại thôi."
Lại nhắc đến Phó Ba rồi.
Tạ Tứ Muội c.ắ.n c.h.ặ.t môi để kìm nén cảm xúc, một lúc lâu sau cô mới thấp thỏm hỏi Đỗ Quyên: "Quyên tỷ, chị bảo, anh ấy có chê em không?"
Sẽ không đâu, Đỗ Quyên nhìn ra được Phó Ba không phải hạng người như vậy.
Nhưng chuyện này cô muốn Tạ Tứ Muội tự mình đi chứng thực.
Đỗ Quyên: "Em phải đi hỏi cậu ấy đi, ngoài chính miệng cậu ấy nói ra thì người khác đoán đều không chuẩn đâu."
Tự mình đi hỏi...
Tạ Tứ Muội lại im lặng.
Đỗ Quyên: "Nếu em muốn gặp cậu ấy thì chị bảo Tiểu Quân sắp xếp người đưa em qua đó. Cậu ấy bây giờ chỉ bị tạm giữ thôi, chưa nâng lên thành vụ án hình sự đâu. Nếu sau này hai kẻ kia không chịu hòa giải thì lúc đó em có gặp lại cậu ấy được không cũng khó nói lắm."
Chương 176 Thích đến mức nào?
Đỗ Quyên cũng không biết khuyên Tạ Tứ Muội như thế nào, chỉ cảm thấy cô đối với Phó Ba ít nhiều gì cũng có chút ý tứ, nên muốn để hai người tiếp xúc nhiều hơn.
Tạ Tứ Muội chủ yếu vẫn là tư tưởng quá mức cố chấp và bảo thủ, không cách nào mở lòng được.
Cô bây giờ cần người dẫn dắt để tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống.
Đỗ Quyên nấu cho Tạ Tứ Muội một bát mì, đợi đến khi Đới Gia Tú cầm sổ sách qua đây thì mới đi trước.
Thương Tiểu Quân đưa cô đi ăn ở tiệm cơm, sau đó đưa vợ về nhà, tìm người nghe ngóng kỹ lưỡng chuyện của Tạ Tứ Muội.
Đêm đến, Thương Tiểu Quân gặp được Phó Ba trong đồn cảnh sát.
Phó Ba trước đây từng bị tạm giữ vài lần vì đ.á.n.h nhau nên đã quá quen thuộc, ngồi trên ghế bên trong như một ông hoàng, chẳng hề hoảng loạn chút nào.
Sáng nay ra tay nặng hay nhẹ, trong lòng cậu ấy tự có tính toán.
Bây giờ điều duy nhất cậu ấy quan tâm chính là tình hình của Tạ Tứ Muội.
Thương Tiểu Quân: "Không dám gặp ai, ăn không trôi cơm."
Mặc dù buổi trưa Đỗ Quyên đã nấu mì cho cô nhưng Tạ Tứ Muội chắc chắn là không có tâm trạng nào mà ăn.
Nghe thấy lời này Phó Ba liền không giữ nổi bình tĩnh nữa, tức giận đ.ấ.m xuống bàn.
Thương Tiểu Quân nói: "Vụ án này của cậu chiều nay tôi đã tìm người qua trao đổi rồi, bồi thường cho họ ít tiền, rồi ở lại trong này thêm vài ngày đi."
Phó Ba gật đầu: "Anh, xin lỗi, đã làm phiền anh rồi."
Phía tỉnh lỵ vẫn đang đợi cậu ấy, một đám anh em còn định cùng cậu ấy qua đó, giờ làm thành ra thế này công việc tạm thời không làm được nữa rồi.
Thương Tiểu Quân: "Đừng nghĩ mấy chuyện này nữa, công việc ở đó tôi bảo Lý Xuân đưa người làm trước."
Phó Ba thở dài một tiếng, nghĩ ngợi một hồi lại hỏi: "Quân ca, chuyện ngày hôm nay?"
Thương Tiểu Quân: "Muốn biết không?"
Làm sao mà không muốn được chứ.
Phó Ba: "Không sao đâu Quân ca, anh cứ nói đi."
Thương Tiểu Quân không vội trả lời mà hỏi lại: "Thích cô ấy đến mức nào?"
Thích là điều chắc chắn rồi, nếu không thì chuyện sáng nay vừa cứu người vừa giúp cô trút giận là vì cái gì chứ.
Phó Ba: "Anh, em cũng không nói ra được. Tóm lại chuyện sáng nay anh cũng thấy rồi đấy, là như vậy thôi."
Thích đến mức nào ư?
Cậu ấy không biết ví von thế nào, tóm lại sáng nay nhìn thấy cô ấy nhảy sông, trong đầu cậu ấy không có ý nghĩ nào khác, chỉ có hai chữ: cứu cô.
Người cứu về được dĩ nhiên là tốt rồi, nếu cứu không về được thì cậu ấy cũng chẳng biết sau này phải làm thế nào, sẽ làm ra những chuyện gì nữa, tóm lại lúc đó cậu ấy rất sợ và rất hoảng.
Về sau cứu được người lên, nghe tin cô bị ép nhảy sông, những nguyên do hay tình hình cụ thể gì đó cậu ấy chẳng muốn nghe một chữ nào hết, chỉ biết cô bị bắt nạt, cậu ấy phải đòi lại công bằng cho cô.
Thương Tiểu Quân: "Cậu còn nhớ cái thằng Chu Di Dân không?"
Phó Ba nhớ chứ, ban đầu vụ án của Quân ca và tẩu t.ử có liên quan đến kẻ đó, nghe nói hắn thích chơi đùa với mấy cô gái mới bước chân ra xã hội, Mã Lệ Trân chính là người môi giới của hắn.
Chỉ là lúc đó Mã Lệ Trân không thừa nhận, bằng chứng liên quan đến Chu Di Dân quá ít nên không có cách nào định tội kẻ đó được.
Về sau gã đó lại chạy về Hong Kong mất, chuyện này cứ thế mà chìm xuồng.
Tại sao lại nhắc đến Chu Di Dân?
Phó Ba ngẩn ra, sắc mặt thay đổi, nhìn Thương Tiểu Quân với vẻ mặt đầy chấn động.
Thương Tiểu Quân gật đầu: "Tạ Tứ Muội cũng là một trong những nạn nhân. Lúc đầu Mã Lệ Trân tìm cô ấy nhưng cô ấy không đồng ý, quan hệ hai người trở nên khá căng thẳng. Về sau Mã Lệ Trân lại tìm đến nhà cô ấy, người nhà họ Tạ đã bỏ t.h.u.ố.c cô ấy rồi đưa qua đó..."
Từ Quách Viện Viện đến nhà họ Tạ, Thương Tiểu Quân đã làm rõ những chuyện đó rồi.
Thực ra những chuyện này Đỗ Quyên đều biết nhưng lúc đầu cô đã hứa với Tạ Tứ Muội là sẽ không kể với bất kỳ ai, thế nên những chi tiết liên quan đều do Thương Tiểu Quân tìm người chắp vá lại mà thành.
Trong sự việc này, hung thủ thực sự là người nhà họ Tạ, Mã Lệ Trân đang ngồi tù, và cả Chu Di Dân đã trốn thoát.
Người nhà họ Tạ không chỉ bán Tạ Tứ Muội một lần, mà còn định hôn cho cô và Nhậm Xuyên khi cô không hề hay biết.
Cũng chính vì có những người thân như vậy nên mới khiến Tạ Tứ Muội cực kỳ thiếu cảm giác an toàn đối với xã hội này.
Phó Ba: "Anh, em muốn ra ngoài sớm một chút."
Phó Ba thật sự không ngờ cô ấy lại phải âm thầm chịu đựng nhiều thứ như vậy, cậu ấy muốn gặp cô, muốn nói với cô rằng bất kể người khác nghĩ thế nào, ít nhất là bản thân cậu ấy không có bất kỳ ý nghĩ xấu nào về cô cả.
Thương Tiểu Quân: "Biết rồi."
...
Ngày hôm nay, Tạ Tứ Muội vẫn luôn ở lỳ trong nhà không hề ra khỏi cửa, ngay cả việc đi vệ sinh cũng phải đợi đến lúc đêm khuya tĩnh mịch, bên trong không có ai mới âm thầm đi qua đó.
Mặc dù cô biết chuyện xảy ra trên cầu sẽ không truyền đến đây nhanh như vậy, nhưng cô vẫn sợ, những ánh mắt dò hỏi của người ngoài cô đều không thể đối diện trực tiếp được.
Nỗi sợ hãi này cứ luôn vây quanh tâm trí cô, Tạ Tứ Muội căn bản không ngủ được, mở mắt nhìn tấm màn phía trên đầu, mãi đến khi phía chân trời hiện lên vệt sáng trắng, ngoài cửa truyền đến một vài tiếng động mới bất tri bất giác thiếp đi.
