Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 223
Cập nhật lúc: 09/01/2026 17:18
Nhìn chung thì cũng khá ổn, những lễ nghi cần có nhà họ Phó đều thực hiện đủ, trong lòng họ nghĩ gì không biết nhưng ngoài mặt không nói câu nào, còn đưa cho cô một cái phong bao đỏ lớn.
Phía nhà họ Phó đã xem hoàng lịch, cuối tháng sau có ngày tốt để tổ chức hôn lễ, khoảng hơn một tháng thời gian để thông báo cho họ hàng bạn bè và chuẩn bị đám cưới cũng là đủ rồi.
Đám cưới tổ chức tháng sau, còn việc đăng ký kết hôn thì có thể đi làm ngay.
Ở nông thôn làm mấy việc này coi trọng hình thức đám cưới hơn, việc đăng ký thì sao cũng được, không kén chọn ngày.
Có điều Tạ Tứ Muội vẫn chưa đủ tuổi, không đăng ký kết hôn được.
Mẹ Phó nói: "Hay là tháng sau cứ tổ chức đám cưới trước, đợi sau này đủ tuổi rồi hai đứa đi đăng ký sau."
Phó Ba chép miệng: "Chuyện nhỏ, cứ mang hộ khẩu đây, để con lo."
Không đăng ký, lỡ sau này có con thì lại thành "hộ khẩu đen" sao.
Phó Ba lo xa thật đấy.
Mẹ Phó há miệng, định nói gì đó nhưng thấy con trai nhíu mày, bà lại gật đầu: "Được, tùy con tính liệu."
Phó Ba nhanh ch.óng ăn xong cơm, cầm lấy sổ hộ khẩu, đưa Tạ Tứ Muội về trước.
Hai người rời đi, cả nhà ra tận cổng tiễn, đợi người đi khuất rồi mẹ Phó mới thở dài một tiếng thật sâu.
Bên cạnh, chị gái Phó Ba nói: "Thôi thôi, thằng Ba nó thích là được, nó đã thấy không vấn đề gì thì mẹ thở dài cái nỗi gì."
Những người khác cũng trò chuyện qua lại, khuyên nhủ vài câu.
Giờ cả nhà đều trông cậy vào Phó Ba để sống, ai dám đắc tội với "thần tài" cơ chứ.
Mẹ Phó nói: "Mẹ cũng không có ý đó, chỉ là..."
Chao ôi, chẳng biết nói sao, có chút tiếc nuối thôi. Thực ra hôm nay thấy cô bé này cũng được, tuy người không cao nhưng cười lên rất đẹp, nhìn qua là biết tính tình nhanh nhẹn tháo vát.
Chỉ là...
Thôi, không nghĩ nữa.
Mẹ Phó cởi tạp dề, định quay vào ăn thêm chút gì đó, bận rộn nấu nướng cả buổi trưa bà vẫn chưa ăn no.
Kết quả vừa quay người lại, bà hàng xóm đã chạy tới.
"Mẹ thằng Ba ơi, vừa nãy là đối tượng của thằng Ba đấy à?"
Bà già đó đôi mắt đảo liên tục, bên trong đầy vẻ tò mò hóng hớt.
Mẹ Phó hơi khó chịu, bà nhạt giọng đáp: "Ừ."
Bà hàng xóm nghe vậy, bí mật hỏi: "Chính là cô gái nhảy sông trên cầu đấy à?"
Mẹ Phó cau mày: "Bà muốn nói gì?"
Bà hàng xóm vẻ mặt không thể tin nổi: "Mẹ thằng Ba này, nhà bà thực sự đồng ý rồi à?"
Mẹ Phó hừ một tiếng, lạnh lùng nói: "Nhà tôi có đồng ý hay không thì liên quan gì đến bà? Bà là ai mà đòi quản chuyện con trai tôi? Thật là, ch.ó bắt chuột, lo chuyện bao đồng."
Những người khác nhà họ Phó cũng thi nhau mắng mỏ, làu bàu vài câu, cuối cùng "rầm" một tiếng đóng c.h.ặ.t cổng lại.
Cái sân nhà họ Phó này năm ngoái Phó Ba đã bỏ ra một khoản tiền để sửa sang, xây tường gạch, lắp cổng sắt, xịn hơn hẳn mấy cái sân nông gia xung quanh. Vừa đóng cửa lại là người bên ngoài muốn nhìn vào trong cũng chẳng thấy gì.
Phía bên kia, Tạ Tứ Muội đang bàn bạc với Phó Ba chuyện về nhà họ Tạ lấy sổ hộ khẩu.
Phó Ba nói: "Em đừng lo lắng, ngày mai cứ ra thị trấn đợi, anh qua đó lấy."
Tạ Tứ Muội nhìn bóng lưng rộng của anh: "Vậy anh đừng có động chân động tay nhé, nhỡ lại phải vào trong đó nữa thì rắc rối lắm."
Tạ Tứ Muội thực sự không muốn quay về, đối mặt với lũ người đó mệt mỏi lắm.
Buổi chiều.
Tạ Tứ Muội đến nhà họ Thương một chuyến, báo với Đỗ Quyên chuyện cô và Phó Ba sắp kết hôn.
Phó Ba sáng nay mới ra tù mà hai người đã bàn chuyện cưới xin rồi!
Tốc độ nhanh thật đấy.
Đỗ Quyên cũng mừng cho hai người, đời này vận mệnh của cả hai đều đã thay đổi.
Hôm sau, Phó Ba dậy từ sáng sớm chạy đến chỗ Tạ Tứ Muội đón cô.
Lúc đó trời mới mờ sáng, Tạ Tứ Muội vừa thức dậy.
"Sao tới sớm thế, anh ăn sáng chưa?"
Phó Ba cười ngây ngô: "Chưa. Cùng ra ngoài ăn đi."
Tạ Tứ Muội: "Vậy anh đợi một chút."
"Được."
Phó Ba phấn khởi ngồi xuống phòng khách.
Đêm qua anh chỉ ngủ được ba bốn tiếng, thực sự là vì hôm nay đi đăng ký kết hôn nên quá đỗi kích động.
Nếu không phải nghĩ tới việc quầng thâm mắt quá đậm chụp ảnh không đẹp, Phó Ba chắc cũng chẳng buồn ngủ luôn.
Trong phòng, Tạ Tứ Muội cũng đang soi gương tỉa lông mày.
Hôm nay đi chụp ảnh làm giấy đăng ký kết hôn, cả đời chỉ có một lần, phải làm cho chỉnh tề chút.
Sáng dậy Tạ Tứ Muội vốn mặc một chiếc váy màu vàng, vừa nãy thấy Phó Ba mặc sơ mi trắng, cô nghĩ một lát rồi lại thay một chiếc màu trắng.
Lần nữa bước ra khỏi phòng, trang phục của Tạ Tứ Muội đã ton-sur-ton với Phó Ba, cả hai đều mặc sơ mi trắng và quần tây đen.
Phó Ba thấy cô đặc biệt thay quần áo cho giống mình, chẳng biết sao mặt bỗng đỏ bừng, hơi luống cuống đứng bật dậy, lòng bàn tay cứ chà xát vào quần mãi. Cuối cùng, tranh thủ lúc Tạ Tứ Muội đang lấy túi chuẩn bị ra cửa, anh nhẹ nhàng nắm tay cô, kéo người lại gần rồi hôn một cái lên mặt cô.
Cô cũng coi trọng việc này giống như anh, trong lòng anh cảm thấy lạ lắm, nhưng rất vui.
Tạ Tứ Muội đỏ mặt, theo bản năng đẩy anh một cái.
Phó Ba sợ cô phản cảm, lập tức lùi ra ngay.
Anh luôn ghi nhớ cô đã từng bị tổn thương, chỉ muốn từ từ thôi, không muốn gây áp lực cho cô.
Tạ Tứ Muội thấy vẻ mặt hối lỗi của anh, liền nói: "Cửa còn đang mở kìa, anh không sợ người khác nhìn thấy à."
Đối với người mình thích, cô không hề phản cảm khi gần gũi với anh.
Hóa ra là cô xấu hổ.
Phó Ba ngoác miệng cười, sau đó sải bước tới "rầm" một cái đóng cửa lại.
Tạ Tứ Muội: "..."
"Anh làm gì đấy?"
Cô vừa nãy chỉ nói vậy thôi chứ có ý gì khác đâu.
Người này sao cứ nghĩ đến mấy chuyện này thế nhỉ.
Tạ Tứ Muội thấy cạn lời luôn.
Nhưng cô đã nghĩ sai rồi, Phó Ba không nhào tới, mà từ túi quần móc ra một cái hộp nhỏ đưa đến trước mặt Tạ Tứ Muội.
