Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 226
Cập nhật lúc: 09/01/2026 17:19
Thương Tiểu Quân: "Không cần đâu. Em đang mang thai, đến những nơi đó không tốt. Ông ngoại anh sẽ không trách đâu."
Sau núi làng nhà họ Thương có một bãi mộ rất lớn, người trong làng qua đời đều đưa ra đó, nơi đó thành bãi tha ma rồi.
Nếu chỉ có một mình ông ngoại nhà họ Thương thì không sao, người nhà không cần kiêng nể.
Nhưng mà cả một đám người cơ, Thương Dung cũng thấy không ổn, sợ bị ám quẻ, nên bảo Đỗ Quyên ở nhà nghỉ ngơi, bà và Thương Tiểu Quân đi là được.
Đã cả hai mẹ con đều nói vậy nên Đỗ Quyên cũng không thắc mắc nữa.
Thương Tiểu Quân tắt đèn rồi cũng lên giường.
Kể từ sau lần thân mật lúc ba tháng, Thương Tiểu Quân đã dời gối của mình sang bên này, anh ngủ ngoài, Đỗ Quyên ngủ trong.
Lúc đầu thì không sao, nhưng hai tháng nay trời hơi nóng, người này ngủ cạnh cứ phải ôm ấp vồ vập, làm Đỗ Quyên sáng nào dậy cũng mồ hôi nhễ nhại, cảm thấy không thoải mái.
Đỗ Quyên muốn anh ngủ quay đầu ngược lại, Thương Tiểu Quân không chịu, vợ chồng làm gì có chuyện ngủ ngược đầu nhau?
Thôi được, cái thời gian hai tháng hai người chia giường lúc ban đầu đó, người này đã sớm quên sạch sành sanh rồi.
Chỉ là đêm nay người này có chút không ngoan, vừa sáp lại gần là bắt đầu chân tay táy máy rồi.
Đỗ Quyên: "Làm gì đấy, tuần trước vừa mới làm xong mà."
Đang m.a.n.g t.h.a.i mà, Đỗ Quyên không chiều anh đâu, hai người đã giao kèo từ đầu rồi, một tháng hai lần.
Một tháng hai lần, thế này thì khó nhịn quá, nhưng sau này cùng với việc t.h.a.i nhi bắt đầu máy, Thương Tiểu Quân cũng kiềm chế được.
Người này chẳng biết là tâm lý kiểu gì, chỉ cần nhóc con trong bụng cử động một cái là anh sẽ dừng lại, sau đó không dám làm bậy nữa.
Thương Tiểu Quân: "Sắp tới lúc rồi, bà xã ơi, ban ơn một lần đi mà."
Đỗ Quyên: "Sắp tới lúc gì?"
Người này nói gì thế không biết.
Trong bóng tối, Thương Tiểu Quân đảo mắt: "Giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ."
Đi theo cô đi khám t.h.a.i mấy lần, Thương Tiểu Quân cũng nói được mấy thuật ngữ chuyên môn rồi.
Ồ, hóa ra là vậy.
Đỗ Quyên: "Động tác nhẹ thôi đấy."
"Anh biết rồi."
Giọng Thương Tiểu Quân lộ rõ vẻ hân hoan, sau khi xong xuôi các bước chuẩn bị, anh vừa định tiến hành bước tiếp theo thì Đỗ Quyên ôm bụng ngồi bật dậy.
"Sao thế?"
Đỗ Quyên: "Nhóc con này đạp rồi."
Hơn nữa động tác còn khá mạnh, làm bụng cô nổi cả cục lên.
Thương Tiểu Quân: "..."
Đưa tay sờ sờ, quả nhiên bên trong đang múa quyền.
Thương Tiểu Quân thở dài một tiếng, nhẹ nhàng ôm vợ vào lòng: "Ngủ đi."
Đỗ Quyên: "Không làm cái đó nữa à?"
"Thôi." Cứ thấy ngại ngại thế nào ấy, cứ có cảm giác nhóc con này cảm nhận được hết vậy.
Hôm sau, lúc Thương Tiểu Quân từ bên ngoài về có mang theo một túi đỗ xanh nhỏ.
Đây là do bác tài xế ở bến xe đưa đến đội vận tải, là do ông bà Đỗ gửi cho.
Lần trước, Đỗ Quyên lấy lý do xâm phạm danh dự để kiện bố mẹ đẻ và tòa báo kia.
Sau đó vụ án mở phiên tòa, cả hai bên đều có mặt.
Phía tòa báo là đại diện pháp luật tới, phía nhà họ Đỗ là Hướng Sơn Hoa tới.
Lúc đó Hướng Sơn Hoa đã không còn vẻ kiêu ngạo như trước, cả người khép nép chẳng dám nhìn Đỗ Quyên và Thương Tiểu Quân lấy một cái.
Sự thay đổi lớn của Hướng Sơn Hoa không hoàn toàn là vì Đỗ Quyên kiện họ ra tòa.
Trong một tháng này, nhà họ Đỗ cũng xảy ra không ít chuyện.
Đỗ Hà đi theo đúng vết xe đổ của kiếp trước, bỏ trốn theo một gã đàn ông lạ mặt.
Phía nhà chồng cô ta tìm đến cửa gây gổ mấy trận, còn dọn đi không ít đồ đạc.
Đỗ Diệu Kim cũng đen đủi, bị một gã nhân tình khác của mụ góa phụ kia đ.á.n.h cho một trận, nằm bẹp trên giường nửa tháng không xuống nổi, nghe đâu lần này bị thương nặng, sau này làm việc sẽ gặp vấn đề lớn.
Kiếp trước, Đỗ Diệu Kim bị Thương Tiểu Quân chỉnh cho liệt giường không xuống đất được.
Kiếp này Thương Tiểu Quân đã tha cho lão, nhưng số phận lão vẫn cứ như vậy, chẳng qua là tự mình chuốc lấy mà thôi.
Chương 182 Bóng ma tâm lý
Vụ án danh dự của Đỗ Quyên lần trước, cả hai bị cáo đều cúi đầu nhận lỗi tại tòa, bày tỏ chấp nhận hình phạt.
Tòa phán hai bên phải đăng báo xin lỗi, phía tòa báo bị thu hồi giấy phép, nhà họ Đỗ bị phạt một khoản tiền.
Mặc dù chấp nhận hình phạt nhưng hai vợ chồng già nhà họ Đỗ căn bản không đào đâu ra tiền, nên hiện tại thỉnh thoảng lại nhờ tài xế trên trấn mang ít nông sản lên để trừ nợ.
Đỗ Quyên chỉ là không muốn hai người đó tiếp tục tìm rắc rối cho mình, muốn họ rút ra bài học thôi, còn đồ đạc thì cô không quan trọng.
Nhưng vì người ta đã gửi thì cô cũng yên tâm nhận lấy, buổi chiều liền nấu một nồi canh đỗ xanh giải nhiệt.
Hôm sau, Thương Tiểu Quân gác lại mọi công việc để đưa Thương Dung về làng quét mộ.
Lúc đi, anh dặn dò Đỗ Quyên cứ ở trong nhà đừng đi đâu lung tung, nếu có chuyện gì thì dùng loa cầm tay gọi người.
Kể từ khi mấy người anh em của Hồ Đông mở cửa hàng nhượng quyền ở khu chợ gần đó, Thương Tiểu Quân chẳng biết kiếm đâu ra một chiếc loa nhỏ chạy pin để ở nhà. Bình thường lúc anh không có nhà, có chuyện gì Đỗ Quyên và Thương Dung có thể dùng loa gọi người ở phía tường bao sang giúp đỡ.
Thực ra trong nhà có Tiểu Hắc trấn giữ, lại có hàng xóm trông coi, chỉ cần không ra ngoài thì an ninh cơ bản không vấn đề gì.
Từ sân nhà họ Thương đến làng đi xe máy mất khoảng bốn mươi phút, đi đi về về cộng thêm thời gian quét mộ, kiểu gì cũng phải mất ba đến bốn tiếng đồng hồ.
Sau khi Thương Tiểu Quân đưa Thương Dung đi, Đỗ Quyên vẫn ở trong nhà làm chăn nhỏ.
Còn khoảng ba tháng nữa là con chào đời rồi, lúc đó vừa vặn là mùa thu đông nên phải chuẩn bị thêm nhiều quần áo.
Hơn mười giờ sáng, bà chủ bán gà sống trong chợ tới, đưa cho Đỗ Quyên một con gà vừa mới thịt xong, còn mang theo ít rau nhà trồng cho cô.
Kể từ khi biết Đỗ Quyên mang thai, Thương Tiểu Quân đã đặt gà ở chỗ bà chủ trong chợ, cứ hai ngày đưa một con, g.i.ế.c thịt làm sạch rồi mới mang qua.
Bà chủ biết họ sắp đi lên tỉnh rồi, nghĩ bụng dù sao cũng là khách quen lâu nay nên mang thêm chút rau.
Đỗ Quyên cảm ơn bà chủ, sau khi nhận gà liền vào bếp rửa sạch, hầm cùng với hồng táo và đậu ván.
