Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 42
Cập nhật lúc: 09/01/2026 15:17
Đã ngủ say rồi thì anh cũng không khống chế được mà.
Đỗ Quyên cũng biết có những người khi ngủ sẽ làm ra chuyện trong vô thức.
Cho nên tối đến khi đi ngủ, cô lại lấy thêm một chiếc chăn từ trong tủ ra, cuộn thành một dải dài hình người, đặt ở phía Thương Tiểu Quân.
Chương 34 Nữ phụ độc ác xuất hiện?
Thương Tiểu Quân tắm xong quay về phòng, liền thấy không gian vốn đã nhỏ hẹp của mình lại bị ép thêm một lần nữa.
“Cô chắc chắn muốn để tôi ngủ như thế này sao?”
Thương Tiểu Quân dùng tay đo một chút, cảm thấy nằm phẳng cũng có chút khó khăn, phải nằm nghiêng mới ngủ được.
Đỗ Quyên: “Cứ thử đi, không hẹp như anh tưởng đâu. Chẳng phải anh thích ôm đồ vật khi ngủ sao, vừa vặn có thể ôm chiếc chăn ngoài này, như vậy là có không gian rồi.”
Anh gác chân lên người cô thì thôi đi, nhưng hình ảnh anh ôm lấy bàn chân cô thật sự khó mà nhìn thẳng.
Đỗ Quyên cả ngày không dám nhớ lại, cứ cảm thấy trong lòng là lạ, tim đập không ngừng.
Thương Tiểu Quân cũng không nói gì thêm, chỉ ai oán nhìn Đỗ Quyên một cái rồi nằm lên.
Đỗ Quyên thầm nghĩ, chuyện này có thể trách tôi sao?
Ai bảo anh ngủ không ngăn nắp như thế.
Đỗ Quyên tắt đèn, trèo vào bên trong cũng nằm xuống, rồi bi t.h.ả.m phát hiện ra, đừng nói là Thương Tiểu Quân, ngay cả cô cũng cảm thấy không còn chỗ để nằm.
Chiếc giường ở nhà thực ra cũng không phải là hẹp, nhưng sau khi đặt bốn chiếc chăn vào, kiểu gì cũng thấy chật chội, hơn nữa Thương Tiểu Quân là người vai rộng chân dài, chân duỗi thẳng ra là có thể gác lên gối cô, không duỗi thẳng thì lại chiếm chỗ.
Cứ thế này thì không cử động được nữa rồi.
Nghĩ đến không gian ở đầu bên kia còn căng thẳng hơn bên mình, Đỗ Quyên nghiêng người cố gắng áp sát mình vào tường.
Vất vả một chút cũng được, chỉ cần không bị anh ôm lấy là được.
Đỗ Quyên nghĩ rất hay, ngủ cũng khá tốt, không mơ thấy giấc mơ kỳ quái nào, nhưng đến sáng hôm sau tỉnh dậy, cô kinh hoàng phát hiện mình nằm lệch đi, còn lấy chân Thương Tiểu Quân làm gối...
Đầu óc Đỗ Quyên mụ mị đi, thấy phía Thương Tiểu Quân thì ngay ngắn chỉnh tề, còn phía bên mình thì chăn màn hỗn loạn, suýt nữa thì bật lò xo nhảy dựng lên.
Chuyện gì thế này?
Bản thân không chỉ đá chiếc chăn dùng để ngăn cách sang phía bên kia, mà còn... còn lấy chân Thương Tiểu Quân làm gối nữa!
Cô ngủ có đến mức không ngăn nắp như vậy không?
Đỗ Quyên không biết, bởi vì từ nhỏ đến lớn cô toàn ngủ ở căn gác xép chỉ vừa đủ một thân người.
Không lẽ là Thương Tiểu Quân...
Không, không phải anh, bởi vì Đỗ Quyên phát hiện trên chân Thương Tiểu Quân có vết nước, đó là nước miếng của cô.
Trời đất!
Đỗ Quyên c.ắ.n c.h.ặ.t t.a.y suýt chút nữa hét lên, may mà cô nhanh ch.óng trấn tĩnh lại, ngẩng đầu lén lút nhìn sang bên kia, thấy Thương Tiểu Quân đang ôm chăn vẫn còn ngủ, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhẹ chân nhẹ tay xuống giường, cũng không dám đứng bên trong chải đầu nữa, cầm đồ đạc rồi chạy mất.
Động tác của cô vừa hoảng loạn vừa bất lực.
Đôi mắt Thương Tiểu Quân hé mở một khe nhỏ, vừa vặn nhìn thấy Đỗ Quyên như một con thỏ bị kinh sợ, hốt hoảng bỏ chạy.
Đợi cửa đóng lại, anh rúc đầu vào trong chăn cười khúc khích.
Cái đồ ngốc đó, thật sự ngốc quá đi, một chút nước miếng là lừa được cô rồi.
Đúng vậy, cảnh tượng xấu hổ buổi sáng là do anh cố ý bày ra.
Sáng sớm nay, khi trời còn chưa sáng Thương Tiểu Quân đã tỉnh rồi.
Thấy đôi bàn chân suýt chút nữa thì bị mình gặm trong lòng, ban đầu anh định lặng lẽ buông ra, rồi nhặt chiếc chăn dưới đất lên để khôi phục hiện trường, kết quả thấy Đỗ Quyên ngủ như một chú lợn con, anh lại nảy ra ý định khác.
Rất tốt, cô vợ ngốc của anh đã bị lừa rồi.
Bày ra thêm vài lần nữa, không biết mối quan hệ của hai người có xích lại gần nhau hơn chút nào không.
Thương Tiểu Quân thở dài một tiếng, trở mình thức dậy.
Cả buổi sáng Đỗ Quyên không dám nhìn Thương Tiểu Quân, hễ chạm phải ánh mắt anh là cô lại nghĩ đến cảnh tượng lúc thức dậy, cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Thương Tiểu Quân thì chẳng có chuyện gì, mặt mày rạng rỡ, bước đi như có gió, tinh thần sảng khoái vô cùng.
Lúc ra khỏi cổng viện, anh còn hỏi Đỗ Quyên đang đứng cài then cửa.
“Đêm qua ngủ thế nào? Tôi có ngăn nắp không?”
Đỗ Quyên cúi đầu nhìn mũi chân mình: “Cũng tạm.”
Thương Tiểu Quân thở phào nhẹ nhõm: “Vậy là tốt rồi. Chỉ là tôi mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ, trời mưa mà chỉ che ô không đi giày, hai bàn chân đều giẫm trong nước, lạnh buốt, chẳng biết là vì sao.”
Đỗ Quyên giật mình, mặt đỏ bừng lên.
“Chắc là... chắc là anh không đắp kỹ chăn, chân bị hở ra ngoài rồi.”
Đúng vậy, chắc chắn là như thế, tuyệt đối không phải vì nước miếng của mình đâu.
Thương Tiểu Quân gật đầu: “Chắc là vậy.”
Xoay người định đi, anh lại dừng lại: “Dưới chân cô có cái gì à?”
Đỗ Quyên: “Hả? Cái gì? Không có mà!”
Người này nói chuyện cứ thích nhảy nhót linh tinh.
Thương Tiểu Quân: “Không có sao cô cứ nhìn chằm chằm vào mũi chân, đầu cũng không ngẩng lên thế.”
Đỗ Quyên: “...”
“Anh hỏi nhiều làm gì, mau đi đi.”
Cô đưa tay ra đẩy anh.
Thương Tiểu Quân bị đẩy ra ngoài cửa, tâm trạng vui sướng như vừa trúng số năm triệu vậy.
Thấy Đỗ Quyên bối rối hết mức, anh lại mủi lòng thương hại cô, quyết định báo cho cô một tin tốt.
“Đúng rồi, phía sạp hàng có tin tức rồi, chiều tôi đưa cô qua đó xem.”
Hai ngày nay ngày nào anh cũng ra ngoài, tuy không còn quản chuyện bên đội vận tải nữa nhưng vẫn có rất nhiều việc phải bận rộn.
“Thật sao?”
Đột nhiên nghe thấy tin này, Đỗ Quyên mừng rỡ không màng tới gì khác, ngẩng đầu cười với anh.
Vì sự ngượng ngùng lúc nãy vẫn chưa tan hết, khuôn mặt cô đỏ ửng như đóa hải đường đang nở rộ.
Đám thỏ đóng quân trong lòng Thương Tiểu Quân lại bắt đầu khua chiêng gõ trống náo loạn cả lên.
Anh quay đầu sang hướng khác, “Ừ” một tiếng.
Sự ngượng ngùng trong lòng Đỗ Quyên đã hoàn toàn biến mất, cô vui vẻ hỏi: “Trưa nay anh muốn ăn gì?” Giúp được việc lớn như vậy, chắc chắn phải bồi bổ một chút.
Thương Tiểu Quân: “Cô cứ nhìn mà làm.” Anh không kén chọn, những gì cô làm anh đều thích.
