Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 61
Cập nhật lúc: 09/01/2026 15:24
Nhưng lần này, món đồ lớn như xe đạp, cô nghĩ vẫn nên hỏi một chút để trong lòng có chừng có mực.
Chương 49 Làm ăn
Để mua được chiếc xe đạp màu hồng này cho Đỗ Quyên, Thương Tiểu Quân đã tốn gần bốn trăm tệ.
Vốn dĩ anh không định mua chiếc xe này, chỉ là vừa nhìn đã ưng ý ngay, để người ta nhường lại cho mình, anh còn trả thêm năm mươi tệ nữa.
Số tiền lớn như vậy chắc chắn không thể là tiền tiêu vặt anh giữ trên người.
Nhắc đến chuyện này, Thương Tiểu Quân bĩu môi: "Sao nào, sợ anh giấu quỹ đen à?"
Đỗ Quyên: "Chắc chắn rồi. Đã để em quản gia thì số tiền lớn như thế này, nhất định phải biết nguồn gốc chứ."
Quản gia là một khía cạnh, chủ yếu vẫn là Đỗ Quyên cảm thấy không yên tâm về Thương Tiểu Quân.
Đời trước lúc anh mới ra tù, để kiếm tiền nhanh, anh đã làm không ít việc mạo hiểm.
Hóa ra thật sự coi mình là quản gia bà chằn rồi.
Khóe miệng Thương Tiểu Quân khẽ nhếch lên, được người ta quản lý như thế này, tâm trạng anh lại tốt một cách lạ lùng.
"Ngoài bên đội vận tải ra, anh còn có việc làm ăn khác."
Vốn dĩ anh cũng định nói với cô rồi, vì vài ngày nữa anh phải đi xa.
"Làm ăn khác? Ngoài đội vận tải ra còn có việc làm ăn khác sao?"
Chuyện này Đỗ Quyên thật sự không biết.
Đời trước sau khi anh ra tù chỉ có đội vận tải, lại còn bị một người anh em của anh khống chế, anh ở đó làm tài xế hai tháng mới tách ra làm riêng, dần dần mới chuyển tài nguyên của đội vận tải đó về tay mình.
Thương Tiểu Quân nhìn bộ dạng kinh ngạc của cô thì bật cười.
"Sao thế, trong mắt em anh ngoài làm tài xế ra thì không còn việc gì khác để làm à?"
Mặc dù đội vận tải có thuê tài xế chuyên nghiệp, nhưng mấy người hùn vốn bọn anh cũng sẽ lái xe, chỉ là không đi quá xa, chạy quanh các huyện thị lân cận thôi.
Đỗ Quyên mím môi: "Anh biết em không có ý đó mà."
Người này, thỉnh thoảng lại cứ thích trêu chọc cô.
Thương Tiểu Quân hừ một tiếng, có chút đắc ý nói: "Lần trước đi thành phố vận chuyển hàng hóa, anh có quen một người anh em làm bán buôn thương mại, anh bỏ ra một ít tiền cho cậu ta đi lấy hàng, mấy ngày trước cậu ta đã gửi tiền chia hoa hồng cho anh rồi.
Không nhiều, khoảng năm trăm tệ."
Lúc đó trên người anh chỉ có một trăm tệ, thấy tên kia trắng tay lại rất thê t.h.ả.m, anh đưa cho cậu ta năm mươi tệ để ăn cơm và làm lộ phí về nhà.
Tên kia liền bảo coi như đó là tiền góp vốn của anh.
Thương Tiểu Quân cũng không để tâm, không ngờ cậu ta thật sự gửi tiền về, năm mươi biến thành năm trăm, chưa đầy một tháng mà trực tiếp tăng lên gấp mười lần.
Bán buôn thương mại?
"Bán buôn thứ gì?"
Thương Tiểu Quân khựng lại: "Thì là quần áo, đồ điện máy các thứ thôi."
Thật ra anh cũng không biết rõ.
Lúc đó tên kia bị cướp, suýt chút nữa bị đ.á.n.h c.h.ế.t, anh đã ra tay cứu cậu ta, đưa cho ít tiền, nghe cậu ta nói là làm thương mại, cụ thể là gì thì lúc đó Thương Tiểu Quân cũng không hỏi kỹ.
Nhưng chắc là mấy thứ này, mấy năm nay kinh doanh mấy thứ đó rất kiếm tiền.
Quần áo và đồ điện máy?
Đời trước Thương Tiểu Quân đâu có làm mấy thứ này.
Nhưng chuyện của hiện tại Đỗ Quyên thực sự không rõ, cô chỉ am hiểu những chuyện của ba năm sau thôi.
Đỗ Quyên: "Chỉ cần là làm ăn chính đáng là được."
Thương Tiểu Quân đảo mắt: "Lại nghĩ lung tung rồi phải không, trong lòng em anh không chính đính đến thế à?"
Đỗ Quyên vội vàng giải thích: "Nghĩ bậy bạ gì thế, em chỉ là muốn tìm hiểu một chút, quan tâm anh thôi mà."
Thế còn nghe được.
Khóe miệng Thương Tiểu Quân lại nhếch lên.
"Đúng rồi, mấy ngày nữa, đợi bên phía em khai trương xong, anh dự định đi Nam Thành một chuyến."
"Đi bên đó làm gì?"
"Thì là người anh em làm thương mại kia bảo anh qua đó xem thử, anh đồng ý rồi."
Thời đại này, việc ra ngoài đến các thành phố ven biển làm thuê đã dần trở nên thịnh hành.
Đỗ Quyên biết, sau khi đội vận tải bên kia chuyển nhượng đi thì anh sẽ không ngồi yên được, sớm muộn gì cũng phải bươn chải ra bên ngoài.
"Được, anh tự mình chú ý an toàn."
Chỉ cần anh không đi vào con đường của đời trước, không tiếp xúc với những kẻ đã kéo anh xuống vực thẳm, cứ đi làm thuê hoặc kinh doanh bình thường thì cô đều ủng hộ.
Đỗ Quyên đạp xe đi một vòng bên ngoài chợ, thích không chịu được.
Yên xe không quá cao, rất phù hợp với người đạp xe cẩn thận như cô.
Dạo xong quay lại cổng chợ, Hồ Đông cũng đã về, đang cúi đầu chịu mắng, thấy cô thì còn thấy ngại, bảo lần sau không dám tự ý đi chơi nữa.
Đỗ Quyên cảm thấy khá áy náy, rõ ràng là cô bảo người ta đi chơi, cuối cùng sao lại khiến Hồ Đông bị mắng chứ.
Lúc hai vợ chồng đi chợ mua thức ăn, Đỗ Quyên có nói một chút, Hồ Đông vẫn còn là một đứa trẻ lớn xác, ham chơi là chuyện bình thường, đừng quản quá c.h.ặ.t.
Thương Tiểu Quân nói: "Hồ Đông không cha không mẹ, ông nội cậu ta lại như thế, cũng chỉ có anh mới quản được cậu ta thôi."
Đỗ Quyên khựng lại, sau đó thở dài một tiếng nói: "Được rồi."
Đúng vậy, trong sách Hồ Đông cũng là một tên tay sai phản diện tàn bạo, Thương Tiểu Quân đã không đi con đường đó nữa, chắc chắn cũng phải dắt cậu ta cùng thay đổi, nếu không với tính cách của Thương Tiểu Quân thì không thể nào bỏ mặc cậu ta được.
Kiếp trước hai người đã coi nhau như anh em, cũng chỉ có Thương Tiểu Quân mới quản được Hồ Đông.
Đời này, Hồ Đông tuổi còn nhỏ, đúng chất một đứa trẻ lớn, chẳng thấy chút hình bóng nào của phe phản diện, Đỗ Quyên vô thức có chút thả lỏng.
Bây giờ nghĩ lại, không thể như thế được.
Vẫn phải luôn luôn cảnh giác, mặc dù đời này rất nhiều chuyện đã khác đi, nhưng không ai có thể đảm bảo liệu có biến cố mới xảy ra hay không.
Hai vợ chồng mua thức ăn xong, khóa cửa tiệm rồi đi về.
Buổi tối Đỗ Quyên cũng làm vài món ngon, mời Hồ Đông qua ăn cơm để cảm ơn cậu đã giúp đỡ hai ngày qua.
Tiếp theo cũng không có việc gì đặc biệt để làm, phải đến ngày khai trương mới bận rộn.
...
Ngày hôm sau, Đỗ Quyên đi cùng Thương Dung ra ngoài một chuyến, đến chợ tìm người đồ tể quen thuộc đặt ba mươi cân thịt lợn.
Tiệc hỷ của Thương Tiểu Quân và Đỗ Quyên sẽ diễn ra vào hai ngày sau, những thứ này phải chuẩn bị dần thôi.
Vốn dĩ Thương Dung định làm khoảng bốn bàn, nhưng vì hôm qua Đỗ Quyên đã lấy lại danh dự cho Thương Tiểu Quân, không ít hàng xóm láng giềng qua hỏi thăm làm thân, Thương Dung lại thấy nhân cơ hội này thắt c.h.ặ.t quan hệ, nên quyết định làm năm bàn cho rồi.
