Thập Niên 80: Nguyên Phối Đoản Mệnh Trọng Sinh, Sủng Hôn Ngọt Tận Tim - Chương 16: Bạn Cùng Bàn**
Cập nhật lúc: 11/04/2026 14:18
"Cả lớp trật tự nào. Vị này là bạn học mới chuyển trường đến, tên là Lý Văn Xu. Hy vọng mọi người về sau giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tiến bộ."
Kiếp trước, Lý Văn Xu được cha mẹ dùng quan hệ cưỡng ép nhét vào trường. Sau này Lý Tâm Nhu còn lấy chuyện này làm cái cớ, lén viết thư nặc danh tố cáo Trương Mỹ Liên. Vì chuyện đó mà đơn vị đã ghi cho bà một án phạt, nhưng đến lúc c.h.ế.t họ cũng không biết kẻ đứng sau là Lý Tâm Nhu.
Kiếp này cô có thực lực, cũng chẳng sợ ai nghi ngờ hay tố cáo. Nếu ai không phục thì cứ dùng thực lực mà nói chuyện.
Lý Văn Xu mặc áo ngắn tay và quần dài đơn giản, trông rất mộc mạc, nhưng dù vậy, nhan sắc xuất chúng của cô vẫn khiến mấy nam sinh trong lớp nhìn đến ngẩn ngơ.
Sau khi giới thiệu bản thân ngắn gọn, giáo viên chủ nhiệm sắp xếp cô ngồi cạnh một nữ sinh. Thời này không chỉ chuyện yêu đương nam nữ bị quản c.h.ặ.t, mà nhà trường cũng rất bảo thủ, cơ bản đều xếp nam nữ ngồi tách riêng để tránh yêu sớm.
Bạn cùng bàn của Lý Văn Xu tên là Trương Tĩnh Mỹ, một cô gái nhỏ nhắn, hay xấu hổ. Vận mệnh thật khéo trêu ngươi, kiếp trước hai người cũng là bạn cùng bàn, kiếp này vẫn vậy.
Trương Tĩnh Mỹ sống trong gia đình đơn thân, mẹ mất sớm, cha bận rộn công việc nên không quan tâm nhiều đến con cái. Vì thế tuy là con gái nhưng cô ăn mặc lôi thôi, ở lớp thường xuyên bị bắt nạt.
Hồi mới đến, cô bé này đối xử với Lý Văn Xu rất tốt, cũng rất quan tâm cô. Nhưng khi đó cô bị Lý Tâm Nhu xúi giục, hùa theo bắt nạt Trương Tĩnh Mỹ, cuối cùng còn khiến người ta phải bỏ học. Lần tiếp theo nghe tin về cô ấy, đã là tin cáo phó. Nghĩ đến đây, Lý Văn Xu trong lòng dâng lên một nỗi tự trách.
Giáo viên vừa đi khỏi, Lý Tâm Nhu lập tức làm loạn.
"Chị à, bây giờ kiểm tra nghiêm ngặt lắm, cửa sau không phải muốn đi là đi đâu. Có phải ba mẹ đút lót tiền để đưa chị vào đây không?"
Nghe Lý Tâm Nhu nói, Lý Văn Xu cũng không vội thanh minh. Cô chính là muốn dẫn dụ Lý Tâm Nhu hiểu lầm, chờ đến khi ả đi tố cáo mẹ, cô sẽ trực tiếp vạch trần bộ mặt hiểm ác của ả.
"Tâm Nhu, em đừng nói vậy, chị là thông qua bài kiểm tra mới vào được mà." Lý Văn Xu nhỏ giọng nói, ra vẻ sợ người khác nghe thấy.
Lý Tâm Nhu vừa nhìn điệu bộ đó thì còn gì không hiểu? Đây tuyệt đối là đi cửa sau vào rồi. Cô ta tức muốn c.h.ế.t nhưng không thể biểu hiện ra, dẫn đến cả buổi học không tài nào tập trung nổi.
Các thầy cô giáo đối với Lý Văn Xu lại rất quan tâm, sợ cô không theo kịp chương trình nên còn đặc biệt xuống tận nơi phụ đạo.
Giờ ra chơi, mấy cậu con trai gan lớn liền sán lại gần làm quen với Lý Văn Xu. Bất kể thời đại nào, nhan sắc cũng là v.ũ k.h.í sắc bén. Lý Văn Xu xinh đẹp như vậy, tự nhiên các nam đồng chí tò mò về cô cũng nhiều. Đều là tuổi xuân phơi phới, chuyện này cũng khó tránh khỏi.
Kiếp trước cô tự ti, hướng nội, ở trường học coi Lý Tâm Nhu như cọng rơm cứu mạng, nghe lời ả răm rắp. Trong ấn tượng của mọi người, cô chỉ là một kẻ vô hình lầm lì, học hết lớp 12 cũng chẳng có nam sinh nào thèm ngó ngàng.
Hiện tại thì khác, cô nhất định phải trở thành nhân vật xuất sắc của trường. Trọng sinh một đời, tự nhiên phải tranh đấu, đặc biệt là tranh đấu với Lý Tâm Nhu. Kiếp trước các cô là tổ đối chiếu, cô là kẻ thất bại, kiếp này cô không muốn làm pháo hôi nữa.
Lý Văn Xu cười nói vui vẻ với mọi người, phong thái tự tin đĩnh đạc càng khiến người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui.
Thấy Lý Văn Xu hòa đồng như vậy, thậm chí có mấy nam sinh có cảm tình bắt đầu vây quanh xum xoe, Lý Tâm Nhu ngồi không yên.
"Các cậu đừng có sán lại gần nữa, chị tớ không thích mấy cậu nhóc non choẹt đâu. Chị ấy thích mấy tay đ.á.n.h đ.ấ.m giỏi cơ."
Lời này nghe như nói đùa, kỳ thực là tiếu lí tàng đao (trong nụ cười giấu d.a.o), muốn ám chỉ cho mọi người biết Lý Văn Xu thích giao du với đám côn đồ.
Quả nhiên, mọi người vừa nghe xong đều kinh ngạc. Bọn họ cũng từng nghe nói có những cô gái thích tụ tập với lưu manh, thường xuyên đi nhảy đầm, trượt patin. Những cô gái kiểu đó thanh danh không tốt, về sau chẳng ai thèm lấy. Lý Văn Xu trông xinh đẹp thế kia, không ngờ lại là loại người đó.
"Chị đâu có thích. Nếu không phải em dẫn chị đi gặp mấy người đó, chị làm sao biết đ.á.n.h đ.ấ.m là cái gì?"
Lý Văn Xu tự nhiên sẽ không im lặng để mặc ả bắt nạt, càng không để ả bôi nhọ thanh danh mình.
"Chị nói bậy bạ gì thế? Em dẫn chị đi gặp bọn họ bao giờ?"
"Muội muội, sao em lại nóng nảy thế? Không phải em bảo với chị là mấy tay lưu manh đó rất lợi hại sao? Chơi với họ còn được đi nhảy Disco miễn phí nữa."
Lý Văn Xu vẻ mặt ngây thơ vô số tội. Lý Tâm Nhu tức đến tái mặt, đang định đứng dậy phản bác thì chuông vào lớp vang lên, đành hậm hực ngồi xuống.
Tan học, Lý Tâm Nhu sợ Lý Văn Xu về nhà nói lung tung nên cố tình chờ cô về cùng, đi cùng còn có Tôn Phỉ Phỉ và mấy người bạn. Mọi người nhìn cô với ánh mắt không mấy thiện cảm, nhưng Lý Văn Xu cũng chẳng để bụng. Kiếp trước cô có lẽ sẽ sợ hãi, nhưng kiếp này trong mắt cô, bọn họ chỉ là lũ trẻ ranh vắt mũi chưa sạch.
Vừa về đến khu đại viện, nghênh diện liền đụng phải Chu Định Quốc. Hai ngày trước hắn bị Giản Vân Đình tẩn cho một trận ra trò, giờ vết thương trên mặt vẫn chưa tan hết. Bỗng nhiên nhìn thấy Lý Văn Xu, hắn chỉ cảm thấy răng mình lại bắt đầu đau nhức.
Lý Tâm Nhu mấy ngày nay không gặp Chu Định Quốc, nhìn thấy bộ dạng này của hắn cũng giật mình hoảng sợ.
"Định Quốc, mặt cậu làm sao thế kia?"
Chu Định Quốc liếc nhìn Lý Tâm Nhu, trong lòng ít nhiều có chút oán trách. Nếu không phải tại cô ta xúi hắn canh chừng ở cửa nhà họ Giản, hắn cũng đâu đến nỗi bị đ.á.n.h. Nhưng dù sao đây cũng là cô gái hắn thầm thương trộm nhớ, hắn cũng không dám nói gì.
"Tớ không sao, không cẩn thận bị ngã thôi."
Tôn Phỉ Phỉ đứng bên cạnh nghe vậy, không nhịn được phì cười.
**
