Thập Niên 80: Nhận Nhầm Vị Hôn Phu, Được Đại Tá Sủng Lên Trời - Chương 81: Trồng Cây Si Trong Tay Tô Chiêu Chiêu
Cập nhật lúc: 07/03/2026 16:30
Cô gái giống như một con mèo con vậy, ôm lấy anh, sau đó dùng cái đầu lông xù cọ cọ trên cổ anh.
Cảm giác ngứa ngáy tê dại, còn có mùi hoa nhài bỗng nhiên nồng đậm kia, đ.á.n.h thẳng vào lòng người, Tạ Hoài Tranh cảm giác trái tim mình đều bị xuyên thủng.
Anh hít sâu một hơi, dùng không ít sức lực, mới gỡ Tô Chiêu Chiêu từ trên người mình ra.
Nhưng ai ngờ, vừa tách ra, Tô Chiêu Chiêu liền lập tức khóc lên: "Không muốn, em không muốn tách ra với anh, đừng để em một mình."
Hai má cô đỏ bừng, đôi mắt cũng mang theo mê ly, phiếm ánh nước nhàn nhạt, thoạt nhìn thật đáng thương.
Không có dáng vẻ bình tĩnh lại giảo hoạt như lúc tỉnh táo, cô lúc này, giống như một đứa trẻ bị người ta vứt bỏ vậy.
Giọng nói Tạ Hoài Tranh đều nhu hòa vài phần: "Ngoan, em nằm đi, tôi đi lấy nước tới, lau mặt cho em được không?"
Tô Chiêu Chiêu dường như nghe hiểu, cô gật gật đầu.
Tạ Hoài Tranh cầm chậu rửa mặt và khăn mặt đi ra ngoài lấy nước.
Trở lại phòng, lại từ trong phích nước nóng của Tô Chiêu Chiêu rót một ít nước ra.
Nhớ tới hôm đó, anh uống nước chỗ Tô Chiêu Chiêu cảm thấy vô cùng thanh ngọt ngon miệng.
Anh cầm một cái cốc, rót cho mình một cốc nước.
Uống một ngụm, quả nhiên, vẫn là cảm giác thanh ngọt đó.
Sự mệt mỏi vốn có, trong nháy mắt quét sạch sành sanh.
Cái này còn ngon hơn nhiều so với nước suối trên núi.
Tạ Hoài Tranh lại rót một cốc nước.
Sau đó, anh thả khăn mặt vào trong chậu nước làm ướt, vắt khô, rồi từng chút một giúp Tô Chiêu Chiêu lau mặt.
Tô Chiêu Chiêu mở to mắt nhìn Tạ Hoài Tranh, yên yên tĩnh tĩnh.
Lúc Tạ Hoài Tranh nhìn qua, cô lập tức lộ ra một nụ cười với anh.
Ánh mắt cô nhìn chằm chằm, nơi đuôi mắt gợi lên một mạt xuân sắc, trong ánh sáng lờ mờ, liễm diễm sinh huy, phảng phất như muốn chiếu vào sâu trong linh hồn anh.
Tạ Hoài Tranh muốn bảo cô nhắm mắt lại.
Định lực anh có tốt đến đâu, đều không chịu nổi bị cô nhìn chằm chằm như vậy.
Cố tình Tô Chiêu Chiêu còn đang trêu chọc anh: "Soái ca, kết hôn!"
"Tại sao anh không chịu kết hôn với em hả? Có phải anh rất ghét em không?"
Giọng nói Tô Chiêu Chiêu mang theo vài phần tủi thân, tay lại không khống chế được sờ soạng lên má Tạ Hoài Tranh.
Tạ Hoài Tranh ngược lại không ngờ, Tô Chiêu Chiêu đều uống say rồi, vậy mà còn tâm tâm niệm niệm muốn kết hôn với anh.
Ánh mắt anh quét qua lòng bàn tay cô, khựng lại, nhíu nhíu mày.
Vừa rồi cô ngã trên mặt đất, lòng bàn tay trầy một lớp da, có vài chỗ còn có tơ m.á.u rỉ ra.
Da cô thực sự là quá yếu ớt, ngã một cái đã nghiêm trọng như vậy.
Nhìn lòng bàn tay đỏ bừng của cô, đôi môi mỏng của người đàn ông khẽ mím, sau đó, đứng dậy tìm t.h.u.ố.c bên cạnh bàn của Tô Chiêu Chiêu, bôi t.h.u.ố.c cho Tô Chiêu Chiêu.
Bột t.h.u.ố.c rắc lên tay Tô Chiêu Chiêu, Tô Chiêu Chiêu đau đến mức rụt tay mình lại.
"Đau quá!" Cô nhíu mày, muốn giãy ra.
Tạ Hoài Tranh nắm c.h.ặ.t lấy tay cô: "Đừng động, tôi bôi t.h.u.ố.c cho em, bôi xong sẽ nhanh khỏi hơn chút."
Tạ Hoài Tranh khẽ nói, giống như là đang dỗ dành trẻ con vậy.
Nói xong, Tạ Hoài Tranh cũng ngẩn ra.
Anh chưa từng dịu dàng với ai như vậy, cho dù là người nhà của anh, anh đều là lạnh nhạt.
Nhưng hiện giờ, nhìn cô gái trước mặt này, trái tim anh, vậy mà mềm mại thành một mảng.
Anh thậm chí vừa bôi t.h.u.ố.c, vừa giúp cô thổi vết thương.
Thuốc bôi xong rồi, Tạ Hoài Tranh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Kết quả giây tiếp theo, trên má truyền đến một trận ấm áp.
Ướt át, mang theo mùi hoa nhài thanh nhã, khiến Tạ Hoài Tranh thất thần một hồi.
"Cảm ơn anh bôi t.h.u.ố.c giúp em." Tô Chiêu Chiêu cười híp mắt nhìn Tạ Hoài Tranh, "Em cũng không có gì có thể báo đáp anh cả."
Nói xong, Tô Chiêu Chiêu lại ghé sát vào, hôn Tạ Hoài Tranh một cái.
Lần này, môi cô rơi trên cánh môi Tạ Hoài Tranh.
Một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước, cánh môi mềm mại, hương hoa nhài thanh nhã, mang theo mùi rượu nhàn nhạt.
Lại làm cho đầu óc Tạ Hoài Tranh nổ tung.
Trong cơ thể, cũng có một cỗ hỏa khí đang lan tràn, trực tiếp xông vào trong lòng anh.
Cơ thể phảng phất như đều muốn nổ tung vậy.
Đôi mắt anh trở nên vô cùng u tối, mang theo vài phần tàn nhẫn, giống như một con sói, muốn nuốt chửng cô gái trước mặt sạch sẽ.
Tạ Hoài Tranh lần đầu tiên nếm trải cảm giác này.
Sự khát vọng đó, là từ trong linh hồn lộ ra.
Nhưng cố tình, Tô Chiêu Chiêu sau khi hôn anh xong, liền ngã xuống giường, kéo chăn ngủ thiếp đi.
Tạ Hoài Tranh nhìn Tô Chiêu Chiêu nằm trên giường ngủ yên tĩnh, nheo nheo mắt, khuôn mặt bao phủ vài phần âm u buồn bực.
Trêu xong rồi chạy?
Hôn hai cái, nói muốn ngủ anh, kết quả, bản thân ngược lại ngủ trước rồi?
Ngược lại làm cho anh toàn thân là lửa.
Tạ Hoài Tranh không nhịn được vươn tay, nhéo má Tô Chiêu Chiêu một cái.
Anh không dùng sức lắm, Tô Chiêu Chiêu lại vẫn cảm thấy bị quấy rầy mà nhíu nhíu mày, gạt tay anh ra.
Tạ Hoài Tranh thở dài, được rồi, thua cô rồi.
Tạ Hoài Tranh khom lưng, giúp Tô Chiêu Chiêu cởi giày ra.
Chân cô gái nhỏ nhắn như vậy, thậm chí không lớn bằng bàn tay anh.
Mắt cá chân càng là tinh tế tinh xảo...
Tạ Hoài Tranh mím môi, dời mắt đi, thần sắc bình tĩnh giúp Tô Chiêu Chiêu đắp chăn cẩn thận.
Tây Châu buổi tối vẫn khá lạnh, đắp chăn cẩn thận, tránh cho bị cảm lạnh.
Cuối cùng, nhìn khuôn mặt ngủ bình yên của Tô Chiêu Chiêu, Tạ Hoài Tranh cúi người, in một nụ hôn lên trán cô.
Tối hôm nay tất cả đều hỗn loạn như vậy.
Vậy thì để tất cả càng thêm hỗn loạn đi.
Giờ khắc này, anh cảm thấy dường như phảng phất cũng uống say rồi.
Tạ Hoài Tranh xuống lầu, liền móc bao t.h.u.ố.c lá ra, châm lửa, hít sâu một hơi.
Anh đi về phía xe của mình, đỗ dưới bóng cây, kéo theo bóng dáng anh đều chôn vùi trong bóng tối.
Chỉ có điếu t.h.u.ố.c ngậm bên miệng lập lòe một chút đốm lửa, cũng châm lên đôi mắt u tối của anh.
Tạ Hoài Tranh không khỏi nghĩ, anh có lẽ là trồng cây si trong tay Tô Chiêu Chiêu rồi.
Ngày hôm sau khi Tô Chiêu Chiêu tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu đau muốn c.h.ế.t.
Vội vàng uống hai ngụm Linh tuyền thủy, để cơ thể mình thoải mái hơn một chút.
Tối qua, tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì vậy?
Cảm giác đau đớn trong lòng bàn tay, khiến Tô Chiêu Chiêu vô cùng khó chịu.
Liếc mắt nhìn một cái, đã bôi t.h.u.ố.c.
Cô nhớ mình hình như đi ăn cơm với Tạ Hoài Tranh, sau đó vì tâm trạng không tốt muốn uống rượu.
Về sau... cô liền không nhớ rõ nữa.
Chẳng lẽ nói, cô uống say rồi?
Đáng c.h.ế.t, cô chưa bao giờ nếm trải việc uống say rượu?
Còn uống đến đứt phim!
Hoàn toàn không nhớ rõ tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì, ngay cả cô trở về nơi này bằng cách nào, Tô Chiêu Chiêu đều đã không nhớ nổi nữa rồi.
Nhưng nhìn mình nằm trên giường, bên cạnh còn đặt chậu rửa mặt, khăn mặt vắt trên giá.
Còn có lòng bàn tay được bôi t.h.u.ố.c, chẳng lẽ là, Tạ Hoài Tranh đưa cô về?
Cô không làm chuyện gì không tốt với Tạ Hoài Tranh chứ?
Nghĩ đến đây, Tô Chiêu Chiêu lập tức nhảy dựng lên, vào Không gian tắm rửa một cái, liền muốn đi tìm Tạ Hoài Tranh.
Nhưng lúc sắp ra cửa, cô lại lùi bước, Tạ Hoài Tranh giờ này chắc là đang huấn luyện, cô cũng không tìm thấy anh.
Thôi bỏ đi, vẫn là đi đưa đồ cho Lương Trung Thành một chút vậy.
Đến lúc đó làm ăn lớn, kiếm đủ vốn, cô có thể làm phú bà rồi.
Hôm nay giờ này đã hơi muộn, nhưng mà, Tô Chiêu Chiêu vẫn thu dọn trang điểm một phen, từ trong Không gian xách ra một đống khoai tây khoai lang táo mang đến trường tiểu học quân khu.
Dưới sự chỉ đạo của cô, Không gian đã trồng cải trắng rồi.
Chỉ là chu kỳ thu hoạch của cải trắng cần hai ngày, còn phải đợi một khoảng thời gian.
