Thập Niên 80: Nóng Bỏng Quân Hôn, Giả Thiên Kim Làm Mẹ Kế Dưỡng Nhãi Con - Chương 11: Xuống Ruộng

Cập nhật lúc: 02/03/2026 04:02

Chu Ngạn Văn cứ thế chìm vào giấc mộng đẹp trong sự ảo tưởng của chính mình.

Phương Hiểu Lạc nào biết được Chu Ngạn Văn lại có thể tự luyến đến trình độ này.

Buổi tối, cô ngủ cùng Trương Tân Diễm.

Phương Cường và Phương Kiệt ghép hai chiếc giường đơn lại với nhau, Phương Thế Quân thì sang ngủ chen chúc một đêm với hai cậu con trai.

Đối với Trương Tân Diễm mà nói, đây hoàn toàn là cảm giác tìm lại được đứa con gái đã mất.

Bọn họ dành cho Từ Nhã Thu tình yêu thương nồng hậu như vậy, nhưng Từ Nhã Thu lại chẳng hề lưu luyến mà quay về nhà họ Từ.

Thực ra bọn họ cũng không trách Từ Nhã Thu, dù sao điều kiện kinh tế nhà họ Từ bày ra đó, lại là cha mẹ ruột của người ta.

Chẳng qua, đứa con nuôi nấng gần mười chín năm trời đột nhiên bỏ đi, ai mà chịu đựng nổi chứ?

Hiện tại Phương Hiểu Lạc đã trở về, không chỉ lấp đầy nỗi đau trong lòng họ, mà còn khiến họ cảm nhận được tình thân đã mất từ lâu, loại cảm giác này đối với Từ Nhã Thu là không có.

E rằng, đây chính là sự kỳ diệu của huyết thống.

Giọng nói của Phương Hiểu Lạc nhẹ nhàng, vô cùng êm tai. Cô kể cho Trương Tân Diễm nghe những năm qua mình sống thế nào, Trương Tân Diễm nghe cực kỳ chăm chú.

Đêm khuya thanh vắng, trăng lên đầu cành, Trương Tân Diễm vừa mới khỏi bệnh, rốt cuộc cũng ngủ say.

Nhưng Phương Hiểu Lạc lại không ngủ được.

Điều kiện nhà họ Phương quả thực rất kém, nhưng cô có thể cảm nhận được người nhà họ Phương đều vô cùng tốt bụng, bao gồm cả cậu em trai Phương Kiệt ít nói kia.

Cô đang cân nhắc việc dùng nước linh tuyền để điều trị thân thể cho Phương Thế Quân.

Nhưng khác với việc dùng t.h.u.ố.c giải cho mình và Thẩm Tranh, cũng khác với việc giúp Trương Tân Diễm hạ sốt, bệnh tình của Phương Thế Quân đã kéo dài 5 năm, không biết phải điều trị bao lâu mới khỏi.

Hơn nữa, điều kiện kinh tế nhà họ Phương thực sự cần cải thiện, việc kiếm tiền là vô cùng cấp thiết. Còn nữa, công việc ở xưởng thêu có nên nhận hay không?

Cô lại nghĩ đến Chu Ngạn Văn, nghĩ đến Thẩm Tranh, không biết bao lâu mới chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Trương Tân Diễm dậy từ rất sớm.

Bà ngồi dậy, cảm thấy toàn thân sảng khoái, cả người dường như có sức lực dùng mãi không hết.

Bà sợ đ.á.n.h thức Phương Hiểu Lạc, rón rén mặc quần áo xuống giường đi nấu cơm.

Bữa sáng của người nhà nông rất đơn giản, Trương Tân Diễm nấu cháo kê, làm bánh bột ngô, lại cắt thêm ít dưa muối.

Phương Hiểu Lạc rửa mặt đ.á.n.h răng xong rồi ngồi vào bàn, Trương Tân Diễm và Phương Thế Quân đều có chút thấp thỏm, không biết mấy thứ này Phương Hiểu Lạc có ăn quen không.

Phương Kiệt bưng bát, khóe mắt cũng liếc nhìn Phương Hiểu Lạc.

Phương Hiểu Lạc hoàn toàn không để ý, bưng bát lên uống một ngụm. Còn đừng nói, gạo kê do người nhà quê tự trồng này so với loại cô ăn ở ba mươi năm sau còn thơm hơn nhiều, hương vị rất đặc biệt.

"Ngon quá ạ."

Nhận được lời khen của Phương Hiểu Lạc, cả nhà dường như đều thở phào nhẹ nhõm.

Gương mặt Phương Kiệt cũng giãn ra, bưng bát cháo uống một hơi cạn sạch.

Phương Hiểu Lạc uống cháo, ăn thêm một miếng bánh bột ngô.

Phải biết rằng, đây đều là những món thực phẩm thô mà ba bốn mươi năm sau người ta đổ xô đi ăn vì sức khỏe đấy.

Tuy rằng bánh bột ngô hơi khô và ráp họng một chút, nhưng nhai kỹ vẫn thấy rất thơm.

Ăn cơm xong, ai đi làm thì đi làm, ai đi học thì đi học.

Phương Thế Quân tuy chân cẳng không thuận tiện nhưng vẫn tranh đi rửa bát.

Trương Tân Diễm nói: "Hiểu Lạc, con cứ ở nhà đi, mẹ xuống ruộng làm việc."

Phương Hiểu Lạc nói: "Mẹ, mẹ có bộ quần áo nào con mặc vừa không? Con từ nhà họ Từ ra đi, chẳng mang theo thứ gì cả."

Trương Tân Diễm có chút đau lòng, cảm thấy người nhà họ Từ thật không ra gì. Dù sao cũng nuôi Hiểu Lạc bao nhiêu năm như vậy, con bé về mà ngay cả quần áo của mình cũng không cho mang theo một bộ.

Bà tìm bộ quần áo cũ của mình: "Hai ngày nay cứ tạm thời lo việc đồng áng đã, sau đó mẹ dẫn con đi may quần áo mới."

"Không cần đâu ạ, thế này là tốt lắm rồi." Phương Hiểu Lạc thay quần áo xong: "Mẹ, đi thôi, mẹ dẫn con đi xem ruộng nhà mình ở đâu."

Trương Tân Diễm không nghĩ nhiều, dẫn Phương Hiểu Lạc xuống ruộng.

Dù là thay sang bộ quần áo cũ kỹ, gương mặt của Phương Hiểu Lạc vẫn vô cùng xuất chúng, xinh đẹp khiến người ta không thể rời mắt.

Nhà họ Phương đông người, tổng cộng được chia mười tám mẫu đất.

Nếu cả nhà cùng làm thì tuy vất vả nhưng cũng không đến nỗi nào, nhưng hiện giờ, lao động chính trong nhà chỉ có một mình Trương Tân Diễm.

Đương nhiên, Phương Cường đi làm về cũng phải ra đồng làm việc.

Trước kia Phương Kiệt cũng thường xuyên ra đồng, nhưng nửa cuối năm nay cậu phải học lớp 12, bài vở nặng nề nên người nhà không cho cậu ra đồng giúp đỡ nữa.

Phương Nhã Mai và Phương Nhã Đình việc học không căng thẳng bằng nên cũng hay ra đồng phụ giúp.

Phóng mắt nhìn ra xa, một màu xanh mướt mát.

"Đằng kia trồng lúa mì, đi lên phía trước nữa là khoai tây, sau đó là kê, bên kia là cải trắng..." Trương Tân Diễm vừa giới thiệu cho Phương Hiểu Lạc, vừa ngồi xổm xuống tỉa bớt cây cải trắng.

Phương Hiểu Lạc cũng ngồi xổm xuống: "Mẹ, đây là đợt tỉa cải trắng lần hai phải không ạ? Có phải chỉ cần giữ lại một cây là được?"

Trương Tân Diễm gật đầu: "Đúng rồi, chọn cây nào lớn nhất, tốt nhất thì giữ lại."

Dứt lời, Phương Hiểu Lạc cũng bắt tay vào làm theo.

Trương Tân Diễm thấy cảnh này sống mũi cay cay: "Hiểu Lạc, con không nên làm việc này."

Phương Hiểu Lạc nghiêng đầu, cười tươi rói, ánh mắt lấp lánh: "Con cũng là con gái của mẹ mà, việc nhà mình thì con làm là đương nhiên thôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 80: Nóng Bỏng Quân Hôn, Giả Thiên Kim Làm Mẹ Kế Dưỡng Nhãi Con - Chương 11: Chương 11: Xuống Ruộng | MonkeyD