Thập Niên 80: Nóng Bỏng Quân Hôn, Giả Thiên Kim Làm Mẹ Kế Dưỡng Nhãi Con - Chương 390: Nỗi Nhớ Của Các Con Và Sự Trở Lại Của Mẹ

Cập nhật lúc: 02/03/2026 05:13

Cô ta làm việc trong xưởng không hài lòng, lại ly hôn, nhà mẹ đẻ cũng không trông cậy được, cô ta còn dám đi liên hệ Từ Nhã Thu sao, sợ bị loại người như Từ Nhã Thu ăn vạ.

Huống chi, Phương Hiểu Lạc đã sinh long phượng thai, cô ta hiện tại mình còn chưa gả đi đâu.

Cô ta hiện tại thành gái lỡ thì không ai muốn trong thôn.

Ngay cả Nghiêm Minh Nghĩa, cũng vẫn luôn học lại cấp ba, đã không đến Hồng Hạc thôn nữa.

Cô ta còn nghe nói, là Phương Hiểu Lạc kiến nghị Nghiêm Minh Nghĩa đi học, còn nghe nói, Nghiêm Minh Nghĩa thi cử ở trường rất tốt.

Vương Hồng Phương đột nhiên có chút hối hận, nếu lúc trước Nghiêm Minh Nghĩa thích cô ta, cô ta liền đồng ý.

Hai người bọn họ hiện tại đã sớm kết hôn.

Nếu Nghiêm Minh Nghĩa còn đi học, còn có thể thi đậu đại học, sau này cuộc sống của cô ta có phải cũng không cần lo lắng nữa không?

Chỉ là hiện tại, cái gì cũng không có, đâu có t.h.u.ố.c bán để mà hối hận.

Phương Hiểu Lạc không ở nhà mấy ngày nay, làm Thẩm Kim Hạ và các anh chán muốn c.h.ế.t.

Thẩm Kim Hạ buổi tối nằm trên giường liền hỏi, "Bà nội, mẹ và các em ngày mai về không ạ?"

Sáng hôm sau tỉnh dậy lại hỏi một lần, "Bà nội, mẹ và các em hôm nay về không ạ?"

Trịnh Lan Hoa nhịn không được hỏi, "Con là nhớ mẹ nhiều hơn một chút, hay là nhớ em trai em gái nhiều hơn một chút?"

Thẩm Kim Hạ rất nghiêm túc suy nghĩ một chút, "Ừm, đều nhớ ạ."

"Bà nội, mẹ về nhà mấy ngày nay, có phải là ngủ cùng em trai em gái không ạ?"

"Bà nội, mẹ ngủ cùng em trai em gái, có khi nào ngủ không ngon không ạ?"

"Tiểu Mật Quả không hay khóc, nhưng Tiểu Thạch Đầu buổi tối luôn khóc."

"Tiểu Thạch Đầu và Tiểu Mật Quả mấy ngày không thấy con, có khi nào quên con chị này không ạ?"

Thẩm Kim Hạ trong đầu xoay chuyển không ngừng, rất là ưu sầu.

Trịnh Lan Hoa cười cô bé, "Xem con sầu kìa, yên tâm, em trai em gái sẽ không quên con chị tốt bụng này đâu."

Thẩm Kim Hạ nghe xong thì rất vui vẻ, đây chính là lần đầu tiên cô bé làm chị mà.

Tuy trước đây cô bé rất muốn có em gái, nhưng Tiểu Thạch Đầu cô bé cũng rất thích mà.

Cô bé vừa đến gần, Tiểu Thạch Đầu liền cười.

Không chỉ Thẩm Kim Hạ, Thẩm Hải Phong và Thẩm Hải Bình cũng vô cùng nhớ Phương Hiểu Lạc và hai tiểu bảo bối.

Thẩm Hải Phong cảm thán, "Mẹ và các em vừa về nhà ngoại, liền cảm thấy trong nhà trống vắng hẳn."

Thẩm Hải Bình ghé vào cửa sổ nhìn ra ngoài, "Mẹ chắc hai ngày nữa sẽ về thôi."

Phương Hiểu Lạc mang theo hai đứa nhỏ ở nhà Phương gia năm ngày.

Lúc này phải về, Phương Nhã Đình còn siêu cấp luyến tiếc.

Nếu không phải tạm thời bên Phương Hiểu Lạc không có chỗ ở, Phương Nhã Đình còn muốn đi theo về.

Trước khi khởi hành, Phương Thế Quân và Trương Tân Diễm đã buộc một sợi chỉ từ cổ cho các bé, chờ về nhà lại kéo từ lòng bàn chân ra, cuộn chỉ đó chính là tiền.

Tóm lại đều là những ý nghĩa tốt đẹp.

Trương Tân Diễm lại đi theo Phương Hiểu Lạc về lại khu đại viện, dù sao cũng là thương con gái, cũng sợ Trịnh Lan Hoa không lo liệu hết quá nhiều việc.

Dù sao bên Phương gia, các con đều đã lớn, cũng không cần bà cả ngày trông chừng.

Phương Hiểu Lạc rốt cuộc đã trở về, làm Thẩm Kim Hạ và các anh vui mừng khôn xiết.

Tiểu Thạch Đầu và Tiểu Mật Quả vừa được đặt lên giường, Thẩm Hải Phong và các anh liền đều vây quanh lại.

Phương Hiểu Lạc bên này vừa thay xong quần áo kéo cửa ra nhìn, không chỉ có ba anh em Thẩm Hải Phong, mà Vu Phi Húc và Vu Tiểu Béo, thêm cả Tề Vĩnh Xương, Trương Lộ, tất cả đều chạy tới.

Trong phòng đã hoàn toàn không còn chỗ đặt chân.

Phương Hiểu Lạc đứng ở cạnh cửa, xuyên qua khe hở, liền thấy Thẩm Kim Hạ ghé vào mép giường, cười tủm tỉm đôi mắt, trước hôn hôn bé này, rồi lại hôn hôn bé kia.

"Tiểu Mật Quả em có nhớ chị không nha?"

"Tiểu Thạch Đầu em có quên chị không nha?"

Vu Tiểu Béo, cái tên nhóc siêu cấp "luyến ái não" này ở một bên phụ họa, "Mật Quả và Thạch Đầu mới sẽ không quên cậu đâu, khẳng định siêu cấp nhớ cậu. Tớ mà nửa ngày không thấy cậu đã đặc biệt nhớ rồi, bọn họ sao có thể không nhớ."

Khóe miệng Phương Hiểu Lạc nhịn không được cong lên, trẻ con với nhau cũng quá thú vị, quá đáng yêu đi.

Vu Phi Húc che trán, cái thằng em trai này hắn không muốn.

Quá mất mặt!

Bên cạnh Phương Hiểu Lạc có thêm hai đứa nhỏ, cuộc sống càng hạnh phúc và phong phú hơn rất nhiều.

Thời gian như nước chảy, chậm rãi trốn đi qua kẽ tay.

Một năm rưỡi thời gian thoảng qua, chớp mắt đã đến tháng 7 năm 1988.

Các con chậm rãi lớn lên, Tiểu Thạch Đầu và Tiểu Mật Quả đã một tuổi bảy tháng.

Thẩm Hải Phong mười một tuổi đã học xong lớp 4, chờ đến mùng 1 tháng 9 khai giảng sẽ là học sinh lớp 5.

Mà Thẩm Hải Bình chín tuổi lại nhảy lớp, chờ đến khai giảng, cậu bé có thể trực tiếp học lớp 6, còn cao hơn Thẩm Hải Phong một niên cấp.

Vu Tiểu Béo năm trước đã vào tiểu học, thành tích học tập không tệ, cũng thật sự thi được hai môn điểm tuyệt đối.

Đối với Tiểu Béo mà nói, điều duy nhất không tốt là, Thẩm Kim Hạ không học cùng lớp với cậu bé.

Bất quá tháng 9 năm nay, Thẩm Kim Hạ đã hơn 6 tuổi, cũng có thể đi học tiểu học, đến lúc đó bọn họ tuy không ở cùng lớp, nhưng có thể ở cùng một trường, cũng rất tốt rồi.

Còn có, Tề Vĩnh Xương vẫn luôn đi theo sau lưng Thẩm Hải Phong, cậu bé cùng tuổi với Vu Tiểu Béo, hai người cùng nhau học lớp một, còn được phân vào cùng một lớp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 80: Nóng Bỏng Quân Hôn, Giả Thiên Kim Làm Mẹ Kế Dưỡng Nhãi Con - Chương 390: Chương 390: Nỗi Nhớ Của Các Con Và Sự Trở Lại Của Mẹ | MonkeyD