Thập Niên 80: Nóng Bỏng Quân Hôn, Giả Thiên Kim Làm Mẹ Kế Dưỡng Nhãi Con - Chương 470: Trở Về Bình Nam

Cập nhật lúc: 02/03/2026 05:24

Buổi trưa, Thẩm Tranh tìm một thị trấn nhỏ để dừng xe nghỉ ngơi. Cả nhà ghé vào một quán mì, mỗi người ăn một bát mì nóng hổi. Thẩm Tranh và Phương Hiểu Lạc thay phiên nhau lái xe, đến hơn 5 giờ chiều, chiếc Minibus cuối cùng cũng tới huyện Bình Nam.

Dừng xe trước cửa khách sạn Bình Nam, bà Trịnh Lan Hoa bước xuống, nhìn ngắm nơi chốn quen thuộc này. Lần cuối bà tới đây là trước Tết, khi đó bà dẫn theo ba đứa nhỏ đến thăm Thẩm Khiết.

"Con đã đặt hai phòng tiêu chuẩn và một phòng lớn." Thẩm Tranh nói, "Hải Phong và Hải Bình ngủ một phòng, mẹ dắt theo Hạ Hạ ngủ một phòng. Con và Hiểu Lạc cùng Trì Việt, Thanh Nguyệt ngủ phòng lớn."

Bà Trịnh Lan Hoa xách đồ đạc: "Được, ngủ thế nào cũng được hết."

Ba căn phòng đắt nhất khách sạn nằm sát cạnh nhau, không gian thoáng đãng và rất sạch sẽ. Sau khi thu dọn đồ đạc xong, cả đoàn cùng nhau đi ăn tối. Khách sạn Bình Nam cũng có phục vụ cơm gọi món, nhưng Thẩm Hải Phong và Thẩm Hải Bình lại bảo muốn ăn lẩu.

Thế là cả nhà lại lên xe, đi đến tiệm lẩu nồi đồng duy nhất của huyện Bình Nam hiện nay. Tuy huyện lỵ không lớn nhưng tiệm lẩu này cực kỳ đông khách. May mà trước khi xuất phát họ đã tính kỹ sẽ ăn gì, bạn của Thẩm Tranh đã đặt chỗ trước giúp. Tiệm lẩu dành riêng cho họ một phòng bao có bàn tròn lớn.

Lần này đi xa, Phương Hiểu Lạc cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm vì mọi thứ đã có Thẩm Tranh chuẩn bị chu đáo từ trước, kể cả việc đặt tiệc tại nhà hàng sau khi hoàn tất việc bốc mộ. Dù thời tiết mùa hè nóng nực, ăn lẩu lại càng nóng hơn, nhưng mọi người vẫn ăn uống vô cùng thỏa mãn.

Buổi tối trở về, sau một ngày mệt mỏi, ai nấy đều chìm vào giấc ngủ ngon lành. Khi Phương Hiểu Lạc tỉnh dậy, Thẩm Tranh đã dậy từ bao giờ. Anh đã thu dọn xong xuôi, vệ sinh cá nhân sạch sẽ rồi đặt một nụ hôn lên trán cô: "Anh đi tìm bạn để xác định lại lần nữa việc bốc mộ ngày mai. Lát nữa mẹ con dậy muốn ăn gì thì cứ ăn, rồi đi dạo loanh quanh cũng được."

Phương Hiểu Lạc cuộn mình trong chăn, lười biếng đáp: "Vâng ạ."

Thẩm Tranh nhẹ nhàng ra khỏi cửa, Thẩm Thanh Nguyệt liền mở choàng mắt: "Mẹ ơi, con thấy hết rồi nhé."

Phương Hiểu Lạc xoay người nhìn con: "Con thấy cái gì nào?"

Thẩm Thanh Nguyệt bò dậy, ra vẻ bí mật ghé sát tai Phương Hiểu Lạc, nói bằng cái giọng mà con bé tự cho là rất nhỏ: "Mẹ ơi, con thấy ba hôn mẹ đó nha."

Phương Hiểu Lạc véo nhẹ cái má phúng phính của con gái: "Đó là vì ba yêu mẹ mà."

Thẩm Thanh Nguyệt hôn chụt lên mặt mẹ: "Con cũng yêu mẹ lắm."

Thẩm Trì Việt từ chiếc giường bên cạnh leo xuống, chạy lạch bạch tới, hôn lên bên má còn lại của Phương Hiểu Lạc: "Con cũng yêu mẹ."

Phương Hiểu Lạc ôm cả hai đứa vào lòng, bên trái một đứa bên phải một đứa: "Mẹ cũng yêu các con, yêu mãi mãi luôn."

Thẩm Thanh Nguyệt trợn tròn mắt: "Anh ba, sao anh nghe thấy em nói chuyện? Em nói nhỏ lắm mà."

Thẩm Trì Việt đáp: "Em nói nhỏ chỗ nào chứ, rõ ràng là siêu to luôn."

Thẩm Thanh Nguyệt ngồi dậy, ngẫm nghĩ hồi lâu, không hiểu sao mình lại thấy mình nói nhỏ nhỉ. Nhưng tính con bé vốn không thích làm khó bản thân, nghĩ không ra thì thôi không nghĩ nữa.

Chẳng bao lâu sau, bà Trịnh Lan Hoa và những người khác cũng thức dậy. Cả nhà vệ sinh cá nhân xong xuôi, ăn sáng tại khách sạn rồi cùng nhau ra ngoài. Hôm nay trời không quá nóng, bầu trời hơi âm u nhưng xem chừng cũng không giống sắp mưa.

Phương Hiểu Lạc hỏi mấy đứa trẻ: "Các con muốn đi dạo phố hay đi công viên?"

Mấy đứa nhỏ gần như đồng thanh đáp: "Đi công viên ạ!"

Công viên Lao Động của huyện Bình Nam hai năm nay được tu sửa khá tốt, ngày thường có rất nhiều người tới đây dạo chơi. Hôm nay vừa vặn là thứ Sáu nên công viên vắng vẻ hơn hẳn mọi khi.

Vào công viên, mấy đứa trẻ chạy nhảy khắp nơi, thấy cái gì cũng lạ lẫm. Đi vào giữa công viên có một cái hồ lớn, trên hồ có cầu và thuyền để du ngoạn. Thấy cái gì cũng hay, Phương Hiểu Lạc liền bỏ tiền cho mấy đứa nhỏ đi chèo thuyền.

"Mẹ, mẹ cũng đi ngồi thuyền đi." Phương Hiểu Lạc nói với bà Trịnh Lan Hoa.

Bà Trịnh Lan Hoa xua tay: "Mẹ không ngồi đâu, cứ dập dềnh lảo đảo, để bọn trẻ ngồi đi."

"Sao mẹ lại không đi?" Phương Hiểu Lạc khoác tay bà Trịnh Lan Hoa, "Con cũng không đi, con ở lại bồi mẹ, vì con không nỡ xa mẹ mà."

Bà Trịnh Lan Hoa bật cười: "Chỉ có con là khéo nịnh mẹ thôi."

"Tất nhiên rồi, con phải nịnh mẹ thật tốt chứ." Phương Hiểu Lạc dìu bà Trịnh Lan Hoa thong thả đi dạo trên cầu, cười nói: "Mẹ vừa lo toan việc nhà, vừa chăm sóc các cháu, con biết tìm đâu ra người tốt như mẹ bây giờ, lại còn không cần trả lương nữa chứ."

Bà Trịnh Lan Hoa gật đầu tán thành: "Đúng thế thật, con nói vậy mẹ cũng thấy mình chịu thiệt rồi đấy."

"Thiệt gì mà thiệt ạ?" Phương Hiểu Lạc nói, "Mỗi ngày mẹ được nhìn thấy con là tâm trạng chắc chắn sẽ tốt lên, con là món quà tinh thần vô giá đấy, mẹ không lỗ chút nào đâu."

Bà Trịnh Lan Hoa hừ nhẹ một tiếng: "Cái gì tốt cũng để con nói hết rồi."

Dù miệng nói vậy nhưng trên mặt bà đầy ý cười. Ai đi ngang qua cũng đều nghĩ họ là hai mẹ con ruột thịt. Mấy đứa trẻ đã có Thẩm Hải Phong và Thẩm Hải Bình trông chừng nên chơi một lát cũng không sao.

Phương Hiểu Lạc và bà Trịnh Lan Hoa xuống cầu, ngồi nghỉ trên một chiếc ghế dài ven hồ. Gió nhẹ thổi qua, cảm giác vô cùng dễ chịu.

"Làm ơn nhấc chân lên một chút."

Một bà cụ quét rác trong công viên đang lom khom quét dọn, vừa vặn quét đến chỗ chiếc ghế dài mà Phương Hiểu Lạc và bà Trịnh Lan Hoa đang ngồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.