Thập Niên 80: Nóng Bỏng Quân Hôn, Giả Thiên Kim Làm Mẹ Kế Dưỡng Nhãi Con - Chương 533: Buổi Ra Mắt Nhà Cô Giáo
Cập nhật lúc: 02/03/2026 10:31
Từ khi Tạ Kiều học tiểu học, cô Quách Thanh đã nhận thấy đây là một mầm non tốt nên luôn dốc lòng bồi dưỡng.
Cô hoàn toàn coi Tạ Kiều như con gái ruột của mình.
Dĩ nhiên cô sẽ không ngăn cản Tạ Kiều qua lại với ai, kể cả là yêu đương.
Điều cô sợ là Tạ Kiều, một cô gái ưu tú lại đơn thuần như vậy, sẽ bị những lời hoa ngôn xảo ngữ của đàn ông lừa gạt.
Phải biết rằng, có biết bao nhiêu gã đàn ông trước khi cưới một kiểu, sau khi cưới lại một kiểu khác.
Nếu hôm nay Tạ Kiều dẫn bạn trai về, cô nhất định phải kiểm tra thật kỹ.
Tuyệt đối không thể để Tạ Kiều bị bắt nạt.
Cánh cửa phòng được kéo ra, một luồng khí lạnh ùa vào.
Giọng nói trong trẻo của Tạ Kiều vang lên: "Cô ơi, chúc mừng năm mới cô ạ!"
"Kiều Kiều, chúc mừng năm mới con." Cô Quách Thanh thấy Tạ Kiều vào liền vội vàng đi tới.
Tạ Kiều ôm chầm lấy cô Quách Thanh: "Con nhớ cô quá."
Cô Quách Thanh nhẹ nhàng vỗ vai Tạ Kiều: "Cô cũng nhớ con."
"Nào, để cô xem Kiều Kiều lại cao thêm chút nào không?"
Tạ Kiều cười đáp: "Con lớn chừng này rồi, sao mà cao thêm được nữa ạ."
Cô Quách Thanh quay đầu nhìn Thẩm Hải Phong đang đứng ở cửa. Cái nhìn này khiến cô thấy cũng không tệ.
Chàng trai này trông rất sáng sủa, đôi mắt sáng ngời có thần. Dáng người anh thẳng tắp, nhìn vào tạo cảm giác thoải mái, khiến người ta thấy đây là một người có trách nhiệm.
Ở tuổi của cô Quách Thanh, cô biết rõ không thể chỉ nhìn qua đôi mắt mà đ.á.n.h giá, mắt thấy chưa chắc đã là thật.
Tạ Kiều vội vàng giới thiệu với cô Quách Thanh.
"Cô ơi, đây là bạn của con, Thẩm Hải Phong. Hôm nay anh ấy đến tìm con sớm quá nên con dẫn anh ấy qua đây luôn ạ."
"Thẩm Hải Phong, đây là cô giáo của em, người ơn rất quan trọng của em, cô Quách Thanh."
Thẩm Hải Phong vội vàng chào hỏi: "Thưa cô, chúc mừng năm mới cô ạ!"
Tạ Kiều nói là bạn bè, cô Quách Thanh tự nhiên cũng không nói gì thêm, cười gật đầu: "Thẩm Hải Phong, tên hay lắm. Chúc mừng năm mới con."
"Kiều Kiều, mau dẫn bạn vào ngồi đi con."
Tạ Kiều và Thẩm Hải Phong thay giày rồi xách đồ đi về phía phòng khách.
Thẩm Hải Phong nhận thấy nhà cô Quách Thanh được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ, bên cửa sổ phía đông phòng khách còn đặt một cây đàn dương cầm.
Trên đường tới đây, Tạ Kiều đã kể với anh rằng chồng cô Quách Thanh đã qua đời vì bạo bệnh hai năm trước.
Cô chỉ có một người con trai, hiện đang công tác ở nước ngoài nên không thể về được.
Vì vậy, dù là ngày Tết, nhà cô Quách Thanh cũng rất quạnh quẽ.
Trên bàn trà bày biện không ít các loại hạt, kẹo, socola, còn có đủ loại đồ ăn vặt và nước trái cây, nhìn là biết cô đã cố ý chuẩn bị cho Tạ Kiều.
Cô Quách Thanh đưa ly nước trái cây ấm cho Tạ Kiều, rồi quay sang hỏi Thẩm Hải Phong: "Tiểu Thẩm, con uống gì? Uống trà nhé?"
"Thưa cô, con uống gì cũng được ạ." Thẩm Hải Phong nhanh ch.óng trả lời.
Cô Quách Thanh đi pha trà cho Thẩm Hải Phong: "Đây là trà Bích Loa Xuân mà Kiều Kiều gửi cho cô đợt trước, con nếm thử xem."
Thẩm Hải Phong dùng hai tay đón lấy chén trà.
Cô Quách Thanh nhìn hai người mang theo nhiều đồ như vậy, liền bảo: "Kiều Kiều, con lại mang nhiều đồ thế này, bình thường cô vẫn hay nhận được đồ con gửi qua bưu điện mà."
Tạ Kiều nói: "Cô ơi, cái máy massage với trà Bích Loa Xuân này là con mang về, còn những thứ khác..."
Cô chưa nói hết câu, Thẩm Hải Phong đã cười tiếp lời: "Những thứ khác cũng là Tạ Kiều mua ạ."
"A." Tạ Kiều ngẩn ra một chút: "Vâng, đúng ạ, sáng nay Thẩm Hải Phong cũng đi mua cùng con."
Cô Quách Thanh làm sao mà không nhìn ra được, nhưng cô cũng không nói gì thêm.
Chỉ có thể nói, chàng trai này tạm thời trông cũng khá ổn.
Mọi người ngồi xuống, cô Quách Thanh và Tạ Kiều lâu ngày không gặp nên có rất nhiều chuyện để nói.
Thẩm Hải Phong cũng không thấy buồn chán, anh cứ ngồi một bên uống trà, lắng nghe họ trò chuyện.
Cô Quách Thanh thỉnh thoảng lại quan sát Thẩm Hải Phong, thấy anh rất kiên nhẫn, không hề lộ ra vẻ sốt ruột hay khó chịu nào.
"Tiểu Thẩm, con là người phương Bắc à?"
Thẩm Hải Phong đặt chén trà xuống: "Vâng ạ, con là người Giang Thành."
Cô Quách Thanh gật đầu: "Đó là một nơi rất tốt."
"Tiểu Thẩm, con thích ăn gì? Để cô đi chuẩn bị."
Thẩm Hải Phong đứng dậy: "Thưa cô, con không kén ăn đâu ạ, ăn gì cũng được."
Cô Quách Thanh cười hiền từ: "Được rồi, vậy con với Kiều Kiều cứ ở đây chơi, xem tivi hay đ.á.n.h đàn gì cũng được, để cô đi làm cơm trưa."
Tạ Kiều không biết nấu ăn, cô chỉ biết ăn thôi.
Thẩm Hải Phong nói: "Thưa cô, con biết nấu ăn, để con làm cho ạ. Cô với Tạ Kiều lâu ngày không gặp, cứ ngồi tâm sự cho vui."
Cô Quách Thanh thực sự ngạc nhiên. Cô tự nhận mình đã gặp qua không ít người, nhưng đàn ông biết nấu ăn thì thực sự không nhiều.
"Con biết nấu ăn sao?"
Thẩm Hải Phong gật đầu: "Vâng, hương vị chắc là cũng tạm ổn ạ."
Cô Quách Thanh cười nói: "Đừng, người trẻ các con đến nhà cô thì phải nếm thử tay nghề của bà già này chứ. Tạ Kiều thích nhất là món cá và canh gạo cô nấu, lát nữa con cũng nếm thử nhé."
Nói đoạn, cô Quách Thanh đi rửa tay, đeo tạp dề vào bếp.
Thẩm Hải Phong nhìn Tạ Kiều: "Hay là để anh vào phụ một tay nhé."
Tạ Kiều gật đầu lia lịa: "Được đó, em cũng đi nữa."
Thẩm Hải Phong hỏi Tạ Kiều: "Em biết nấu ăn không?"
Tạ Kiều lắc đầu: "Không, nói thật là em chỉ biết ăn thôi."
Thẩm Hải Phong bật cười: "Vậy đi thôi, đừng để cô bận rộn một mình."
Cô Quách Thanh vừa vào bếp, Thẩm Hải Phong và Tạ Kiều đã theo chân vào ngay.
"Cô ơi, Thẩm Hải Phong bảo anh ấy vào phụ cô ạ." Tạ Kiều nói.
