Thập Niên 80: Nóng Bỏng Quân Hôn, Giả Thiên Kim Làm Mẹ Kế Dưỡng Nhãi Con - Chương 543: Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ Tại Bệnh Viện

Cập nhật lúc: 02/03/2026 10:33

Phương Hiểu Lạc nói: "Nếu thấy phù hợp thì cứ gặp mặt xem sao, cảm thấy được thì tìm hiểu nhau."

"Vâng ạ." Thẩm Hải Bình đáp lời.

Phương Hiểu Lạc lại hỏi: "Cô bé đó tên gì?"

Thẩm Hải Bình ngẩn ra một chút: "Con cũng chưa kịp hỏi nữa."

"Thôi được rồi, gặp mặt rồi sẽ biết." Phương Hiểu Lạc cũng không quá khắt khe chuyện này, tình cảm vốn dĩ tùy duyên.

Đêm đó, Thẩm Hải Bình ngủ lại căn tứ hợp viện. Sáng sớm hôm sau đi làm, giáo sư hướng dẫn đã hớn hở chạy đến: "Hải Bình à, bên kia bảo chủ nhật này rảnh, ăn gì cũng được. Thầy có hỏi bố con bé, ông ấy bảo con gái mình thích ăn lẩu cay tê."

Thẩm Hải Bình gật đầu: "Vâng, con biết rồi thầy, để con đặt chỗ."

Đồng nghiệp thân thiết của anh là Dư An Bình khoác vai anh trêu chọc: "Đi xem mắt cho tốt vào, thành công là phải khao đấy nhé."

Thẩm Hải Bình vỗ vai bạn: "Không thành vấn đề."

Bỗng nhiên, Dư An Bình ôm n.g.ự.c ngồi thụp xuống, mặt đỏ bừng. Thẩm Hải Bình hoảng hốt ngồi xuống theo: "An Bình, cậu sao thế?" Anh chỉ mới vỗ nhẹ thôi mà, bình thường hai người vẫn đùa giỡn như vậy, có sao đâu.

Dư An Bình xua tay, mãi một lúc sau mới hồi lại được. Anh chàng này vốn tính hướng nội, chỉ có với Thẩm Hải Bình là nói nhiều một chút. Anh ngượng ngùng hạ thấp giọng: "Chỗ này của tớ..." Anh chỉ vào n.g.ự.c mình, "Hôm nọ bị va đập một cái, mấy hôm nay cứ cử động không đúng là lại đau điếng."

Thẩm Hải Bình không dám động vào anh nữa, chỉ có thể để Dư An Bình tự từ từ đứng dậy. "Thế cậu đã đi bệnh viện khám chưa?"

Dư An Bình lắc đầu: "Chưa, tớ nghĩ chắc vài hôm là khỏi thôi."

Thẩm Hải Bình không đồng tình: "Bệnh nhỏ thì phải chữa ngay, cứ kéo dài mãi lỡ nghiêm trọng hơn thì sao?"

"Cậu nói cũng đúng." Dư An Bình đáp, "Để xem ngày mai còn đau không, nếu còn thì tớ đi."

Thẩm Hải Bình dứt khoát: "Đau n.g.ự.c không đùa được đâu, chờ gì đến ngày mai. Chiều nay không bận lắm, nếu cậu ngại đi một mình thì tớ đi cùng."

Thế là buổi chiều hai người xin nghỉ, thẳng tiến đến bệnh viện. Đến nơi, Thẩm Hải Bình đi mua hai chai nước, còn Dư An Bình tự cầm giấy tờ đi đăng ký khám.

Thẩm Hải Bình cầm nước quay lại: "Cậu đăng ký xong chưa?"

"Xong rồi, phòng khám ở tầng 3 phía Tây." Dư An Bình nói.

Hai người đến trước cửa phòng khám ngồi đợi. Khoảng một tiếng sau mới đến lượt, Thẩm Hải Bình cùng bạn đi vào trong. Bác sĩ trực là một nữ bác sĩ, trông dáng vẻ thanh mảnh, lạnh lùng, trên mặt không chút biểu cảm. Thẩm Hải Bình nhìn thấy bảng tên trên áo blouse trắng của cô: Nhan Hi.

Nữ bác sĩ cất tiếng, giọng nói cũng lạnh lùng, không chút hơi ấm: "Dư An Bình, anh thấy không khỏe ở đâu?"

Dư An Bình đáp: "Bác sĩ, tôi... tôi bị đau n.g.ự.c."

Nữ bác sĩ hỏi tiếp: "Đau như thế nào? Có kèm theo triệu chứng tức n.g.ự.c, khó thở không?"

Dư An Bình lắc đầu: "Không có mấy cái đó, chỉ là đau thuần túy thôi, đau lắm ạ."

Thẩm Hải Bình xen vào: "Cậu ấy bảo bị va đập vào, bác sĩ kiểm tra giúp cậu ấy với."

Dư An Bình tuy rất ngượng nhưng thấy Thẩm Hải Bình nói đúng nên định cởi cúc áo sơ mi. Nữ bác sĩ vội ngăn lại: "Anh đợi đã, anh đau l.ồ.ng n.g.ự.c hay là đau tuyến v.ú? Ở đây là khoa Ngoại l.ồ.ng n.g.ự.c."

Đúng là "nghề nào biết nghề nấy", không chỉ Dư An Bình không hiểu mà ngay cả Thẩm Hải Bình cũng chẳng rõ ràng. "Cậu ấy đau n.g.ự.c, không khám Ngoại l.ồ.ng n.g.ự.c thì khám khoa nào?" Thẩm Hải Bình thắc mắc.

Nhan Hi liếc nhìn Thẩm Hải Bình một cái: "Nếu là vấn đề về tuyến v.ú thì phải đăng ký khám khoa Ngoại tuyến v.ú. Tôi ở đây là khoa Ngoại l.ồ.ng n.g.ự.c, chủ yếu khám về l.ồ.ng n.g.ự.c, phổi, không khám tuyến v.ú. Vị trí bệnh nhân vừa chỉ rõ ràng là vấn đề ở tuyến v.ú."

Nữ bác sĩ cầm lấy tờ phiếu đăng ký của Dư An Bình: "Tôi ghi chú vào đây cho anh, anh có thể đi hủy phiếu này để khỏi mất tiền oan, rồi đăng ký lại bên khoa Ngoại tuyến v.ú."

"Ngoại... Ngoại tuyến v.ú?" Dư An Bình nghe xong là không muốn khám nữa, "Đó chẳng phải là khoa dành cho phụ nữ sao? Thôi thôi, tôi không khám nữa đâu."

Nữ bác sĩ rõ ràng không thích nghe câu đó. Vốn dĩ cô đã không có biểu cảm gì, giờ thái độ lại càng thêm gay gắt. "Này anh bệnh nhân, nam nữ bình đẳng. Tuyến v.ú không phải chỉ phụ nữ mới có, đàn ông cũng có vậy. Tuyến v.ú bị bệnh thì không phân biệt nam nữ. Đi khám bệnh mà còn cổ hủ, giấu bệnh sợ thầy là không được đâu nhé."

Dư An Bình vốn da mặt mỏng, bị nữ bác sĩ nói vậy thì càng thêm xấu hổ, chỉ muốn tìm cái lỗ nào mà chui xuống. Thẩm Hải Bình thầm nghĩ, nữ bác sĩ này trông thì lạnh lùng mà nói năng cũng... không hẳn là thái độ tệ, nhưng chắc chắn không thể gọi là dịu dàng.

Điều này hoàn toàn trái ngược với vị bác sĩ hay lảm nhảm trên QQ kia. Thẩm Hải Bình kéo tay Dư An Bình: "Đi, đăng ký lại đi, bác sĩ nói đúng đấy, có bệnh thì phải chữa."

Nhìn Thẩm Hải Bình và Dư An Bình đi ra ngoài, Nhan Hi mệt mỏi xoa xoa thái dương rồi gọi số tiếp theo. Phải biết rằng, để giữ được trạng thái như bây giờ với cô là không hề dễ dàng. Đêm qua cô vừa thực hiện một ca phẫu thuật kéo dài mười tiếng đồng hồ, từ 9 giờ tối đến tận sáng trắng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.