Thập Niên 80: Nóng Bỏng Quân Hôn, Giả Thiên Kim Làm Mẹ Kế Dưỡng Nhãi Con - Chương 555: Lời Khuyên Của Bạn Thân
Cập nhật lúc: 02/03/2026 10:35
"Anh có thể đoán trước được, đây lại là một gã đàn ông nịnh hót không đúng chỗ rồi! Mấy thứ này làm sao mà lay động được em chứ? Chậc chậc..."
Nghe thấy giọng của Doãn Hách, Nhan Hi mới sực tỉnh. Cô nhanh ch.óng cất đồ vào hộp, cố tỏ ra bình thản: "Bác sĩ Doãn, anh nghĩ nhiều quá rồi."
Doãn Hách nhún vai: "Nhan Hi, em không đi ăn cơm à? Đi thôi, xuống nhà ăn."
Nhan Hi đáp: "Em nghỉ một lát rồi đi sau ạ."
Doãn Hách xua tay, bước ra ngoài trước. Thấy trong văn phòng không còn ai, Nhan Hi mới lấy tấm thiệp trong hộp ra. Trên đó là những dòng chữ viết bằng b.út máy rất đẹp.
【 Giày cao gót đi dạo phố mệt chân lắm, không biết chân cô thế nào rồi. Giày thể thao sẽ thoải mái hơn, tôi mạo muội mua một đôi, nếu size không vừa thì bảo tôi để tôi đổi nhé.
Những thứ mình thích thì nên giữ bên mình, thường xuyên ngắm nhìn sẽ thấy vui vẻ, cũng giảm bớt được nhiều chấp niệm. Đừng đợi đến nhiều năm sau mới đi tìm lại những món đồ mình từng khao khát, lúc đó ý cảnh đã hoàn toàn khác rồi. Một miếng kem lúc nhỏ và một miếng kem bây giờ hoàn toàn không cùng một hương vị, cũng chẳng thể an ủi được trái tim của quá khứ.
Đời người ngắn ngủi, vui vẻ là quan trọng nhất. Nhớ thường xuyên mỉm cười nhé ^_^ 】
Ký tên: Thẩm Hải Bình.
Phía dưới còn vẽ một con sư t.ử nhỏ đang mỉm cười, bên cạnh con sư t.ử là một miếng thịt lớn. Sư t.ử vốn là mãnh thú, nhưng được vẽ cười híp mắt thế này khiến người xem thấy tâm trạng rất tốt.
Nhan Hi cầm tấm thiệp, khóe môi không tự chủ được mà cong lên. Thẩm Hải Bình viết chữ đẹp, vẽ tranh cũng giỏi. Nghe thấy tiếng bước chân, Nhan Hi lập tức cất tấm thiệp vào bưu phẩm, rồi đặt gói hàng xuống dưới gầm bàn của mình.
Cô thầm nghĩ, Thẩm Hải Bình đã tinh tế tặng quà cho mình như vậy, rốt cuộc mình nên làm gì mới phải đây? Nhan Hi hoàn toàn không có kinh nghiệm trong chuyện tình cảm nam nữ. Người theo đuổi cô không ít, nhưng cô luôn lạnh lùng từ chối. Thẩm Hải Bình là người đầu tiên khiến cô cảm thấy bối rối không biết phải làm sao.
Suy đi tính lại, Nhan Hi quyết định tìm người giúp đỡ. Cô có một người bạn thân, tuy kém cô ba tuổi nhưng người ta đã yêu đương từ sớm, chắc chắn sẽ biết cô nên làm gì. Nhan Hi tranh thủ lúc đi ăn cơm gọi điện cho bạn.
"Hạ Hạ, tối nay em có rảnh không? Chị mời em đi ăn cơm nhé."
Thẩm Kim Hạ hiếm khi nhận được điện thoại của Nhan Hi, vì cả hai đều bận rộn, thời gian chẳng mấy khi khớp nhau. "Em rảnh mà chị Hi Hi."
Nhan Hi rất vui vẻ: "Vậy tối nay chị qua trường đón em."
Xong việc buổi tối, Nhan Hi đứng chờ Thẩm Kim Hạ ở cổng Học viện Vũ đạo Thủ đô. Ở đây có rất nhiều cô gái xinh đẹp, nhưng Nhan Hi luôn thấy Thẩm Kim Hạ là xinh đẹp nhất. Dĩ nhiên, hiện tại sự nghiệp của Thẩm Kim Hạ cũng đang phát triển cực kỳ tốt.
Hai người quen nhau ở bệnh viện, cô gái này rất tốt bụng, mẹ của bạn cô ấy làm phẫu thuật nên cô ấy thường xuyên qua giúp đỡ. Qua lại vài lần, hai người trở nên thân thiết.
Thẩm Kim Hạ kết thúc buổi học chiều, về ký túc xá thay quần áo rồi vội vàng chạy ra. "Chị Hi Hi, hôm nay chị cuối cùng cũng hết bận rồi à."
Nhan Hi nhìn thấy Thẩm Kim Hạ là cảm thấy như có ánh nắng tràn ngập, sức sống thanh xuân rạng ngời. "Ừ, hôm nay ca phẫu thuật ít."
Nhan Hi vẫn hẹn ở quán lẩu hôm trước đi cùng Thẩm Hải Bình. Cô đưa thực đơn cho Thẩm Kim Hạ: "Hạ Hạ xem ăn gì nhé. Gọi nồi uyên ương đi, em không ăn được cay đúng không?"
Thẩm Kim Hạ thực ra cũng muốn ăn cay, nhưng tối ăn đồ đậm vị thì ngày mai dễ bị phù mặt. "Vâng, em ăn thanh đạm thôi."
Đồ ăn lên rất nhanh, nồi lẩu bốc khói nghi ngút. Thẩm Kim Hạ không dám ăn nhiều dầu mỡ vì mai còn có tiết học, lại còn hai ngày nữa là đến buổi biểu diễn tốt nghiệp. Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, Nhan Hi kể lại chuyện Thẩm Hải Bình gửi quà cho mình. Dĩ nhiên, cô không nhắc đến tên anh.
Thẩm Kim Hạ vô cùng ngạc nhiên: "Chị Hi Hi, anh chàng này tinh tế quá đi mất. Anh ta đang theo đuổi chị đấy!" Theo Thẩm Kim Hạ, đàn ông mà có thể tỉ mỉ với phụ nữ như vậy, một là có mưu đồ, hai là thật lòng yêu thích. Mà Nhan Hi nói gia cảnh anh ta rất tốt. "Vậy chắc chắn là anh ta thích chị rồi."
Nghe thấy chữ "thích", tai Nhan Hi nóng bừng: "Nhưng mà, hôm xem mắt, anh ấy chủ động nói sẽ không bám lấy chị, còn bảo chúng chị không hợp nhau."
Thẩm Kim Hạ nhíu mày: "Chẳng lẽ anh chàng này đang chơi chiêu lạt mềm buộc c.h.ặ.t?"
"Không... chắc không phải đâu." Nhan Hi cảm thấy Thẩm Hải Bình không phải hạng người đó.
Thẩm Kim Hạ bắt đầu phân tích: "Làm nhiều việc như vậy, ngoài việc thích chị ra thì còn lý do gì nữa chứ. Theo em thấy, chắc chắn là thích chị rồi. Chị Hi Hi, nếu người này nhân phẩm tốt, có trách nhiệm, gia đình cũng ổn thì thực ra có thể cân nhắc. Đương nhiên, quan trọng là ý muốn của chị thế nào."
"Chị Hi Hi, chị có thích anh ta không?"
Nhan Hi nắm c.h.ặ.t đôi đũa, rất bối rối: "Hạ Hạ, chị... thực ra chị không biết thích là cảm giác thế nào."
Thẩm Kim Hạ giải thích: "Ừm... đại khái là, lúc không thấy anh ta thì chị nhớ, mong chờ anh ta liên lạc. Lúc gặp thì muốn nói chuyện, thậm chí là... muốn hôn, hoặc là... có ham muốn gần gũi!"
