Thập Niên 80: Nóng Bỏng Quân Hôn, Giả Thiên Kim Làm Mẹ Kế Dưỡng Nhãi Con - Chương 564: Đi Leo Núi
Cập nhật lúc: 02/03/2026 10:36
【Chuyện của mẹ anh, em đừng quá lo lắng, bà ấy rất cởi mở, suy nghĩ thấu đáo, chưa bao giờ bị những quy tắc cũ kỹ gò bó. Bà ấy sẽ không có ấn tượng xấu về em, hoàn toàn không có ý kiến gì đâu. Hơn nữa, anh đã giải thích với bà ấy rồi, là anh không hỏi ý kiến em mà đã đưa em về nhà lúc em đang ngủ say, chuyện này không liên quan gì đến em cả.】
Nhan Hi nhìn chằm chằm những dòng chữ này, trong lòng dâng lên một nỗi ngọt ngào khó tả.
Thẩm Hải Bình anh ấy, thật sự rất có trách nhiệm.
Nhan Hi: 【Được, đi leo núi thôi.】
Thẩm Hải Bình trả lời rất nhanh: 【Anh lái xe qua đón em.】
Thẩm Hải Bình thu dọn đồ đạc, thay quần áo và giày thể thao, đội mũ, lấy thêm nước, đồ uống và thức ăn từ tủ lạnh, sau đó tìm thêm một chiếc ghế xếp nhỏ và ô che mưa, cứ thế khoác ba lô ra khỏi cửa.
Đến dưới lầu nhà Nhan Hi, anh gọi điện cho cô.
"Anh đến dưới lầu rồi."
"Vâng."
Nhan Hi chuẩn bị xong xuôi định xuống lầu thì Tống Mạn Quân thấy cô sắp ra ngoài.
"Con định đi bây giờ à?"
Nhan Hi gật đầu: "Vâng."
Tống Mạn Quân nói: "Con còn chưa ăn sáng mà."
Nhan Hi nói: "Thôi không ăn đâu ạ, bạn con đang đợi dưới lầu rồi."
Bạn? Tống Mạn Quân hỏi: "Là Hải Bình phải không?"
Nhan Hi lại gật đầu: "Vâng ạ."
Tống Mạn Quân vỗ tay một cái: "Đúng rồi, người trẻ tuổi là phải ra ngoài dạo chơi nhiều vào."
Nhan Hi ra khỏi cửa, Tống Mạn Quân chạy ngay ra cửa sổ, đúng lúc thấy xe của Thẩm Hải Bình đang đỗ dưới lầu.
Tống Mạn Quân mở cửa sổ, rướn cổ gọi một tiếng: "Hải Bình ơi!"
Thẩm Hải Bình nghe thấy tiếng gọi, vội vàng bước ra khỏi xe: "Bác gái ạ."
"Hải Bình, Hi Hi nhà bác còn chưa ăn sáng đâu đấy."
Thẩm Hải Bình nói: "Vâng, bác gái, cháu biết rồi ạ, cháu sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt."
Nhan Hi đi xuống lầu, cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.
Mẹ cô gọi to như thế, thật là mất mặt quá đi mất.
Các bác trai bác gái trong tiểu khu nhìn qua: "Ái chà, Hi Hi đang yêu đương đấy à?"
"Cậu thanh niên này trông được đấy."
"Hi Hi, khi nào thì cho bọn bác uống rượu mừng đây?"
Chuyện này làm Nhan Hi không biết ứng phó thế nào.
Ngược lại, Thẩm Hải Bình đã giải vây cho cô: "Khi nào có rượu mừng chắc chắn sẽ mời mọi người ạ, lúc đó mọi người nhớ uống thêm vài ly nhé."
Ngồi vào trong xe, mặt và tai Nhan Hi vẫn còn nóng bừng.
"Anh... sao anh lại nói chuyện rượu mừng chứ?"
Thẩm Hải Bình thắt dây an toàn: "Các bác ấy hỏi, nếu không đáp lại thì họ sẽ hỏi cho bằng được, nói thế cho họ vui lòng thôi."
Nhan Hi lầm bầm: "Lấy đâu ra rượu mừng chứ."
Thẩm Hải Bình nghe thấy, nhưng anh không tiếp lời.
Anh biết Nhan Hi đang thẹn thùng nên trực tiếp chuyển chủ đề: "Em muốn ăn gì không?"
Nhan Hi nói: "Chẳng phải đi leo núi sao?"
"Em chưa ăn sáng mà, nhiệm vụ bác gái giao phó nhất định phải hoàn thành." Thẩm Hải Bình nói rồi khởi động xe.
Nhan Hi không chọn món, Thẩm Hải Bình liền tìm một tiệm ăn sáng: "Trong tiệm cái gì cũng có, em cứ tự chọn nhé."
Họ đến hơi muộn nên khách ăn sáng không còn nhiều.
Nhan Hi chỉ gọi một phần sữa đậu nành và một chiếc bánh rán.
"Anh ăn không?"
Thẩm Hải Bình nói: "Anh ăn rồi."
Hai người tìm một vị trí cạnh cửa sổ ngồi xuống, Nhan Hi thong thả ăn.
Ăn sáng xong, Thẩm Hải Bình lái xe thẳng hướng công viên Hương Sơn.
Trên đường đi, Nhan Hi hỏi: "Anh giải thích với mẹ anh, bà ấy... bà ấy có nói gì không?"
Thẩm Hải Bình cười nói: "Bà ấy bảo anh là đêm hôm khuya khoắt còn bắt em về nhà, thật là không biết thương người, không biết tâm lý gì cả."
Nhan Hi không ngờ mẹ anh lại có phản ứng như vậy.
Cô nói: "Mẹ anh thật sự rất đẹp, trông trẻ lắm luôn. Nếu bà ấy không nói, em thật sự không thể tin được hai người là mẹ con đâu."
Nghe Nhan Hi khen Phương Hiểu Lạc, Thẩm Hải Bình cũng rất tự hào.
"Đúng vậy, mẹ anh cũng sắp bốn mươi rồi, nhưng em xem bà ấy kìa, trông cứ như mới ngoài hai mươi thôi."
Sắp bốn mươi?
Nhan Hi thầm tính toán, Thẩm Hải Bình năm nay hai mươi lăm, mẹ anh sao có thể mới sắp bốn mươi được?
Nhưng đây là chuyện riêng của nhà người ta, Thẩm Hải Bình không nói thì Nhan Hi cảm thấy hỏi ra sẽ không được lịch sự cho lắm.
Thẩm Hải Bình quả thực cũng không giải thích chuyện này.
Nếu anh và Nhan Hi có tương lai, lúc đó giải thích cũng chưa muộn.
"Mẹ anh làm kinh doanh, năng lực siêu cường. Bà ấy đặc biệt giỏi dùng người, mọi việc đều được cấp dưới xử lý gọn gàng ngăn nắp, nhiều khi bà ấy chẳng cần phải lo nghĩ gì."
"Ở nhà bà ấy là người có tiếng nói nhất, bọn anh đều muốn dỗ dành bà ấy. Đương nhiên, đây là thành quả bà ấy xứng đáng nhận được sau những nỗ lực thời trẻ. Nếu em muốn nghe chuyện hồi nhỏ của anh, khi nào có cơ hội anh sẽ kể cho em nghe, nhưng mà hơi dài đấy."
Nhan Hi gật đầu, tự nhiên đáp lời: "Vâng."
Cô cũng rất muốn nghe.
Thẩm Hải Bình nói với cô như vậy, cô cảm thấy anh không hề coi cô là người ngoài.
Vì là cuối tuần nên đường xá kẹt xe nghiêm trọng.
Thẩm Hải Bình bất đắc dĩ nói: "Biết thế đi tàu điện ngầm cho rồi."
Nhan Hi lại không cảm thấy kẹt xe có vấn đề gì, nếu là trước đây có lẽ cô sẽ bực bội.
Nhưng ở bên cạnh Thẩm Hải Bình, cô không thấy nhàm chán chút nào.
"Không sao đâu, cũng không vội vàng gì mấy phút này."
Thẩm Hải Bình cũng không vội, Nhan Hi ngồi ngay bên cạnh, tâm trạng anh rất tốt.
"Nếu em thấy chán thì trong ba lô anh có đồ ăn vặt đấy, em cứ tự lấy nhé."
Nhan Hi với tay lấy chiếc ba lô ở ghế sau, nặng phết.
Cô mở ra xem, bên trong đồ đạc rất nhiều nhưng đều được sắp xếp phân loại rõ ràng.
Nhan Hi đã từng thấy nhiều người đàn ông để đồ trong túi lộn xộn, muốn tìm cái gì cũng không thấy.
Còn của Thẩm Hải Bình thì liếc mắt một cái là thấy ngay.
"Anh mang nhiều đồ thế."
Thẩm Hải Bình cười nói: "Tất nhiên rồi, đi leo núi thì phải mang đủ nước và thức ăn chứ. Nếu em mệt, anh còn có ghế xếp nhỏ để nghỉ ngơi nữa."
