Thập Niên 80: Nóng Bỏng Quân Hôn, Giả Thiên Kim Làm Mẹ Kế Dưỡng Nhãi Con - Chương 604: Ngoan Nhé, Đừng Mở Cửa Cho Người Lạ

Cập nhật lúc: 02/03/2026 12:14

Cô vừa dứt lời, xe của Thẩm Trì Việt đã đỗ ngay bên cạnh.

Thẩm Trì Việt nói: "Lên xe."

Tô Nam Sanh ngơ ngác: "Đi đâu cơ?"

Thẩm Trì Việt cảm thấy đầu óc Tô Nam Sanh thật sự có vấn đề: "Bệnh viện."

Khương Thạc lại gần mở cửa xe, Thẩm Trì Việt còn gọi một nữ nhân viên đến đỡ Tô Nam Sanh một tay.

Sau khi ngồi ổn định, tài xế lái xe thẳng tiến về Hải Thành.

Thẩm Trì Việt luôn túc trực bên cạnh Tô Nam Sanh, tìm chuyên gia kiểm tra cho cô, rồi lại đi chụp X-quang các thứ.

Đây là bệnh viện tư nhân, hơn nữa bệnh viện này có hợp tác với phía Thẩm Trì Việt, nên việc kiểm tra diễn ra vô cùng nhanh ch.óng.

Thấy mắt cá chân của Tô Nam Sanh quả thực không có vấn đề gì lớn, Thẩm Trì Việt mới coi như trút được gánh nặng. Dù sao nếu Tô Nam Sanh không vì đỡ cậu thì cũng chẳng đến mức bị thương.

Bước ra khỏi bệnh viện, Tô Nam Sanh vẫn cảm thấy có chút cảm động.

Thẩm Trì Việt đưa Tô Nam Sanh đến cổng khu chung cư nhà cô, vì xe không thuộc khu này thì không vào được bãi đỗ ngầm.

Thẩm Trì Việt xuống xe: "Tôi đưa cô lên."

Tô Nam Sanh nhìn chằm chằm vào lưng Thẩm Trì Việt, vốn định làm bộ làm tịch một chút, nhưng nghĩ lại, ở ngoài hoang dã còn để người ta cõng rồi, giờ còn bày đặt cái gì nữa.

Thế là Tô Nam Sanh lại leo lên lưng Thẩm Trì Việt.

Vào trong thang máy, thấy chỉ có hai người, Tô Nam Sanh khẽ nói: "Thẩm Trì Việt, cảm ơn cậu nhé."

Thẩm Trì Việt cũng hiếm khi không đấu khẩu với cô: "Không cần cảm ơn, cô không vì đỡ tôi thì cũng chẳng bị thương chân."

Trong nhà Tô Nam Sanh không có ai, Thẩm Trì Việt vào nhà rồi đặt cô xuống ghế: "Thời gian này không cần đi làm, lương vẫn phát đủ, chuyên cần và tiền thưởng giữ nguyên. Tôi đã thuê hộ công cho cô rồi, lát nữa sẽ đến. Nếu cô thấy hộ công ở trong nhà không tiện thì cứ đuổi người ta đi là được."

Nói xong, Thẩm Trì Việt lấy điện thoại ra cho Tô Nam Sanh xem một bức ảnh: "Ảnh của hộ công đây, cô ở nhà một mình đừng có mở cửa cho người lạ, nhìn kỹ rồi hãy mở."

Tô Nam Sanh nhìn chằm chằm bức ảnh hồi lâu, chao ôi, Thẩm Trì Việt coi cô là đứa trẻ ba tuổi đấy à?

Cái cảm giác này cứ như kiểu —— 【Con gái ngoan, hôm nay ba không có nhà, đừng mở cửa cho người lạ nhé】 vậy, quen thuộc đến lạ lùng.

Sau đó, Thẩm Trì Việt đưa mã QR WeChat qua.

Tô Nam Sanh ngơ ngác quét mã, kết bạn với Thẩm Trì Việt.

Thẩm Trì Việt gửi hết thông tin cá nhân và ảnh của hộ công qua, xong xuôi mới mở cửa rời đi.

Tô Nam Sanh ôm điện thoại, nhìn chằm chằm vào khung chat WeChat của Thẩm Trì Việt.

Cô cứ thế mà kết bạn được với đại ông chủ sao?

Tô Nam Sanh nhấn vào ảnh đại diện của Thẩm Trì Việt, đó là một chữ viết bằng b.út lông: "Ngư" (Cá).

Chữ này viết cực kỳ đẹp.

Tô Nam Sanh thầm nghĩ, chắc là Thẩm Trì Việt tìm ảnh trên mạng thôi. Nền trắng chữ đen, trông đơn giản mà đại khí.

Nhưng mà sao lại để hình con cá nhỉ? Chẳng lẽ là "Niên niên hữu dư" (Năm nào cũng dư dả)?

Nghĩ đến đây, Tô Nam Sanh thấy cũng dễ hiểu, dù sao Thẩm Trì Việt cũng là người làm ăn, ai chẳng mong mình giàu có.

Thực ra, Tô Nam Sanh đâu có biết, chữ "Ngư" này là do chính tay Thẩm Trì Việt viết. Cậu luyện thư pháp từ nhỏ, nét chữ vô cùng xuất sắc.

Còn về lý do tại sao lại để chữ này, người khác không hiểu chứ Phương Hiểu Lạc chắc chắn hiểu rõ.

Muốn kiếm nhiều tiền cái gì chứ, con trai bà chỉ muốn làm một con "cá mặn" (người lười biếng, thích an phận) mà thôi!

Đúng như lời Thẩm Trì Việt nói, chẳng mấy chốc bảo vệ cổng khu chung cư đã gọi điện xác nhận danh tính, hộ công đã đến.

Nghe tiếng chuông cửa, Tô Nam Sanh nhảy lò cò một chân lại gần, định mở cửa thì khựng lại, quay đầu nhìn màn hình camera.

Đúng là người trong ảnh Thẩm Trì Việt gửi.

Hộ công mà Thẩm Trì Việt mời là một cô gái trông khá trẻ trung, nói năng luôn tươi cười, khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.

Tô Nam Sanh muốn làm gì, hộ công cũng đỡ cô. Rót nước, rửa hoa quả, đỡ cô lên lầu thay quần áo...

Tô Nam Sanh cảm thấy cô hộ công này thật sự chăm chỉ và chu đáo.

Nhà Tô Nam Sanh là căn hộ thông tầng, hộ công thấy cô lên xuống cầu thang không tiện nên đã chuẩn bị sẵn mọi thứ cho cô.

Gia cảnh nhà họ Tô rất khá giả, nhưng Mạnh Tường Lăng không thuê giúp việc ở lại mà chỉ thuê theo giờ. Hằng ngày họ đến dọn dẹp vệ sinh và nấu hai bữa trưa, tối.

Hôm nay mọi người đã hẹn nhau ăn ngoài nên Mạnh Tường Lăng bảo dì giúp việc không cần đến nấu cơm tối.

Tô Nam Sanh còn đang phân vân tối nay ăn gì thì khi tỉnh dậy, hộ công đã chuẩn bị xong xuôi.

Cơm tối được bưng lên tận lầu cho Tô Nam Sanh. Cô nhìn những món ăn trước mắt: sườn hấp bột gạo, măng trộn, cải làn trụng, và tôm cay đã bóc vỏ sẵn.

Cô hộ công cười giải thích: "Ngày mai em sẽ làm thịt kho Đông Pha và móng giò hầm cho cô, hôm nay thời gian hơi gấp, làm mấy món đó sợ không đủ vị."

Tô Nam Sanh nhận lấy đôi đũa, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Thẩm Trì Việt người này... cậu ta thật sự dễ dàng ghi nhớ lời người khác nói vậy sao? Đặc biệt là món tôm cay bóc vỏ này!

Hộ công cũng không nhiều lời, sau khi Tô Nam Sanh ăn xong liền nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc.

Đến tối, khi Tô Chấn Nghiệp, Mạnh Tường Lăng và Tô Xa về nhà, họ mới phát hiện trong nhà có thêm một cô hộ công.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.