Thập Niên 80: Phúc Thê Dưỡng Bánh Bao - Chương 1289: Màn Trả Giá Hài Hước Và Tình Huống Khó Xử
Cập nhật lúc: 09/01/2026 14:08
"Chuẩn bị cho tao một chiếc xe đổ đầy xăng, để một triệu lên xe, nếu không, con đàn bà này c.h.ế.t chắc!"
Một triệu?
Vãi chưởng, cướp à?
Trước đó cô cũng chỉ đưa cho người ta mười vạn đô la Mỹ, quy đổi ra còn chưa đến ba mươi vạn, bây giờ lại đòi người ta một triệu?
"Một triệu nhiều quá, chỗ chúng tôi nhất thời không gom đủ số tiền lớn như vậy."
Hả?
Còn có kiểu mặc cả như thế này sao?
Tưởng đang đi chợ mua rau hay mua thịt chắc?
Quả nhiên, người phụ nữ kia cũng không ngờ tới:
"Năm mươi vạn!"
"Vẫn nhiều quá, chúng tôi không có. Thế này đi, con tin cho cô đấy, cô muốn làm gì thì làm. Tiền thì dù sao chúng tôi cũng không có!"
Nghe thấy lời này, ngay cả Diệp Uyển Anh cũng không nhịn được mà cười lớn:
"Người này là ai vậy? Lầy lội thế?"
Tiền không có, người thì cô cứ lấy đi, muốn g.i.ế.c muốn mổ tùy cô.
Liêu Gia Dương suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm. Chẳng lẽ những người này không nên đặt việc cứu cô ta lên hàng đầu sao?
Ha ha...
Liêu tiểu thư, cô thực sự là nghĩ quá nhiều rồi. Không b.ắ.n c.h.ế.t cô ngay tại chỗ đã là may mắn lắm rồi, còn vọng tưởng người khác cứu cô?
Câu chuyện "Người nông dân và con rắn" ai cũng từng nghe qua. Cứu cô, để cô chuẩn bị hại thêm nhiều người dân Đế quốc nữa sao?
Người phụ nữ nước Đông Mộc dùng họng s.ú.n.g gõ gõ vào đầu Liêu Gia Dương, rõ ràng là rất tức giận: "Bọn họ không định cứu mày đâu!" Ả nghiến răng nghiến lợi nói bên tai cô ta.
"Tôi... không, không thể nào, tôi là con gái của Liêu Minh Quang, bọn họ không thể không cứu tôi được. Đây là mưu kế của bọn họ, đúng, chắc chắn là mưu kế!"
Chậc chậc...
Mưu kế sao?
Tùy cô nghĩ thế nào thì nghĩ.
"Vậy thì, tiếp theo phải xem biểu hiện của mày rồi. Nếu bọn họ không cứu mày, vậy thì mày... nhất định phải c.h.ế.t!" Phải nói rằng người phụ nữ này tâm địa quá độc ác, cho dù biết mình không thoát được, cũng muốn kéo thêm một người đệm lưng.
Liêu Gia Dương sợ đến mức chân mềm nhũn. Vốn dĩ vì cái c.h.ế.t của anh trai đã sợ muốn c.h.ế.t rồi, bây giờ càng sợ hơn. Cả người nếu không phải bị người phụ nữ phía sau xách lên thì e rằng đã sớm nhũn ra như bãi bùn nằm liệt dưới đất rồi.
Chắc chắn sẽ cứu tôi, chắc chắn sẽ cứu!
Lúc này, trong lòng cô ta vẫn còn đang ảo tưởng, đáng tiếc...
"Tôi là Liêu Gia Dương, bố tôi là Liêu Minh Quang, anh trai tôi đã c.h.ế.t rồi, các người muốn để thêm một đồng bào nữa c.h.ế.t sao?"
Vãi chưởng!
Đại tiểu thư, bây giờ là cô đang cầu xin người khác cứu mạng đấy có biết không?
Cô uy h.i.ế.p người khác làm cái gì?
Mà sau khi Liêu Gia Dương hét lên, xung quanh yên tĩnh đến lạ thường, chẳng có ai đáp lại... Vãi chưởng, quá xấu hổ có biết không?
Người phụ nữ nước Đông Mộc nhíu mày, họng s.ú.n.g lại dí sát vào thái dương Liêu Gia Dương:
"Xem ra, bọn họ không định cứu mày rồi... Ha ha, làm sao bây giờ nhỉ?
Hay là, mày cứ đi trước một bước đi."
Dù sao cũng không thoát được, có thể kéo thêm một người c.h.ế.t cùng cũng là lãi, huống hồ bây giờ là c.h.ế.t cả đôi, vậy là lãi gấp đôi!
"Không... không phải như vậy, không phải, bọn họ sẽ cứu tôi, sẽ cứu mà!"
Sợ đến mức tè ra quần rồi!
Người phụ nữ liếc nhìn đầy ghét bỏ, mất kiên nhẫn định bóp cò.
Ngay khoảnh khắc này, "Đoàng" một tiếng s.ú.n.g vang lên. Khẩu s.ú.n.g trong tay người phụ nữ nước Đông Mộc rơi xuống đất trước, trên cổ tay xuất hiện một cái lỗ m.á.u chảy đầm đìa.
Sau khi Liêu Gia Dương phản ứng lại, lập tức vùng ra, chạy ra sau xe trốn.
Quả nhiên, sau đó là vài tiếng s.ú.n.g vang lên liên tiếp. Người phụ nữ kia đến c.h.ế.t cũng không nghĩ ra được tại sao?
Tại sao ngay cả thẩm vấn cũng không có?
Ha ha....
Người phụ nữ này e rằng vẫn còn đang nghĩ đến chính sách ưu đãi tù binh của Đế quốc chứ gì?
Nghĩ nhiều rồi, đối với loại người còn không bằng súc sinh này, trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t cho xong, việc gì phải đưa về nuôi cơm tốn của?
