Thập Niên 80: Phúc Thê Dưỡng Bánh Bao - Chương 2129: Đương Nhiên Là Đồng Ý
Cập nhật lúc: 09/01/2026 22:39
Mồ hôi...
Còn có thể sao nữa?
Dám làm sao chứ?
Cái khí thế vừa mới phồng lên của Diệp Thần Dương trong nháy mắt xẹp lép, cậu chàng tủi thân bĩu môi:
"Chị, chị không còn yêu thương đứa em trai đáng yêu của chị nữa rồi."
Cho nên, đây là đang làm nũng sao?
Nhóc con đang được Diệp Uyển Anh dắt tay, lúc này trố mắt tròn xoe nhìn cậu ruột của mình:
Ủa, sao cứ cảm thấy lời này của cậu nghe quen quen thế nhỉ?
Phụt, đây chẳng phải là câu cửa miệng làm nũng thường dùng của nhóc sao?
Chỉ là từ "cục cưng yêu nhất" biến thành "em trai yêu nhất" mà thôi.
Khóe miệng Diệp Uyển Anh giật giật, sau đó lại tiếp tục giật thêm vài cái nữa, mới miễn cưỡng nói:
"Không phải muốn đốt pháo hoa sao, đi thôi."
Thằng em trai trời đ.á.n.h này tốt nhất đừng có làm nũng bán manh nữa, nếu không, cô thật sự sẽ không nhịn được mà vươn đôi bàn tay tội lỗi của mình ra mất.
Sống động như một chú cún con thế kia, ai mà không thích chứ?
Tốt nhất là có thể vò đầu mấy cái.
Khụ, cái ý nghĩ này chắc cũng chỉ có thể nghĩ trong đầu thôi, nếu không, hũ giấm chua lâu năm trong nhà sẽ đổ mất, đương nhiên cũng là vì lo cho sự an toàn tính mạng của thằng em trai.
Cha mẹ Diệp và ông cụ Cố đều không có hứng thú, Cao Đạm và Cố Tri Lăng chắc chắn có chuyện cần bàn bạc, cuối cùng, nhóm người đi ra ngoài đốt pháo hoa chỉ có hai mẹ con Diệp Uyển Anh, Diệp Thần Dương, Trần Hi và Tổng biên tập Hạ.
Cả nhóm rầm rộ tìm một khoảng đất trống lớn bên bờ ruộng, Diệp Uyển Anh xách theo một cái túi to, bên trong là pháo hoa đã chuẩn bị từ trước.
"Chú ý an toàn, mỗi người hai cây."
Hai cậu con trai Diệp Thần Dương và Trần Hi ngay lập tức chạy tới lấy phần pháo hoa của mình: "Chị, chị cứ yên tâm đi, em trai chị đâu phải trẻ lên ba."
Hửm?
Lời này vừa thốt ra, đứa trẻ duy nhất tại hiện trường sắp tròn ba tuổi liền phóng ánh mắt vèo vèo về phía Diệp Thần Dương.
Cảm nhận được ánh nhìn nóng rực nào đó, Diệp Thần Dương lập tức co rúm ngón chân cái lại:
"Khụ khụ, chị, bọn em qua bên kia đốt nhé."
Nói còn chưa dứt lời, đã kéo Trần Hi bên cạnh chạy biến.
Nhát gan thấy sợ.
Xì, Diệp Thần Dương không phải chưa từng lĩnh giáo sự phúc hắc của thằng cháu ngoại mình, cho nên, nhát thì nhát thôi, có mất miếng thịt nào đâu?
Nhìn bóng dáng người chạy còn nhanh hơn thỏ, bên này, nhóc con chép miệng vài cái rồi mới kéo tay Diệp Uyển Anh:
"Mẹ ơi, đốt pháo hoa~~"
"Được!"
Đối với yêu cầu nhỏ xíu này của con trai, đương nhiên là đồng ý rồi.
Hạ Hồng lớn thế này rồi mà vẫn chưa từng chơi trò này, không khỏi có chút căng thẳng và sợ hãi:
"Uyển Anh, cái này... chơi thế nào vậy?"
Lúc này Diệp Uyển Anh đã bóc vỏ một cây pháo hoa, ngẩng đầu lên nhìn:
"Đầu có dây dẫn hướng lên trên, chị nắm c.h.ặ.t phần dưới bằng hai tay, dùng diêm châm lửa vào dây dẫn bên trên, để nghiêng 45 độ là ok."
"Hả? Còn phải để chị tự châm lửa á?"
Nghe Hạ Hồng nói vậy, Diệp Uyển Anh bật cười thành tiếng:
"Đại biên tập Hạ, hay là để em châm giúp chị nhé?"
Lời trêu chọc rõ ràng mười mươi như vậy Hạ Hồng sao lại không hiểu, chẳng phải chỉ là dùng diêm châm lửa thôi sao:
"Không cần, chị tự làm được."
Chỉ thấy Hạ Hồng run rẩy đưa que diêm đang cháy lại gần dây dẫn, khiến Diệp Uyển Anh đứng bên cạnh nhìn mà tim cũng run theo. Chị ơi, nhanh lên chút đi, chỉ có mấy giây thôi mà?
Nhưng cũng không dám hối thúc thật.
May mà Hạ Hồng vẫn còn lanh lợi, sau khi châm cháy dây dẫn liền ném ngay que diêm xuống đất, tay nhanh ch.óng cầm phần đuôi pháo hoa để nghiêng.
Vài giây sau, một tiếng rít ch.ói tai lao vào bầu trời đêm đen kịt, ngay sau đó "bùm" một tiếng, một đóa hoa rực rỡ nổ tung.
"Oa, pháo hoa đẹp quá, mẹ ơi mẹ ơi, Bánh bao cũng muốn."
"Được, Bánh bao cùng đốt với mẹ có được không?"
Diệp Uyển Anh cũng không to gan đến mức để một đứa trẻ ba tuổi tự mình cầm pháo hoa đốt.
