Thập Niên 80: Phúc Thê Dưỡng Bánh Bao - Chương 418: Ông Bố Chiều Con: Thu Chút Lãi Từ Người Cha Bội Bạc

Cập nhật lúc: 04/01/2026 07:05

Nhìn món đồ trong tay, Cao Đạm tự nhiên rất muốn vứt đi ngay lập tức, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt mong chờ của con trai, động tác khựng lại.

"Thích không?"

Đoàn T.ử gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn bố mình, giọng nói mềm mại:

"Quà... thích ạ!"

Thứ này rốt cuộc là cái gì Đoàn T.ử hoàn toàn mù tịt, nhưng không ngăn được việc đây là lần đầu tiên Đoàn T.ử nhận được quà từ người ngoài a.

Cao Đạm cười cười, sau đó bình tĩnh mở miệng:

"Thích thì giữ lại."

Phải nói là, nghe được câu trả lời này Diệp Uyển Anh rất ngạc nhiên, thậm chí trên mặt đều là vẻ khiếp sợ:

"Khụ, thật sự quyết định nhận?"

Cũng không phải không biết người đàn ông này hận ông bố ruột kia đến mức nào.

"Con trai thích thì cứ nhận, ông ta nợ anh, đâu chỉ có những thứ này." Coi như là thu hồi một chút lãi suất nhỏ nhoi đi.

Ai bảo cái thằng con trai ngốc nghếch này thích chứ?

Diệp Uyển Anh bật cười: "Được, anh quyết định là được, nhưng mà không nhìn ra nha, Kỹ sư Cao cũng là người chiều con trai đấy." Cô cố ý trêu chọc, cũng là muốn người đàn ông đừng nghĩ đến những chuyện không vui kia.

"Thằng con trai ngốc này có gì đáng để chiều?" Lời nói nghe có vẻ ghét bỏ lắm, nhưng nếu thật sự ghét bỏ, có thể đừng bày ra cái mặt kiêu ngạo đó được không?

Nói xong, anh bất ngờ kéo người phụ nữ bên cạnh vào lòng ôm c.h.ặ.t:

"Anh có thể chiều em hơn nữa!"

Hít.

Trong nháy mắt, mặt Nữ hoàng Diệp đỏ bừng như tôm luộc, đưa tay đẩy người đàn ông đang phát tình nào đó ra: "Anh im miệng đi, già rồi còn không đứng đắn, buông ra, em phải đi nấu cơm."

Vẻ ám muội trên mặt Cao Đạm không hề giảm bớt.

Cũng may, không ai nhìn thấy vẻ lẳng lơ trên mặt người đàn ông này.

"Bố ơi, mẹ đỏ mặt rồi kìa."

Phụt, Đoàn Tử, con đây là trắng trợn bán đứng mẹ con đấy à!

"Ừ, mẹ con xấu hổ rồi, đi thôi, vào trong."

Kỹ sư Cao ôn hòa nhã nhặn, quả thực rất hiếm thấy.

Đoàn T.ử ồ lên một tiếng, ngoan ngoãn đưa tay nắm lấy tay Cao Đạm.

Sau khi vào trong, Đoàn T.ử liền gọi Chu Chu đang chơi xe lửa nhỏ trên t.h.ả.m:

"Anh Chu Chu, nhìn nè, máy điện t.ử!" (Nguyên văn: Dầu kỉ kỉ - nói ngọng của Du hí cơ/Máy chơi game)

Diệp Uyển Anh còn chưa bước vào bếp, nghe thấy lời con trai thì chân trượt một cái, suýt chút nữa thì ngã.

Máy điện t.ử là cái quỷ gì?

Chẳng lẽ không phải là máy chơi game sao?

Sắc mặt bố cậu bé cũng nứt toác theo, cuối cùng bình tĩnh ném cái máy chơi game vào lòng con trai, rồi vào phòng tiếp tục viết kế hoạch.

Dù sao chỉ cần không cắm điện, tùy hai đứa nhỏ chơi thế nào cũng được.

.............

Còn về phần người trợ lý đã hèn nhát bỏ chạy ngay dưới mí mắt hai mẹ con kia, hiện tại đang nghiêm túc báo cáo với Viện trưởng nhà mình.

"Đồ đã đưa cho thằng bé rồi?"

"Đưa rồi ạ!"

"Ừ, nó có thích không?"

"Coi như là thích ạ..." Mặc dù, mình vẫn cho rằng tiểu thiếu gia còn quá nhỏ, có thể sẽ không biết chơi, nhưng lời này tuyệt đối không thể nói ra.

Viện trưởng Cố nhận được câu trả lời hài lòng, phất phất tay: "Được rồi, ra ngoài đi."

"Vâng!"

Sau khi ra khỏi cửa, vẫn không nhịn được thở dài một hơi.

Nhà họ Cố tuy tốt, nhưng trong đó vẫn dính dáng đến rất nhiều lợi ích, nếu Kỹ sư Cao thật sự muốn quay về, e rằng sẽ không đơn giản.

Thôi thôi, mình ở đây lo bò trắng răng làm gì? Kỹ sư Cao là ai? Người ta gọi là Cao Diêm Vương, yêu ma quỷ quái lợi hại đến đâu đứng trước mặt cũng phải quy phục thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.