Thập Niên 80: Phúc Thê Dưỡng Bánh Bao - Chương 512: Vương Bá Khí Của Hắc Đại Vương

Cập nhật lúc: 04/01/2026 17:11

Người kia đã đích thân khom người chui vào chuồng của Đại Hắc, rất không vui chỉ vào Đại Hắc nói:

"Đại Hắc, bạn nhỏ thích mày như vậy, mày không biểu hiện gì sao?"

Đáp lại đương nhiên là hai tiếng "gâu gâu" của Đại Hắc.

"Ối chà, mày còn học được cách khinh người nữa à, tin không tối nay không cho mày ăn đùi gà? Phần của mày cho Đại Bạch ăn."

Quả nhiên, nói đến ăn, phản ứng của Đại Hắc có phần lớn hơn một chút, coi như đáp lại thêm ba tiếng "gâu gâu gâu".

Nhóc con lúc này lập tức lấy từ trong túi quần ra một cái bánh trứng:

"Bố ơi, con có thể vào cho nó ăn không ạ?"

Cao Đạm có chút kinh ngạc: "Có thể thì có thể, nhưng con chắc là con nỡ cho nó ăn cái này của con không?"

Thằng nhóc này là người thế nào mình quá hiểu rồi, một đứa ham ăn có thể nỡ cho người khác đồ ăn ngon sao?

Gương mặt nhỏ của Bánh Bao có chút đắn đo, cuối cùng lại nhìn con Đại Hắc kiêu ngạo mà mình rất thích, rất trịnh trọng nói với bố:

"Bánh Bao không ăn, cho Đại Hắc."

Bố cậu bé đương nhiên không có ý kiến, dắt tay con trai chui vào chuồng của Đại Hắc.

Thật tội nghiệp cho hai người đàn ông to lớn này, đều cao hơn một mét tám, gập đôi người lại cũng không vừa, chỉ có thể đi khom lưng.

Nhóc con sau khi vào trong, cẩn thận đứng sau lưng Cao Đạm lén lút quan sát con Đại Hắc kia, cuối cùng, mới nhẹ nhàng gọi thử một tiếng:

"Đại Hắc~"

Tai ch.ó đương nhiên rất thính, tuy Bánh Bao gọi rất nhỏ, nhưng Đại Hắc vẫn nghe thấy, ánh mắt khinh thường của bậc đế vương quét qua, dường như đang hỏi:

Nhóc con, gọi ta làm gì?

Bánh Bao bị vương bá khí của Đại Hắc dọa cho giật mình, hai tay bất giác ôm lấy chân bố.

Người kia thấy vậy đương nhiên không khách sáo mà giả vờ gõ nhẹ vào đầu Đại Hắc: "Hống hách cái gì? Tối nay không chỉ mất đùi gà, cơm cũng không có."

"Gâu gâu gâu... gừ~~"

Đại Hắc sủa lớn mấy tiếng với người kia, cuối cùng gừ một tiếng, dường như đang tố cáo tên "con sen" vô nhân đạo này.

"Con sen" cũng đã quen rồi, đưa tay chỉ: "Ngồi xuống."

Đại Hắc lập tức ngoan ngoãn ngồi xuống.

Bánh Bao nhìn cảnh này, kinh ngạc: trong lòng không khỏi thầm nghĩ, khi nào mình cũng có thể khiến Đại Hắc nghe lời mình như vậy thì tốt rồi.

Cậu bé bóp bóp cái bánh trứng trong tay, muốn xé bao bì, nhưng tay nhỏ xé mãi không ra, cuối cùng chỉ có thể cầu cứu bố:

"Bố ơi, xé ra, cho ch.ó ăn!"

Sau khi bao bì được xé ra, Bánh Bao lấy cái bánh trứng bên trong ra, cầm trong lòng bàn tay, mũi nhỏ bất giác hít hít, miệng chép chép mấy cái, có chút nuốt nước bọt.

Cao Đạm dường như đã đoán trước được cảnh này, trên mặt lộ ra một nụ cười thích thú.

Lúc này, Đại Hắc đã nhìn qua, mũi càng ngửi thấy một mùi thơm ngon, ánh mắt sáng long lanh nhìn chằm chằm vào thứ trong tay Bánh Bao.

Ờ.......

"Bố ơi?" Bánh Bao rất do dự, mình cũng rất muốn ăn mà.

Cao Đạm coi như không nghe thấy, không trả lời.

Chỉ thấy Bánh Bao đắn đo hồi lâu, cuối cùng, dứt khoát đưa cái bánh trứng trong tay vào miệng mình, c.ắ.n một miếng.

Phụt, xem đi, biết ngay là sẽ như vậy mà.

Nhưng....

Bánh Bao c.ắ.n một miếng xong, liền đưa cái bánh trứng đến trước mặt Đại Hắc: "Con chỉ ăn một chút thôi, phần còn lại cho mày ăn hết."

Hắc đại vương sủa hai tiếng, như thể đang nói: Nể tình nhóc con ngươi cũng biết điều, biết chừa phần nhiều cho ta, ta đây rộng lượng không tính toán với ngươi miếng đó.

Sau đó liền thấy lưỡi Đại Hắc cuộn một cái, đã cuốn hết cái bánh trứng thiếu một miếng trong lòng bàn tay Bánh Bao vào miệng ăn sạch.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.